Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5939 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 216
xuất nhập khói sóng

❊ ❊ ❊

Khi Khuynh Thập Nhất chở chuyến lương thực thứ hai tới, Tần Quyên gọi hắn vào doanh trướngLần trước, hắn hỏi có bán sắt không, lần này hắn hỏi họ có bao nhiêu sắt, hắn muốn mua."Ở chỗ này, ngài định chế tạo mũi tên thế nào?" Khuynh Thập Nhân vừa hỏi xong, liền cảm thấy hình như mình hơi xem vào việc của người khácKhông ngờ Tần Quyên vẫn trả lời, "Binh lính của ta có nhóm chuyên nghề rèn sắt. Việc chế mũi tên với họ chẳng khó khăn gì."Khuynh Thập Nhất gật đầu, "Ngày mai ta sẽ tới báo cho ngài, nhưng ngài cho ta biết, ngài cần mua bao nhiêu?""500 cân."Con số này không quá nhiều, cho nên Khuynh Thập Nhất bắt đầu hoài nghi mục đích thật sự của Tần Quyên. Hình như hắn không thực sự cần sắt."Sắt không dễ vận chuyển." Khuynh Thập Nhất nói khéo."Ta biết." Tần Quyên gật đầu, "Không cần lo, ta sẽ phái người tới vận chuyển.""Nếu bị bắt thì sao?""Không cần lo nốt." Tần Quyên cong môi cười, "Mấy vị quan ở Túc Châu, ta còn bãi chức được, thì chuyện này xá gì."Nghe hắn nói vậy, Khuynh Thập Nhất càng thêm nghi ngờ ý định của Tần QuyênNếu nói Tần tướng quân chỉ là vì muốn vào thành thì nghe không đúng lắmHay là vì chuyện gì khác mà không thể nói trong doanh này?Rất có khả năngKhuynh Thập Nhất không dám từ chối, bèn gật đầuTần Quyên tiễn hắn ra ngoài, còn dặn hắn không được nói với bất cứ aiTuy Khuynh Thập Nhất đã đồng ý nhưng trong lòng hắn biết rõ, dù không muốn nói đi nữa cũng không tránh được bị kẻ khác ép hỏiTần Quyên tiễn hắn xong rồi tới chuồng ngựa.*Như dự kiến, Khuynh Thập Nhất bị Vạn Khê cản đường. Vạn Khê hỏi hắn và Tần Quyên đã nói chuyện gìKhuynh Thập Nhất đáp, vẫn là chuyện lần trướcVạn Khê lại hỏi vài câu, hỏi sao hắn đáp vậyHai người cứ thế đánh thái cực với nhau, nói Tần Quyên chưa nghĩ ra cần bao nhiêu sắt, bọn họ cũng chưa biết phải chuẩn bị bao nhiêu, cho nên việc này cần bàn bạc kỹ hơnVạn Khê thấy không tra được thông tin gì, đành thả hắn đi."Nhớ chuyển đợt lương thực thứ 3 sớm một chút."Khuynh Thập Nhất gật đầu, "Lần sau là lão tam đưa tới, tại hạ có việc, phải đến Lân phủ một chuyến."Vạn Khê không nói gì, để hắn về.*Chừng 5 6 ngày sau, đợt lương thứ ba được đưa tới. Khuynh Lão Tam là một thiếu niên lắm mồm, luôn miệng ba hoa với A Táo ĐôngThông qua Khuynh Lão Tam, A Táo Đông biết đại khái, lương thực ở Lương Châu tăng giá vùn vụt, lại thêm thời tiết cực đoan, đến giờ vẫn chưa đổ trận mưa nào. Nếu cứ như vậy thì mùa hạ kiểu gì cũng xảy ra hạn hán và nạn châu chấuA Táo Đông nghe vậy nhưng trong lòng không tin lắmVới đám người quanh năm mặc giáp đánh giặc như bọn họ, thời tiết năm nào cũng đại khái như nhauNhưng quả thực từ hôm họ tới đóng quân ở cánh rừng này không thấy có một trận mưaChẳng biết nước từ con sông nhỏ kia chảy ra từ đâu nữaKhuynh Lão Tam là đứa nhiều lời, ngồi với nhau chưa được bao lâu mà tai A Táo Đông đã muốn ù đi rồiSắp kiểm kê lương thực xong, hắn có thể thoát được rồi. Nhưng đúng lúc này, Tần đại nhân lại tới....A Táo Đông chỉ muốn nằm lăn ra giả chếtTần Quyên thấy người tới không phải Khuynh Thập Nhất nhưng vẫn gọi vào lều nói chuyệnKhuynh Lão Tam thấy Tần Quyên thì ngây ra như ngỗng đực, nhấc mãi không được mấy bước chân. Mãi một lúc lâu sau, hắn mới tỉnh hồn lại, vẻ mặt phấn khởi vô cùngĐầu tiên, Tần Quyên hỏi hắn bao nhiêu tuổiKhuynh Lão Tam kích động nói, "Vốn không có tên. Gia gia nhặt được ta gọi ta là A Liên, sau này lão đại đặt cho ta cái tên Khuynh Liên, nhưng ai cũng bảo khó nhớ nên gọi là Khuynh Lão Tam. Đại nhân cũng có thể gọi ta là Khuynh Lão Tam.""........" Tần Quyên không ngờ hắn nói lắm như vậyHai người trò chuyện một hồi, Tần Quyên bèn đưa mắt ra hiệu cho A Táo ĐôngA Táo Đông hiểu ý, dẫn đám lính đứng gần đó rời điTần Quyên bỗng nhiên ghé sát vào, cúi đầu thì thầm vào tai Khuynh Lão TamKhuynh Lão Tam mặt đỏ như gấc, gật đầu lia lịa, quên cả nói chuyện."Vậy ngài khi nào thì....""Ngươi ra sau rừng chờ ta, lát nữa ta ra đó." Tần Quyên đápKhuynh Lão Tam đến gặp A Táo Đông, "Nếu kiểm kê hàng xong rồi thì ta nên về thôi.""Các ngươi đi đường cẩn thận." A Táo Đông mừng rỡ tiễn hắn điKhuynh Lão Tam vừa ra khỏi rừng không lâu thì thấy một người phi ngựa tớiTần Quyên không cưỡi Thất Ca hay Hồ Hồ mà chỉ chọn đại một con ngựa ô."Ngài tới kịp lúc." Khuynh Lão Tam không hiểu vì sao Tần Quyên phải lén lút chạy ra. Chẳng lẽ quân doanh không cho phép tùy ý ra ngoài ư? Nhìn không giống thế lắm."Phiền ngươi dẫn ta vào thành, ta muốn gặp Khuynh đương gia nhà các ngươi."Khuynh Lão Tam vừa định nói gì đó, Tần Quyên đã mỉm cười, "Đừng nói với ta đương gia các ngươi không ở trong thành. Mấy câu này Vạn Khê còn không tin, ta càng không tim."Bây giờ nơi nơi đều bất ổn, ngoài Túc Châu ra thì Khuynh Cửu U còn đi đâu được nữa chứ?Khuynh Lão Tam suy nghĩ một hồi rồi lẩm bẩm, "Cũng được.....Nhưng khi đến đó, ngài đừng nói là ta dẫn ngài tới. Họ đều lớn hơn ta, sẽ mắng ta chết.""......"*Thúc ngựa đến thành Túc Châu, Tần Quyên đi theo Khuynh Lão Tam, dễ dàng trà trộn vào thànhThành Túc Châu không nhỏ, chẳng biết đi lòng vòng bao lâu mới nghe Khuynh Lão Tam nói với đám người phía sau. "Các ngươi về thương bang nghỉ ngơi trước đi."Sau đó, Khuynh Lão Tam đưa Tần Quyên tiếp tục đi về phía bắc, đến tận lúc rạng sáng mới thấy một thôn làngHọ vào từ cửa hông, vòng ra sau núi, đến một căn nhà trúc, rất khác với những căn nhà họ gặp trên đườngMột tỳ nữ cầm đèn đi tới, "Giờ giấc này rồi, ta còn tưởng ai....."Nàng cầm đèn lên, chiếu thẳng vào mặt Khuynh Lão Tam."Ra là tên lưu manh nhà ngươi." Tỳ nữ cười nói."Đừng trách ta, ta dẫn khách quý tới gặp lão đại. Tỷ Tỷ thương tình giúp ta đi."Lời này của Khuynh Lão Tam khiến Tần Quyên nổi da gà toàn thân."Ha ha ha, ngươi về đi." Tỳ nữ cười mấy tiếng, đưa cây đèn trong tay cho họ, "Cầm lấy đèn mà biến, ta đây không tiễn đâu."Khuynh Lão Tam cuống cuồng muốn ngăn nhưng không dámTần Quyên lên tiếng, "Dừng lại."Giọng hắn không lớn nhưng dù sao cũng là kẻ trải qua chiến trường, hai tiếng ấy khiến tỳ nữ kia sợ chết khiếp. Nàng bình tĩnh lại, vội quay đầu nhìn Khuynh Lão Tam, quát mắt, "Sao ngươi lại dám mang người về phủ?""....." Một kẻ lắm lời như Khuynh Lão Tam lúc này chỉ mong sao vị tỷ tỷ kia nói ít một chút,Bấy giờ tỳ nữ mới nhìn sang Tần Quyên. Thấy hắn, nàng ta sửng sốt hồi lâu, thậm chí hoài nghi ban nãy mình nghe lầm, nhưng rõ ràng phía sau không có ai cảMột thiếu niên trẻ trung đẹp đẽ như thế này, sao giọng nói lại hùng hồn, thậm chí còn mang theo khí thế sát phạt?Đáng sợ quá."Xin dẫn ta đến gặp Khuynh đương gia." Tần Quyên nhắc lạiMãi một lúc lâu sau, tỳ nữ mới tỉnh hồn lại, "Muốn gặp người thì sao không tới lúc ban ngày ban mặt?"Tần Quyên chỉ về hướng đông, "Trời đã hửng sáng, giờ là ban ngày.""Ngươi......" Tỳ nữ không biết phản bác thiếu niên này thế nào, đành dậm chân, "Ngươi chờ đã, ta sai người đi thông báo. Nếu chủ tửu không muốn gặp thì ngươi mau đi đi."Tần Quyên gật đầu, "Đa tạ."Sắc mặt tỳ nữ rất khó coi, giật lấy đèn từ tay Khuynh Lão Tam rồi quay ngoắt điKhuynh Lão Tam nhìn Tần Quyên, "Đại nhân....Ngài lúc nào cũng nói chuyện với các cô nương như thế à?""....." Tần Quyên nghi hoặc nhìn hắn."Ít nhất là ngài cũng nên gọi một tiếng cô nương chứ. Câu nào của ngài cũng không gọi người ta là cô nương, cho nên nàng ấy mới không vui.....Dù sao, dung mạo ngài đẹp như thế...." Khuynh Lão Tam xoa cằm nói."......" Tần Quyên cạn lời. Hắn đâu có nghĩ nhiều như vậy. Từ nhỏ đến giờ, hắn sống trong quân doanh toàn là nam nhân, đâu ai dạy hắn cái này...."Ta không có ác ý." Dường như sợ Khuynh Lão Tam hiểu lầm, hắn quyết định giải thíchKhuynh Lão Tam gật đầu, "Ta biết ngài không có ác ý, bởi vì chúng ta đều là nam nhân. Nhưng các cô nương không nghĩ vậy đâu. Bọn họ để bụng lắm.""......" Quả nhiên người lắm mồm vẫn cứ lắm mồmBị Khuynh Lão Tam dạy dỗ một phen, cho nên khi tỳ nữ kia ra gặp họ lần nữa, Tần Quyên bèn gọi cô nương, khiến nàng ta giật mình."....." Tỳ nữ lui lại vài bước, nói, "Chủ tử cho mời." Nói xong liền chạy đi."...." Lần này, không riêng gì Tần Quyên mà cả Khuynh Lão Tam cũng chẳng hiểu nổi.*Tần Quyên theo Khuynh Lão Tam vào nhà. Trong phòng, Khuynh Cửu U đang ngồi trước bàn ănThấy họ, nàng bảo họ ngồi xuốngNgoài một ám vệ áo đen ra thì ở đây không còn ai khác."Tần đại nhân." Nghe Khuynh Thập Nhất kể lại, Khuynh Cửu U không xa lạ với Tần Quyên, chỉ là hôm nay gặp mặt lần đầu, nàng mới hiểu ra vì sao Khuynh Thập Nhất lại dùng bốn chữ "Kinh vi thiên nhân" để hình dung về hắnLúc mới nghe thì thấy buồn cười, giờ mới biết không hề nói quáNàng sở hữu vô số của cải, cũng từng gặp qua mỹ nhân muôn vẻ, có người đẹp thì cũng đẹp đó, nhưng không có thần thái. Nhưng thiếu niên trước mắt nàng chẳng những dung mạo tuấn dật phi phàm mà còn thần thái điềm đạm, đôi mắt trong trẻo mà kiên địnhNgười như vậy, ngay cả khí chất cũng khác biệt."Khuynh đương gia."Hắn chắc hẳn không giỏi ăn nói, hoặc là rất ít khi giao tiếp với nữ tử, nên chỉ chào một câu ngắn gọn vậy đã ngồi xuốngKhuynh Cửu U không để bụngKhuyng Thập Nhất nói Tần đại nhân có khả năng là huynh đệ họ hàng với Vạn Khê. Nhìn gương mặt này, nàng thấy quả là có nét giống nhau thật."Tần đại nhân tìm ta có việc gì quan trọng?"Sự thẳng thắn của Khuynh Cửu U khiến Tần Quyên vừa lòng. Nàng trực tiếp như vậy, chứng tỏ làm việc cũng sấm rền gió cuốnMột khi đã thế, Tần Quyên cũng không muốn vòng vo, đi thẳng vào vấn đề, "Khuynh đương gia nắm thương mạch trong tay, vậy xin hỏi Khuynh đương gia có thuyền nghiệp* không?*Thuyền nghiệp : Ngành vận tải đường thủyThuyền nghiệp?Khuynh Cửu U nheo mắt, "Đại nhân có ý gì?""Khuynh đương gia, có hay là không?" Sắc mặt Tần Quyên không chút gợn sóng, lặp lại câu hỏiKhuynh Cửu U im lặng một hồi, ngón tay đặt trên mặt bàn khẽ động. Nàng nỏi, "Nếu ta nói không thì thế nào?"Khi đao của Tần Quyên kề lên cổ Khuynh Cửu U, ám vệ phía sau nàng vẫn chưa kịp phản ứng."......."Bấy giờ, Khuynh Cửu U mới hiểu thực lực của thiếu niên nàyChẳng trách trẻ tuổi mà địa vị cao như thếHắn không phải quý tộc. Tiền đồ của hắn là dùng mạng đổi lấy.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »