Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 220
xuất nhập khói sóng

❊ ❊ ❊

A Táo Đông cầm tranh, nhìn một lúc, "Ta không quen."

Khuynh Lão Tam xoa tay nói, "Vậy thì đúng rồi, hắn nhất định là sát thủ, nhưng hắn chạy mất rồi. Ta sai người tìm kiếm mấy ngày nay, tìm được sẽ trói đến cho ngươi.""Được, vậy ta mang cái này về báo cáo." A Táo Đông cuộn bước tranh lại.*Sau khi về doanh, A Táo Đông báo với Tần Quyên tình hình ở Túc Châu. Việc Khoách Đoan vương ở Lương Châu bị cuốn vào cuộc tranh giành Hãn vị cũng trở nên rõ ràng. Dù sao Quý Do cũng là ca ca ruột của KHoách Đoan, so với đám nhi tử của Quý Do thì thế lực của Khoách Đoan hùng hậu hơn nhiều. Chỉ là có người nói, KHcáh Đoan không có tâm với Hãn vị. Dù sao trước lúc Quý Do quay về, Khoách Đoan mà muốn lên làm Hãn thì đã thành công từ lâu. Việc hắn muốn tập tung cho việc thu phục Thổ Phiên chỉ là một lý do, còn lý do chính là bởi hắn vốn không muốn làm HãnCác nhi tử của Oát Lập Ngột thị thân cô thế cô, thế lực yếu kém về mọi mặt, cho nên việc bà ta cầm quyền hiện nay chỉ là do tình thế bắt buộc."Ừ, ta cũng nghĩ Khoách Đoan không muốn bị cuốn vào đâu." Ông ta không dám, cũng không ngốc như vậy. Hơn nữa, sức khỏe ông ta không được tốtCòn Chỉ Tất Thiếp Mộc Nhi thế nào, Tần Quyên không thể đoán bừa."Đúng rồi, tướng quân, Khuynh Lão Tam nói có một kẻ khả nghi liên tục hỏi thăm tin tức của ngài. Mấy ngày trước, hắn bị dọa chạy mất, chúng ta đoán hắn là sát thủ." A Táo Đông vừa nói, vừa lấy bức tranh giấu trong áo ra, "Khuynh Lão Tam còn sai người vẽ lại chân dung."Tần Quyên không có hứng thú với kẻ muốn giết mình nên không buồn nghe. Hắn đang mải nghĩ khi nào thì Đại Đô hỗn loạn, rồi lúc nào thì nên ra Hà Sáo xem thuyềnMùa đông và mùa xuân có sương mù, mực nước giảm xuống, hơn nữa nhiều Hà Sáo còn đóng băng. Đầu mùa xuân có lũ sông Hoàng Hà, khi ấy không chừng có thể thuận lợi đưa thuyền ra cửa biểnHắn đang mải nghĩm đột nhiên liếc mắt sang nhìn A Táo ĐôngVô tình thấy người được vẽ trong tranh....."......" Hắn thậm chí còn dụi mắt, tưởng mình nhìn lầm, "Sao lại là hắn?"Tần Quyên gần như nhảy dựng lênA Táo Đông vô cùng thắc mắc. Không phải chứ, tướng quân quen người này à? Sao hắn không nhớ là đã gặp ở đâu?Tần Quyên cuộc bức tranh lại, đưa cho A Táo Đông, "Phiền ngươi đi thêm một chuyến, báo với Khuynh Lão Tam, người này là huynh đệ của ta, gặp được thì phải nói cho ta biết hắn ở đâu.""Hả...." A Táo Đông ngơ ngác nhận lấy tranh, rồi vội vàng cuốn gói, "Ta đi ngay đây.""Đừng để người của Vạn Khê biết. Nếu hôm nay chưa đi được thì để mai." Tần Quyên nhắcA Táo Đông không ngờ, hắn vừa ra khỏi chỗ của Tần Quyên, trên đường về lều của mình thì bắt gặp Vạn KhêVạn Khê nheo mắt hỏi, "Uống rượu không? Ta vừa kiếm được vò rượu ngon."Vạn Khê không dám rủ Tần Quyên uống, gọi đám thuộc hạ của hắn đến uống cùng thì chúng lại không dám. Vừa hay gặp được A Táo Đông, bọn họ cũng từng nhậu chung với nhau rồiA Táo Đông quả thực rất thèm rượu, nhưng đang giấu đồ trong áo, lỡ bị Vạn Khê phát hiện thì sao?A Táo Đông đành nói, "Vạn đại nhân chờ hạ quan một lát, để hạ quan tắm rửa cho bớt hôi hám rồi tới."Vạn Khê cau mày, "Được, vậy thì nhanh lên, ta xuống bếp chờ ngươi."A Tá Đông gật đầu lia lịa.*A Táo Đông uống sau như chết, luôn miệng khen quả nhiên là rượu ủ lâu nămLần này hắn uống thỏa thuê, ít nhất có thể đã thèm trong nửa thángNgày hôm sau, A Táo Đông mượn cớ tuần tra để vào thành Túc ChâuVào đến Túc Châu rồi, hắn đến chỗ Khuynh Lão Tam, mắng Khuynh Lão Tam làm việc hấp tấp, người trong tranh đó là huynh đệ của Tần QuyênKhuynh Lão Tam hoàn toàn cứng họng, nửa ngày không thốt được câu nào. Hóa ra hắn đã đối xử với bằng hữu của Tần đại nhân như một tên tội phạmA Táo Đông lập tức quát, "Ngươi còn ngây ra đó làm gì, mau đi nói với đám người của ngươi, bằng không chúng tìm được người xong rồi đánh chết, vác một cái xác về thì ta biết ăn nói với tướng quân thế nào?"Khuynh Lão Tam nghĩ bụng, dù có phái ra 10 tên 20 tên cũng không đánh chết nổi đối phươngHắn gọi thủ hạ đến, căn dặn, "Mau truyền lệnh, nếu tìm được người này thì đối đãi tử tế, không được châm trễ. Đi mau!"Đám cấp dưới lấy làm khó xử. Mới ngày hôm trước thôi, mệnh lệnh khác hẳn cơ mà?"Còn ngây ra đó làm gì?" Khuynh Lão Tam quát lớnĐám thuộc hạ vội chạy điA Táo Đông thấy đã xong xuôi, bèn rời đi.*Khuynh Lão Tam chờ suốt ba ngày mà không có tị tức, bèn phái thêm mấy nhóm nữa đi tìmĐến ngày thứ ngăm vẫn không tìm được, giờ đã là mùng 1 tháng 6 rồiKhuynh Lão Tam cứ canh cánh trong lòng mãi, vô cùng phiền muộn, nên sau khi hoàn tất công việc lão đại giao, ngày 3 tháng 6, hắn quyết định tự đi tìmHắn rất sợ tên kia chạy khỏi Túc Châu mất rồi, nhưng lại nghĩ nếu chưa tìm được Tần Quyên thì hẳn là đối phương còn chưa đi."Chẳng lẽ hắn trốn đến sa địa*?"*Sa địa : khu vực nhiều cát nhưng nhỏ hơn sa mạcPhía tây Túc Châu có một mảnh sa địa, diện tích không quá lớn, hoặc ít nhất là không lớn đối với cá thương đội thường xuyên ra bắc vào nam, nhưng nếu người lạ mà lạc đến đó thì cũng khá rắc rối. Dù sao nhiều ngày nay trời không đổ mưaKhuynh Lão Tam nghĩ vậy, bèn liên hệ với người của mình đang ở gần sa địaHắn dẫn một nhóm đến cứ điểm cách thành tây 20 dặm. Thủ lĩnh cứ điểm nói với hắn, "Đêm qua chúng ta đã bắt gặp nam nhân đep bạc này nhưng chưa kịp nói câu nào, hắn đã thúc ngựa chạy mất, cứ như sợ bị chúng ta đuổi giết."Khuynh Lão Tam há hốc mồm. Đều tại lúc trước hắn có dọa sẽ bắt người kia lên quan phủ, giờ thì hay rồi, dọa người ta chạy mất."Hắn chạy hướng nào?" Khuynh Lão Tam vội hỏi."Vào sa địa, mau phái người đuổi theo. Xét tốc độ của hắn, nếu hôm qua không nghỉ chân thì chắc giờ đã đến trung tâm sa địa rồi."Trung tâm sa địa chỉ toàn cát là cát, nếu mang đủ nước thì không thành vấn đề, dù sao chỉ cần 2 3 ngày là băng qua được sa địa rồi, nhưng chẳng may....Gặp phải mã tặc thì.....Khuynh Lão Tam không thường lui tới phía tây nên không biết nơi này còn mã tặc không. Tình hình hiện giờ không khả quan, nạn đói hoành hành, rất có khả năng lũ cướp từ bồn địa Sài Đạt Mộc sẽ tràn xuống cướp bóc."Điều một đội theo ta." Khuynh Lão Tam không an tâm nên ra lệnh điều ngườiThủ lĩnh cứ điểm sửng sốt, "Người này quan trọng đến thế sao?""Không cần biết có quan trọng không. Sự tình ra nông nỗi này là do ta nên phải giải quyết trước rồi tính." Khuynh Lão Tam thở dàiThủ lĩnh cứ điểm không hiểu lắm nhưng vẫn nói, "Được.""Mười lăm người, đủ không?" Một lúc sau, gã quay về hỏiKhuynh Lão Tam gật đầu, "Đội của ta 27 người, thêm 15 nữa là đủ đánh mã tặc rồi.""Cái gì? Đánh mã tặc?""Được rồi, câm miệng đi."*Khuynh Lão Tam dẫn người vào sa địa. Chừng lúc đêm khuya, họ tìm thấy trên mặt cát một vài mảnh áo rách cùng lưỡi đao bị chém gãyThủ lĩnh cứ điểm kêu to, "Cha mẹ ơi, ngươi nói đúng, có mã tặc thật rồi.""Không sao, chắc là hắn chưa chết đâu. Kiểm tra đao xem có phải đao của người phe ta không?" Khuynh Lão Tam nhắcThủ lĩnh cứ điểm xuống ngựa, kiểm tra một hồi rồi kêu to, "cha mẹ ơi, đúng là đao của người phe ta....""Đừng hoảng, chắc là đánh không lại bọn mã tặc nên trốn rồi. Chúng ta tìm xem.""....."Nửa đêm, đám Khuynh Lão Tam đã tìm được những thuộc hạ thất lạc."Chuyện gì vậy?""Lúc chiều tối, có mười mấy tên mã tặc kéo đến. Chúng ta đánh một lúc, thấy đánh không lại nên chạy.""Các ngươi có mấy người?""Năm người, nhưng mới tìm được ba, nhưng chắc những người còn lại cũng không sao.""Vậy có tìm được nam nhân đeo bạc không?""Không thấy."Thủ lĩnh cứ điểm nhìn Khuynh Lão Tam, "Có khi nào hắn ra khỏi sa địa rồi không?"Khuynh Lão Tam suy nghĩ cẩn thận, đáp, "Không, dù có ra ngoài cũng quay lại thôi." Vì hắn muốn tìm Tần Quyên nên không thể đi quá xa được."Vậy đi đâu tìm hắn bây giờ?" Thủ lĩnh cứ điểm bắt đầu sốt ruột, "Ta không muốn hy sinh huynh đệ chỉ vì hắn."Khuynh Lão Tam thởi dài, "Ta cũng không muốn." Nhưng ai bảo hắn khiến người kia chạy mất."Cứ tìm quanh đây xem đã. Ta cảm giác hắn chưa đi xa đâu.""Hay là bị mã tặc bắt rồi?" Thủ lĩnh cứ điểm hỏi Khuynh Lão TamKhuynh Lão Tam nhướn mày, "......Không phải chứ.""Chẳng bẳng đi đánh mã tặc luôn!" Đột nhiên có người hô toKhuynh Lão Tam, "......" Sao hắn lại mang theo một lũ thuộc hạ ngốc thế này nhỉ, nhưng vừa hay, rất đúng ý hắn."Vậy thì đi thôi." KHuynh Lão Tam nói, dẫn người lên đườngBọn họ hình như đã quên mục đích ban đầu mình đến đây làm gì.*Chừng rạng sáng, hừng đông rực đỏ, phía tây lửa tàn.....Khuynh Lão Tam dẫn theo 30 người, đi đốt hang ổ của mã tặcBọn họ không muốn đánh, nên thẳng tay đốt luôn."Chúng chỉ dựng tạm căn cứ ở đây thôi, rất dễ cháy. Tiếc là ta không dám đối đầu trực diện, sợ ảnh hưởng tới thương đội về sau." Khuynh Lão Tam và người của mình đi xa rồi mới bắt đầu bàn luận."Cũng phải. Chúng không biết là ai làm, chắc còn đnag nghi kỵ."Đám Khuynh Lão Tam dừng một lát, bỗng nhiên cảm thấy có gì khác thường. Cách đó không xa, có người đang quan sát họKhuynh Lão Tam quay đầu lại, nhưng không thấy bóng người nào, chỉ có cát vàng bốn phía."Sao vậy, Tam đương gia?" Thủ lĩnh cứ điểm hỏiLúc này, Khuynh Lão Tam bỗng kẹp bụng ngựa, phóng như điênCó một người nằm rạp xuống nấp sau cồn cát, con ngựa cũng nằm kế bênKhuynh Lão Tam nhìn thấy, nhận ra đó chính là nam nhân đeo bạc hắn khổ sở tìm bấy lâu nay."Không phải ngươi theo dõi chúng ta suốt chặng đường đấy chứ?""Đúng vậy." Cổ Nguyệt đáp."Ngươi có biết chúng ta đang tìm ngươi không!" Khuynh Lão Tam tức ói máuCổ Nguyệt gật đầu, "Ta chính là muốn biết vì sao các ngươi tìm ta."Khuynh Lão Tam, "Giờ đã biết chưa?""Không biết, nhưng thấy các ngươi đốt hang ổ mã tặc cũng vui, cho nên tiếp tục đi theo. Dù sao nếu ta không muốn các ngươi biết bị ta theo dõi thì các ngươi sẽ không bao giờ biết. Chẳng qua ta chỉ muốn chơi chút thôi.""........." Tức chết đi được! Khuynh Lão Tam muốn xù lông chửi người.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »