Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5868 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 266
trăng gió nơi kinh bắc

❊ ❊ ❊

Đến tận khuya mới tìm được quán trọ. Lúc này, Tần Quyên cũng thấm mệt, chỉ muốn tắm rửa rồi đi ngủ.

Hắn đặt đứa bé vào phía bên trong, sợ ban đêm nó lăn lộn rồi rơi xuống đất mất.

Hôm sau, Tần Quyên tỉnh giấc trong cảm giác ướt át. Trong lúc mơ mơ màng màng, hắn tưởng trời mưa, nhưng khi tỉnh dậy thì phát thiện thằng nhóc kia tè dầm.

"Tên nhóc vô lại, mi cố ý hả?"

Vì sao Tần Quyên lại nói nó cố ý? Rõ ràng là một đứa được dạy dỗ đàng hoàng, vậy mà còn tè dầm, chẳng phải cố ý thì sao?

"Chớ có giả vờ ngủ. Dậy mau, ta đưa mi đi tắm."

Tần Quyên nói, vỗ vỗ mặt nó.

Đứa bé không giả vờ nữa, mở to mắt nhìn hắn, trên mặt còn có chút thẹn thùng.

"Còn biết xấu hổ nữa cơ đấy!"

Tần Quyên bế nó lên ghế, dọn dẹp chiếc giường.

Hắn ra ngoài lấy chút nước ấm, nhân tiện bảo tiểu nhị thay chăn đệm.

Sau khi đổ đầy nước vào thùng gỗ, hắn ôm đứa nhóc tới, tắm táp qua cho nó một lượt. Lúc này hắn mưới phát hiện ra, sau khi lau gương mặt lem nhem vụn bánh, đứa bé trông càng hồng hào xinh xắn...

Tắm cho nó xong, hắn kiếm tạm một ít quần áo của mình để bọc quanh người nó, bảo, "Lát ăn sáng xong thì đi hơ quần áo cho mi."

Nhưng đứa bé không chịu ăn bánh bao, cũng không chịu ăn cháo.

"Rốt cuộc ngươi muốn ăn cái gì?" Tần Quyên bắt đầu bực dọc.

"Thế có thích ăn bánh sữa không?" Tần Quyên nghĩ đến một thứ điểm tâm vừa mềm vừa ngọt, chắc thằng nhóc này sẽ thích.

"Bánh sữa?" Đứa bé không hiểu, hỏi lại hắn. Tần Quyên gọi luôn một đĩa.

Tần Quyên chẳng những mua bánh sữa, còn mua cả hồ lô đường. Quả nhiên, đồ vừa mang lên, hai mắt thằng nhóc sáng rực.

"Tuy ngon nhưng mà ăn ít thôi."

Tần Quyên cắt bánh sữa thành từng miếng nhỏ, đặt trên đĩa cho nó.

Đứa bé nhìn Tần Quyên cắt bánh, háo hức không chờ nổi.

Tuy vậy, thái độ của nó vẫn rất chừng mực, đợi đến khi Tần Quyên cắt xong hẳn rồi mới vươn tay lấy.

Bàn tay mập mạp cầm một miếng bỏ vòa mồm, nhanh chóng ăn xong. Nó lại lấy thêm một miếng nữa.

Ăn tới mức cả mặt tèm lem toàn sữa.

"Uống nước đi." Tần Quyên đưa chén trà cho nó.

Nó nhận lấy uống một ngụm, nhưng hình như thấy đắng nên nhăn mặt, bỏ xuống.

Tần Quyên nghĩ bụng, muốn bỏ quách nó lại đây cho rồi. Chút bạc hắn mang theo, sợ là không nuôi nổi nó mất.

Ăn bánh xong, mút thêm hai viên kẹo hồ lô, đứa bé đã kêu no.

Ăn ít như vậy, có khi là cố ý kiềm chế.

Tuy đứa nhỏ này rất xinh nhưng không quá mập mạp, chắc đã được cha mẹ dạy bảo cẩn thận.

Ngẫm lại, hồi Tùng Man tăng cân mất kiểm soát, nó phải kiêng khem khổ sở, khiến người ta thấy mà thương. Mãi về sau, nó theo các kỵ binh luyện tập mới gầy đi được.

"Ta ăn no rồi, phần còn lại thưởng cho ngươi." Đứa bé ung dung nói.

Tần Quyên, "......"

Đúng là ngứa đòn!

"Hôm nay ta dẫn mi đến quan phủ, hỏi xem có nhà nào đang tìm trẻ lạc không."

Đứa bé nhìn hắn, cười nói, "Mẫu thân."

"......"

Tần Quyên sửng sốt chớp mắt, rồi đau đầu day trán. Lại cái chiêu này.

Hắn bế thằng nhóc lên.

"Được rồi, đi thôi."

Tần Quyên giục ngựa đến phủ quan, nhưng hỏi ra thì hai ngày nay chẳng có ai tới báo quan cả, chứ đừng nói là tìm trẻ lạc.

"Không có ai tìm thật sao?" Tần Quyên hỏi lại lần nữa.

"Thật sự không có mà, ngài là người duy nhất đến báo án." Người của phủ nha nói với hắn.

Tần Quyên theo người của phủ nha đi ghi tên.

Họ hỏi đứa bé, Tần Quyên nhặt được nó khi nào.

Đứa bé nghĩ ngợi một hồi rồi lắc đầu, "Đấy là thúc thúc."

Người của phủ nha trố mắt, "Thúc thúc ngươi hả?"

"Đúng vậy."

"Sao thúc thúc lại mang ngươi đến báo quan?"

"Không biết...."

"......."

Người của phủ nha thấy đứa bé này tội nghiệp quá. Có phải thúc thúc không muốn nuôi nó nên mới kiếm cớ để bỏ nó cho quan phủ không?

Rõ ràng hai ngày nay không có ai đến tìm con cả.

Người của phủ nha tức lắm, dứt khoát bế đứa bé đi nói chuyện phải trái với Tần Quyên.

Tần Quyên vừa mới đưa tờ khai hắn viết cho sư gia xong thì nghe tiếng người gọi bên ngoài.

"Ta nói ngươi nghe, ngươi làm thúc thúc kiểu gì mà lại vì tư lợi, vứt bỏ cháu mình như thế? Nó tốt xấu gì cũng là cháu của ngươi, sao ngươi lại coi như cô nhi ven đường, mang đến đây báo án? Nếu không phải thằng bé này thông minh lanh lợi thì có phải đã bị ngươi bỏ rơi rồi không?"

Tần Quyên đang yên đang lành lại bị mắng, đứng ngây ra nửa ngày vẫn không nhận ra đối phương mắng chửi mình.

"......Ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta nhặt được nó ở chợ mới hôm qua."

"Thúc thúc...." Đứa bé trắng nõn với về phía Tần Quyên gọi một tiếng, bộ dạng cực kỳ đáng thương.

"......" Tần Quyên tái mét mặt mày.

Hóa ra nó không phải chỉ biết gọi mẫu thân!

Tần Quyên tuy không có biểu cảm gì nhưng trong lòng thầm nghiến răng nghiến lợi.

Hắn trừng mắt với thằng nhóc kia, nhưng thằng nhóc chẳng những không sợ mà còn mắt ướt rung rung nhìn lại hắn.

"Ta nói ngươi nghe này Triệu Tứ, ngươi nhận đứa bé này về đi. Nếu ngươi còn đến phủ quan làm loạn nữa, hoặc là bỏ rơi đứa cháu trai này, thì liệu hồn với ta."

"....."

"Mặt mũi sáng sủa như thế mà lại nhân mô cẩu dạng, lòng dạ xấu xa." "Đúng vậy, hắn làm thế chẳng qua vì không muốn nuôi cháu ruột."

"......"

Thế là Tần Quyên chẳng những bị đuổi đi, còn bị quan phủ cấm cửa, không cho đến báo án nữa.

"Quá đáng thật!"

Tần Quyên gầm gừ, một tay kẹp đứa bé kia vào nách, cưỡi Hồ Hồ rời phủ nha.

Hắn đi xa tít rồi, vẫn còn mấy người đứng đó chỉ trỏ.

☆ ☆ ☆

Bọn họ cùng quay về quán trọ.

Vừa vào phòng, Tần Quyên đã đặt đứa bé ngồi lên ghế, không buồn rót trà mà ngồi thẳng xuống phía đối diện nó.

Hắn khoanh tay trước ngực, lạnh lùng hỏi, "Mi theo ta có mục đích gì?"

"Thúc thúc...." Đứa bé bò đến chỗ hắn, đôi môi đỏ như anh đào, ướt át như phết mật.

Quả thực giống một trái anh đào mọng nước.

"Đừng có bắt quàng làm họ!" Tần Quyên lui lại, dù rằng trong lòng quả thực có chút dao động.

Giọng hắn lạnh lùng, tựa như gió bắc thổi qua.

Đứa bé co rúm lại, tới bây giờ mới lộ vẻ sợ hãi.

Người đẹp chưa chắc đã là người dịu dàng, ca ca lừa nó rồi.

"Đừng có bày ra cái bộ dạng đáng thương đó, vô ích thôi." Giọng Tần Quyên vẫn nặng nề như cũ.

"Oa oa...."

"Khóc cũng vô ích."

"....."

Tần Quyên trừng mắt nhìn. Đứa bé không dám làm ầm ĩ nữa, biết Tần Quyên đã giận thật rồi. Nhưng nó không dám nói. Nó đã hứa với ca ca sẽ không nói gì rồi.

Tần Quyên nghĩ mãi không thông. Nếu đứa bé này được người ta phái đến tiếp cận hắn vì mục đích nào đó, thì vì sao lại ở trấn Tuyền Thủy.

Nếu kẻ đứng sau là người từng biết hắn thì làm sao biết hắn sẽ xuất hiện ở trấn Tuyền Thủy này. Trừ phi có ai đó bám theo mà hắn không phát hiện ra.

Nếu kẻ đứng sau không biết hắn, vậy thì sau khi hắn đặt chân đến trấn Tuyền Thủy này, đối phương mới đẩy đứa bé này ra để tiếp cận hắn. Nếu thế, đứa bé hẳn phải hiểu rõ về trấn Tuyền Thủy này mới đúng.

Lại quay về giả thuyết ban đầu, có ai đó theo dõi hắn mà hắn không phát hiện ra, chứng tỏ đối phương khống chế rất tốt khoảng cách, nhiều khả năng là người quen cũ.

Nếu là giả thuyết thứ hai, thì chẳng lẽ hắn phải mang đứa bé này theo?

Nghĩ vậy, Tần Quyên túm lấy thằng nhóc.

"Ui!"

Đứa bé bỗng nhiên bị Tần Quyên tóm lấy, vô cùng hoảng sợ, kêu ầm lên....

☆ ☆ ☆

Tần Quyên đội nón cói, ôm chặt đứa bé vào ngực, không để nó bò lên bò xuống.

Thằng nhóc lập tức nhân cơ hội này, mò tay vào trong áo hắn, bàn tay mũm mĩm không an phận, miệng lại còn kêu "Mẫu thân."

Tần Quyên có linh cảm chẳng làng. Không lẽ....

Quả nhiên thằng ranh đã mút ngực áo hắn ướt đẫm rồi....

Tần Quyên tức giận đùng đùng nhưng không thể nào chửi bậy, đành cố điềm tĩnh nói, "Chớ có lộn xộn. Bao nhiêu người đáng nhìn kia kìa, thấy không?"

Thằn nhóc mặc kệ, vẫn cứ mò mẫm trên ngực hắn.

"......."

Mặt Tần Quyên lúc đỏ lúc đen, thật sự muốn quăng thằng nhóc này ra chợ.

Hắn hối hận vì sao đêm qua lại đem nó về nhà!

Giờ mà bỏ nó lại thì những kẻ theo dõi sẽ phát hiện ra hắn sinh nghi rồi. Dọc đường đi, hắn vẫn luôn để ý xem có người theo dõi mình ở khoảng cách xa hay không.

Đương nhiên ngoài những kẻ thấy Hồ Hồ đẹp mà nhìn chăm chú ra, thì không ai theo sau họ.

"Đói quá."

Đứa bé bỗng nhiên nói.

Nghe vậy, Tần Quyên đành đi tìm chỗ ăn cơm, nhận tiện hỏi thăm đôi điều.

Trước chợ có một quán trà. Tần Quyên biết thằng nhóc thích đồ ăn đẹp mắt, bèn gọi ra vài món.

Người Tống rất quan trọng chuyện ăn uống, từ màu sắc đến hương vị đều tinh tế đến mức không thể soi mói.

Tần Quyên hỏi, "Ngon không?"

"Tạm được."

"......"

Mọe, lão tử tiêu đến 50 lượng bạc chỉ để đối lấy một câu 'tạm được' của thằng nhóc nhà ngươi.

Nhìn cả bàn đồ ăn hoa lệ, Tần Quyên tức sôi gan.

Khoan đã!

Lúc này, Tần Quyên bỗng nhiên phát hiện ra, trên vành tai đứa bé có một cái lỗ rất nhỏ.

Hắn kinh ngạc vô cùng. Nếu không phải hôm qua hắn tắm cho thằng nhóc thì còn không biết nó là con trai.

Nhưng người Tống sẽ không xỏ lỗ tai cho các bé trai.

Thằng bé nói tiếng Hàn, nhưng đều nói câu đơn.

Nếu là một đứa bé thông minh, chỉ cần học nửa năm, một năm là có thể nói được như vậy....

Tần Quyên nhìn nó chằm chằm, dường như đã nhận ra điều gì.

Hắn cẩn thận nâng mặt đứa bé lên, nhìn thật kỹ. Xinh xắn như thế này, chẳng biết là con ai?

"Con của Vạn Khê?" Hắn vừa nói ra đã cảm thấy mạch não của mình chập rồi. Lúc hắn rời Túc Châu, Vạn Khê còn chưa có phu nhân thì đào đâu ra đứa con lớn chừng này.

Nếu là con của Vạn Khê thì sẽ gọi hắn là cữu cữu hay thúc thúc nhỉ?

"Vạn Khê là ai...." Đang bị Tần Quyên véo mặt, đứa bé nói không rõ tiếng.

"Hay là con của Viết Viết? Con của Viết Viết đâu thể lớn thế được?" Tần Quyên bắt đầu hoang mang, kể tên hết những người mình từng quen.

"Ta muốn gọi ngươi là đại ca ca...." Nhưng gọi vậy thì người ngoài chắc chắn không tin, cho nên nó mới gọi "thúc thúc." Tiếng Hán của nó không giỏi, không biết diễn đạt mấy câu này như thế nào, nhưng Tần Quyên cũng đại khái hiểu.

Hắn cau mày, "Ngươi nhắm đến ta có mục đích gì?"

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »