Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5767 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 227
xuất nhập khói sóng

❊ ❊ ❊

Con chim ưng lượn vài vòng trên không, chỉ đập cánh vài cái cũng khiến người đứng bên dưới nghe được tiếng gió phật vù vù.

Đán Mộc huýt sáo gọi. Chim ưng dường như nhận ra người quen, bèn nhìn về phía y.

"Đừng kêu." Đán Mộc xua tay ra hiệu với nó. Y không muốn người quanh đây biết chim ưng đưa tin tới.

Đây chỉ là một con ưng non, vừa huấn luyện được nửa năm, không hiểu hết ý người.

Sau khi Đán Mộc nỗ lực ra hiệu, nó không kêu, hạ xuống trước mặt y.

Đán Mộc tới vuốt ve đầu nó, "Mau quá, tìm được ta là giỏi rồi."

Được khen ngợi, chú chim ưng ngẩng cao đầu kiêu hãnh.

"Ha ha, có thư này, đưa ta xem nào." Đán Mộc gỡ ống trúc trên chân chim ưng xuống.

"Mau tìm kiếm một....."

Đán Mộc đọc xong thì sững sờ. Đây chẳng phải thương đội đã đi ngang lúc trước sao?"

Bảo sao y cứ thấy cái tên Vương La này quen quen. Hóa ra là thương đội mà công tử vẫn luôn sai người tìm kiếm lâu nay.

Y từng nghe nhắc đến từ nửa năm trước, nhưng gần đây nhiều việc nên quên bẵng đi.

"Ngươi mau về báo cho họ, ta gặp được thương đội kia rồi. Nếu hoàn thành được nhiệm vụ thì chỉ trong vòng nửa tháng, ta sẽ tới chốt tình báo gặp họ." Đán Mộc vuốt ve đầu chim ưng.

Chim ưng dường như oán trách vì sao y không viết thư.

Nó có hiểu tiếng người đâu mà biết y nói gì....

Đán Mộc vẫy tay với chim ưng rồi quay trở về.

Trên đường về doanh, y tình cờ gặp Tần Quyên.

Tần Quyên thấy y bên ngoài, nghi hoặc hỏi, "Muộn như vậy còn chưa ngủ, ra ngoài cho muỗi đốt à?"

"........." Mùa này làm gì có muỗi.

"Ta không ngủ được, đi dạo một lát." Đán Mộc gãi đầu.

"Thế thì về với ta." Tần Quyên nói, cưỡi Thất Ca đi tới.

Đán Mộc bám theo hắn.

Doanh trướng đã ở ngay trước mặt. Tần Quyên tới chuồng ngựa, bảo Đán Mộc tự về lều của mình.

Đán Mộc về thì lăn ra ngủ ngay. Tần Quyên đưa Thất Ca vào chuồng xong rồi quay lại. Đứng trước lều của Đán Mộc, nghe tiếng y thở đều đều, hắn biếty đã ngủ say, đành bỏ đi.

Tần Quyên tắm rửa xong, ngồi xuống đọc sách một lát, chờ người của A Táo Đông mang tin về.

Canh ba, những người đó mới quay lại. Thuộc hạ của A Táo Đông báo cho Tần Quyên, A Táo Đông đã nhờ Khuynh Thập Nhất điều tra thương đội kia rồi.

Không tới hai ngày sẽ có kết quả thôi.

Tần Quyên gật đầu, hỏi, "Trong thành có tin gì của Vạn đại nhân không?"

Người kia lắc đầu.

Tần Quyên đoán, có lẽ Vạn Khê đã bí mật về Đại Đô.

☆ ☆ ☆

Ngày hôm sau, A Táo Đông vẫn ở trong thành Túc Châu chờ tin của Khuynh Thập Nhất.

Cũng hôm ấy, Đán Mộc nói với Tần Quyên là y ở đây lâu quá rồi, phải về thôi.

Tần Quyên không nhiều lời, tiễn y lên đường.

Lúc chia tay, Tần Quyên hỏi, "Có nhiệm vụ nào cần làm à?"

Đán Mộc đáp, "Thật ra còn nhiều việc dang dở lắm, chẳng qua muốn ở chơi với Tần mấy hôm thôi. Nhưng bây giờ thấy bỏ ngang nhiệm vụ như thế, cứ bứt rứt trong lòng. Cho nên ta đi trước đây, hẹn gặp lại."

Nói rồi, y quất roi cưỡi ngựa rời đi.

Trên bình nguyên bát ngát lúc đầu hôm, gió thổi dìu dịu, ánh nắng chan hòa.

Tần Quyên nhìn bóng lưng Đán Mộc xa dần, bỗng mỉm cười.

☆ ☆ ☆

Lại một ngày nữa, Khuynh Thập Nhất đột nhiên báo cho A Táo Đông, trong thành không có thương đội nào tới từ Vương La cả.

"Cái gì? Không thể nào! Đại nhân chúng ta sẽ không nghe lầm đâu." Tần Quyên chưa ba o giờ đưa cho hắn một mệnh lệnh hồ đồ nào cả.

Khuynh Thập Nhất nói, "Ta đã tra từng quán trọ rồi. Ngươi nói bọn họ có chừng hai mấy người, con số không nhỏ cho nên....Ta nói thật, không có thương nhân nào xưng là đến từ Vương La hết."

A Táo ĐÔng, "Vậy thì họ không vào thành! Để ta ra ngoài điều tra!"

A Táo Đông tức thở hồng hộc, cảm thấy phí hết công sức chờ ở đây ba ngày. Lẽ ra hắn không nên lãng phí thời gian như thế.

Nhưng sau 5 ngày tìm kiếm, hắn xác nhận, thương đội đó đã không còn quanh thành Túc Châu nữa.

Họ có từng tới đây không?

Không, A Táo Đông không dám chắc.

Hắn hậm hực mang đáp án này về doanh.

Tần Quyên không ngờ lại nhue thế. Từ lúc thương đội rời khỏi rừng tới lúc hắn phái A Táo Đông ra ngoài điều tra có cách bao lâu đâu.

"Không phải lỗi tại ngươi, là do họ quá cảnh giác, không để lại dấu vết. Ngươi về nghỉ ngơi đi." Tần Quyên an ủi.

Dù vậy, A Táo Đông vẫn rất buồn bực, hành lễ rồi lui xuống.

Tần Quyên không biết A Táo Đông cùng người của Khuynh Thập Nhất điều tra thế nào. Nếu thương đội đó không vào thành Túc Châu thì họ đi đâu?

Chẳng lẽ họ không che giấu được thân phận nên bị bắt mất rồi?

☆ ☆ ☆

Thương đội kia đã đến Bồn Địa. Họ đến để làm gì, chỉ có họ mới biết.

Cùng lúc ấy, Đán Mộc cũng đến Bồn Địa do nhận được mật lệnh của công tử.

Công tử chuẩn bị tới bồn địa. Nếu công tử không gặp phải rắc rối trên đường, buộc phải đổi lộ trình hay bị trì hoãn, thì y chỉ việc ở đó chờ công tử là đươc.

Đán Mộc nghĩ, cứ tiếp tục chờ ở đây, cùng lắm là hai mấy ngày nữa sẽ gặp được công tử thôi.

Y vẫn luôn nhờ ám trang* liên hệ với thương đội đến từ Vương La kia, còn bản thân y chưa bao giờ vào thành Bồn Địa.

So với Túc Châu, Bồn Địa có vẻ hoang vắng hơn.

Lúc gió thổi qua, cát sỏi sẽ lăn lông lốc trên mặt đất, thổi vào da khiến gương mặt đau rát. Nơi này rất ít thảo nguyên, ốc đảo thưa thớt, phần lớn là sa mạc.

Đán Mộc ở ngoài thành. Người phụ trách ám trang mà công tử sắp xếp ở đây không xuất hiện lần nào, cho nên y chỉ có thể một mình chạy tới chạy lui lo công việc.

Cuối cùng, thương đội đã bị các tuyến nhân* giữ chân. Không biết có thể cầm cự được đến bao giờ.

Hàng hóa ở thành Bồn Địa cao hơn Túc Châu nhiều.

Buôn xong chuyến này, thương đội hẳn là kiểm được một khoản lớn.

Đán Mộc không biết mình sẽ còn phải ở đây bao lâu. Y mong gặp công tử lắm rồi.

Nhưng sao công tử lại tới đây? Đã hết hạn lưu đày rồi ư? Sao y không biết nhỉ?

15 tháng 9, trời dần trở lạnh, chỉ mỗi Đán Mộc vẫn mặc áo mỏng như cũ.

Nhưng y không thường xuyên ra ngoài, chỉ thoảng ngồi trên tường viện, nhìn về phía xa.

Những người dân trong vùng chỉ cảm thấy thiếu niên trẻ tuổi này ở đây lâu như thế chẳng biết để làm gì, rõ là kỳ quái.

Thực ra Đán Mộc đang chờ chim ưng. Lâu thế rồi, chắc công tử cũng sắp đến.

Các tuyến nhân mất rất nhiều công sức mới đưa được thương đội kia đến Bồn Địa, hiện sắp không cầm chân họ được nữa, chỉ có thể mong công tử sớm tới giải quyết.

Nhưng công tử đến trễ, không biết giữa đường gặp chuyện gì.

Đán Mộc đợi mãi không thấy chim ưng.

Ngày 16 tháng 10, trời tối, trăng tròn.

Đêm ấy, có một người khoác áo choàng đen tìm đến, gõ cửa viện của Đán Mộc.

Ánh trăng rọi lên tấm áo, tựa như dát một tầng bạc mỏng.

Đán Mộc đã biết có người tới đây. Y không ở trong phòng mà nấp trên xà nhà.

Người này không phải công tử.

Y tự hỏi người tới là ai. Nếu biết y ở đâu thì chính là người của công tử phái tới, nhưng y không quen, hay là quen mà không nhận ra.

Người đó đẩy cửa, thấy trong phòng không có ai, lại đi ra ngoài.

Rất nhanh, hắn phát hiện có người trên nóc nhà.

Đán Mộc nói, "Ám hiệu."

Người kia không đáp, ném cho y một tấm kim bài.

Đán Mộc cầm lấy, lật ra xem.

Dưới ánh trăng, chữ "Hoài" dưới dạng Điểu Trùng văn được khắc vô cùng nổi bật.

Đán Mộc từung thấy thẻ bài này rồi nhưng không hiểu ý nghĩa thật sự của nó.

Chỉ những mật thám trực hệ của công tử mới sở hữu nó.

"Ngươi là?" Đán Mộc cố gắng trầm giọng, ra vẻ bí hiểm khó lường.

"Bảo tuyến nhân dẫn ta đến gặp thương đội." Nam nhân cảm thấy thẻ bài vừa rồi đã đủ chứng minh thân phận của mình.

"Ngày mai mới tuyến nhân mới tới. Mai ngươi lại đến đi."

"Ngay bây giờ. Công tử phái ta tới."

Đán Mộc nghe vậy thì biết hắn nói thật. Tuy nhiên, y đã hẹn với tuyến nhân rồi, chỉ đến vào ngày lẻ. Hôm nay lại là mười sáu.

"Ngươi chờ thêm 1 ngày nữa." Đán Mộc trả kim bài cho hắn.

Lúc này, nam nhân mặc áo choàng mới xưng tên, "Lục Dự Chương."

Tên này quen thật. Đán Mộc ngoáy lỗ tai, nghĩ mãi vẫn không nhớ ra mình đã nghe ở đâu.

"Ngày mai giờ này ta lại đến. Bảo người của ám tuyến chờ ta." Lục Dự Chương nói rồi bỏ đi.

☆ ☆ ☆

Đêm hôm sau, quả nhiên Lục Dự Chương đến đúng giờ.

Nhưng người của ám tuyến lại chưa tới.

"Bọn họ đã muộn bao giờ chưa?" Hắn hỏi Đán Mộc ngồi trên nóc nhà.

Đán Mộc nhìn ra xa, đáp, "Chưa từng."

Lục Dự Chương không nói thêm nữa.

Chừng nửa canh giờ sau, Đán Mộc đột nheien đứng dậy, "Có người tới, 2 người 2 ngựa. Ngươi vào nhà trước đi."

Thị lực của y rất tốt, tuyệt đối không thể nhìn lầm.

Lục Dự Chương không do dự, làm theo lời y.

Khi tiếng vó ngựa vang lên mỗi lúc một gần, Dán Mộc nhận ra có một người của ám tuyến, còn người còn lại y không quen."

Họ dừng trước cửa viện, xuống ngựa, cất roi đi.

"Đai nhân," Mật thám kêu, "Ta đưa lão đại của thương đội tới."

Là một thanh niên trẻ, đen đúa, gầy gò.

Đán Mộc không nói gì. Chuyện này sẽ do Lục Dự Chương xử lý, nên y đạp lên mái ngói, lẳng lặng rời đi.

Lúc tuyến nhân và ám trang trao đổi thông tin, người ngoài không được tham dự.

A Báo Thu đã dạy y từ lâu.

Tuy y là thị vệ của Bá Nha Ngột thị, nhưng chỉ làm đúng bổn phận của mình, bởi y biết công tử có rất nhiều bí mật.

Y hiểu công tử, bởi bản thân y cũng có bí mật, tỷ dụ như y giấu rất nhiều bạc ở cái hố nhỏ dưới gầm giường.

Tỷ như y rất thích lén vặt lông con khổng tước mà A Báo Thu thích nhất nhưng không thèm xin lỗi.

Đán Mộc đi một quãng xa, bỗng nhiên cảm thấy có lẽ công tử sẽ lại giống như nhiều năm trước kia, đột nhiên biến mất.

Y đã chuẩn bị tinh thần từ lâu rồi, sẽ có lúc công tử rời khỏi nơi đây, tới một vùng đất khác.

Y cũng đã quen với những ngày bôn ba một mình

Hoặc y tưởng là mình quen....

Phải, y vẫn đau buồn lắm.

Nếu công tử rời bỏ y, đến một nơi thật xa, y sẽ rất buồn, nhưng không buồn quá lâu. Y vẫn cứ là Đán Mộc, vẫn cứ mê ăn mê ngủ như thế....

☆ ☆ ☆

Tuyến nhân dẫn lão đại của thương đội đến gặp Lục Dự Chương.

Lúc này, không ia biết sau lưng người thanh niên trẻ tuổi gầy gò này có những gì.

Nhưng Lục Dự Chương thì biết. Hắn giăng lưới nửa năm chỉ để tìm gã.

Lục Dự Chương hỏi, "Thuyền của ngươi đậu nơi nào?"

Trong phòng chỉ còn hai người họ, tuyến nhân đã về thành Bồn Địa.

Vương Giai ngẩng lên nhìn hắn.

Lời editor :

Trong này có hai khái niệm về tình báo mà mình hơi khó giải thích nên phải để nguyên tiếng Hán Việt.

*Tuyến nhân : Bạn hiểu là mật thám, gián điệp cũng được. Họ giả danh, sống trà trộn trong dân chúng để làm mục đích thăm dò tin tức.

*Ám trang : Họ sống ẩn mình, tách biệt với dân chúng, đảm nhận nhiệm vụ tập hợp tin tức từ tuyến nhân rồi liên lạc về cho chủ.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »