Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5862 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 245
quy ẩn trong núi sở

❊ ❊ ❊

"Ngươi cho người theo dõi bọn họ, điều tra lai lịch cẩn thận." Vãn cô dặn dò.

Vốn cứ tưởng là bọn thiếu gia có tiền, thấy Hạ thị xinh xắn nên nổi ý trêu đùa. Miễn chúng không làm gì quá đáng thì nàng vẫn sẽ hợp tác kiếm chút lời. Dù sao mấy chuyện như thế này, nàng chứng kiến nhiều rồi.

Giờ mới biết, mục đích của chúng không phải thế mà là hỏi thăm tin tức của Tần Cốc. Vãn cô lập tức đề phòng.

Trong buồng, Triệu Hoài Chi đã hỏi xong những lời muốn hỏi, đành đưa cho Hạ Thiền ít bạc rồi bảo nàng về.

Hạ Thiền không rõ vị công tử này cho nàng bạc để làm gì, nhưng nàng vẫn nhận lấy, nhân tiện hỏi tên y.

Y nói mình họ Triệu.

Hạ Thiền nóng lòng muốn gặp Vãn cô nên không hỏi nhiều, nhận tiền rồi đi ngay.

Triệu Hoài Chi và Tần Quyên ra bằng cửa sau của tú lâu.

Đúng lúc này, người Vãn cô phái ra đã bám theo họ vào trà lâu Hồ Quảng.

Mới ra tới cửa, Tần Quyên đã biết có người theo dõi mình. Không phải người của Triệu Hoài Chi, hẳn là người của tú lâu.

Nhưng hắn không nói, nét mặt dửng dưng đi tới trà lâu.

☆ ☆ ☆

Hạ Thiền tới gặp Vãn cô, đương nhiên Vãn cô biết nàng mong muốn gì.

Nhưng Vãn cô không đánh giá cao tay nghề thêu của Hạ Thiền mà chỉ cảm thấy nữ nhân này có thể dùng được.

"Ngươi phối màu rất táo bạo, cho nên tính cách tuy hiền lành nhưng có phần bạo gan." Vãn cô nhận xét.

Nàng đang đánh giá đồ thêu của Hạ Thiền có sắc thái khoa trương nhưng diễm lệ, Hạ Thiền lại tưởng Vãn cô nói tới chuyện mình lén gặp 2 nam nhân.

Hạ Thiền vội giải thích, "Triệu công tử là nhi tử của bằng hữu của phụ thân người bạn thuở nhỏ của ta. Ngài ấy không biết gia đình người bạn này xảy ra chuyện gì nên mới hỏi....."

Hóa ra Hạ Thiền là bạn của Tần Cốc? Vãn cô ngồi thẳng dậy.

Nàng mím môi, cố tình nói, "Vậy gia đình người đó gặp chuyện lớn sao? Cớ gì nhi tử của bằng hữu lại phải tìm ngươi mới hỏi được sự tình?"

".........." Hạ Thiền bị Vãn cô hỏi cho không đáp lời được, cứ như đang cố tình làm khó nàng. Nhưng một nhân vật như Vãn cô thì sao phải làm khó một phụ nhân vô danh như nàng.

Vãn cô suýt nữa đã quên, tiểu phụ nhân này rất lanh lợi, chắc là nhận ra điều gì rồi. Nàng không hỏi thêm nữa, lại làm bộ dửng dưng như không cần câu trả lời, nói với Hạ Thiền là chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi thôi.

Hạ Thiền thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng đáp, "Bạn của tiểu nữ rời nhà, sau đó căn nhà bị thiêu rụi. Hai vị công tử vốn là người xứ khác, nhưng theo lời của bậc cha chú, tới thăm bằng hữu cách đây mười mấy năm, nên mới hỏi thăm sự tình. Hôm qua thiếp mới gặp, một là thấy ngạc nhiên khi nhà đó còn cố nhân, hai là cảm đông trước tình nghĩa của họ nên mới kể họ nghe những gì mình biết. Không phải thiếp không tuân thủ lễ giáo....."

"Ngươi không đi học cũng không biết chữ, ấy vậy mà có tài ăn nói gớm. Ta thật ra rất thích người như ngươi. Nếu ngươi có thể thuyết phục được nhà chồng thì tới tú lâu của ta làm việc đi, lương mỗi tháng 2 lượng bạc, còn đồ thêu bán được thì tính riêng." Vãn cô vừa nói vừa gọi quản sự tới.

"Dẫn nàng xuống tú lâu tham quan một vòng."

Hạ Thiền kích động không nói nên lời. Nàng hành lễ rồi đi theo quản sự.

Nếu có thể vào tú lâu của Vãn cô thì dù là cô nương hay phụ nhân cũng rất danh giá. Nhà chồng nàng mong còn chả được, sao lại phản đối.

Vãn cô không biết Tần Cốc có bạn thuở nhỏ, lại còn tới từ trấn Tuyền Thủy. Năm đó, khi thu nhận Tần Cốc, Tần Cốc đã nói gì nhỉ.....

"Đừng hỏi ta đến từ đâu, cũng đừng hỏi thân nhân bằng hữu ta là ai. Tóm lại một câu, ngươi muốn tiền, ta sẽ kiếm về cho ngươi. Chuyện khác thì đừng quản."

Xưa nay Vãn cô chưa từng gặp một tiểu cô nương nào như thế, mặc một thân nam trang, ánh mắt vô cùng sắc sảo.

Rõ ràng xinh đẹp đến nỗi khiến người ta đố kỵ mà lại giả thành nam nhân....

Hồi ấy, Tần Cốc là người trấn Tuyền Thủy, vì sao phải ra vẻ thần bí thế....

Nhưng Vãn cô cũng giữ lời hứa với Tần Cốc, không một lần điều tra thân phận của nàng.

☆ ☆ ☆

Đêm ấy, người Vãn cô phái đi đã quay về.

Vãn cô bị đánh thức lúc nửa đêm, cau mày nhìn ra ngoài bình phong.

"Nói đi, có chuyện gì?"

"......"

Người kia không đáp. Một lát sau, hai người khác từ ngoài vào.

Vãn cô kinh hãi, thấy có chuyện không ổn, vội hô to, "Phương Ngọc Đình!"

Phương Ngọc Đình là tên của nữ quản sự.

Nữ quản sự bị người ta đẩy một cái, nhưng cũng không quá thô lỗ.

Vãn cô lập tức hiểu ra.

Nhưng nàng đứng bật dậy, căm giận nhếch miệng cười, nhìn những bóng đen sau bình phong, hỏi, "Chư vị là ai? Muộn thế này còn tới tú lâu của ta có việc gì?"

"Vậy ngươi phái người theo dõi ta là có ý gì?" Giọng nói lạnh nhạt của thiếu niên vang lên từ đối diện.

Vãn cô hít sâu một hơi, nói, "Chỉ là hiểu lầm thôi, nhưng không kịp gọi người về."

Đúng là hiểu lầm. Nàng tưởng mấy người đó tới vì muốn giết Tần Cốc.

"Nói vậy, vị phụ nhân này đã nghe được gì mà hiểu lầm chúng ta?" Tần Quyên hỏi lại.

Cổ Nguyệt ôm đao, quay đầu nhìn Hứa Thừa ở bên ngoài, ý nhắc hắn canh giữ cẩn thận.

Vãn cô ngẩn ra. Nàng cảm thấy, nếu không đưa ra được lời giải thích hợp lý thì những người này sẽ không chịu bỏ qua.

Nàng đắn đo một hồi, quyết định nói thẳng, "Ta nghe các ngươi hỏi thăm Tần Cốc, nghĩ là các ngươi tới giết Tần Cốc nên mới sai người theo dõi. Là do ta hiểu lầm, các vị hảo hán thứ lỗi."

Cổ Nguyệt thầm nghĩ, nữ nhân này biết tiến biết lùi, co được giãn được, quả thực khiến bọn họ phải rửa mắt mà nhìn.

"Ngươi biết Tần Cốc?" Tần Quyên trầm giọng hỏi.

"......" Vãn cô chịu thua, đành thở dài, "Nó từng làm việc cho ta."

"Việc gì?"

"Không cần nói với ngươi."

"Ta đã đến nơi này rồi thì ngươi phải nói."

Ai cũng cảm nhận được mùi đao kiếm lạnh ngắt.

"Ta không cần phải nói với ngươi." Vãn cô tức giận ngồi xuống. Nhưng nàng bỗng thấy, cái tính táo tợn ngạo mạn này, cái cách nói năng đáng ghét này, sao quen thế chứu nhỉ? Nàng phiền nhất kiểu người như thế, bởi vì không khống chế được!

Ánh đao chợt lóe lên, lưỡi đam xé toạc bình phong chỉ trong một cái chớp mắt.

Đương nhiên không mảy may làm tổn thương nữ nhân ngồi phía sau.

Tần Quyên, "Ngươi không hợp tác, chớ trách ta phá nát tú lâu này."

Mẹ nó! Vãn cô đá văng bình phong trước mặt. Dù ban nãy, quả thật nàng rất kinh sợ, nhưng khí thế vẫn cứng rắn như trước.

"Bình phong ba trăm lượng bạc, một xu không thể thiếu. Nếu thiếu, lão nương lôi các ngươi lên quan."

Cổ Nguyệt, "........"

Hứa Thừa, "......."

Họ phục sát đất rồi, nữ nhân này quá lợi hại. Phải là người khác thì chắc đã sợ đến chết nhất.

Tần Quyên vừa định nói, nữ nhân đã chen ngang.

"Tần Cốc ấy hả, đứa bé này, thật đáng tiếc."

"....." Tần Quyên định nói nhưng mau chóng im miệng. Hứa Thừa bước tới giữ lấy hắn, để hắn đừng nóng vội mà ngắt lời nữ nhân kia.

"Nó là một thiên tài. Nếu nữ tử mà được cho đi học, nó kiểu gì cũng đậu tiến sĩ, nhưng mà....Nó từ bé đã xông pha giang hồ để kiếm sống, nên bỏ lỡ nhiều cơ hội."

Vãn cô kể cho họ nghe chuyện xảy ra với Tần Cốc trong 1 năm ngắn ngủi.

Vãn cô tên thật là Khuynh Vãn Vãn, người phủ Lâm An. 20 năm trước, nàng theo lão nô bộc trong nhà tới Tuyền Châu, làm nghề bán tranh kiếm sống.

Vãn cô nắm trong tay rất nhiều xưởng thêu ở Tuyền Châu, còn cả mấy tiêu cục nữa.

Tuy nhiên, Vãn cô chỉ cho họ biết chuyện họ muốn nghe, thứ khác thì không nhắc tới.

Hồi lâu sau, Hứa Thừa mới hỏi, "Vậy ngươi có biết làm thế nào để tìm ra nàng không?"

Khuynh Vãn Vãn đáp, "Thế thì phải xem bản lĩnh của các ngươi. Nó ở đâu, chỉ có nó mới biết."

"Lúc ở Tuyền Châu, nó sống nơi nào?" Tần Quyên hỏi.

"Chỗ đó bị bán rồi, ngươi hỏi cũng thế thôi." Vãn cô đáp.

"Vậy ngươi hẳn có biết gì đó." Cổ Nguyệt bước lên một bước, "Ta nghĩ ngươi cũng quan tâm đến Tần Cốc, bằng không đã chẳng cho người theo dõi chúng ta."

Vãn cô nhướn mày, "Ta dựa vào đâu mà tin các ngươi?"

"Ngươi phải tin." Tần Quyên rút đao ở bình phong ra, tra vào vỏ.

"Ta còn nghĩ cá ngươi là kẻ thù Tần Cốc đắc tội bên ngoài đấy." Vãn cô hừ lạnh.

"Nếu là kẻ thù của Tần Cốc thì ta đã chẳng kiêng kị mà giết vài tên rồi." Cổ Nguyệt nhìn nàng, "Hơn nữa, sao Tần Cốc lại gây thù chuốc oán? Rốt cuộc nàng ấy làm công việc gì?"

Vãn cô đáp, "Ngươi có giết cả tú lâu cũng không tra được đâu, vì họ không biết Tần Cốc đi đâu cả. Ta cũng chỉ xuất phát từ nghĩa chủ tớ năm xưa nên quan tâm một chút, sai người theo dõi các ngươi thôi, chẳng ngờ lại kéo tai họa thế này. Mẹ nó!"

Tần Quyên im lặng nhìn Hứa Thừa. Hứa Thừa cũng chẳng biết nói gì, đành lấy ra ngân phiếu 300 lượng bạc, đưa cho Phương Ngọc Đình.

"Đền tiền bình phong cho ngươi." Hứa Thừa lạnh nhạt lên tiếng, "Giờ ngươi biết gì nói đi."

Lúc này, Vãn cô xác định họ không tới để giết Tần Cốc. Làm gì có sát thủ nào nhàm chán đến mức cho tiền nạn nhâ. Hơn nữa, mạng Tần Cốc chẳng đáng mấy đồng.....

Vãn Cô nhận lấy ngân phiếu từ Phương Ngọc Đình, kiểm tra một lượt mới cất đi, nói, "Nó rời Tuyền Châu 3 năm rưỡi rồi. Các ngươi hỏi ta nó đi đâu, ta thật sự không biết, nhưng ta có chút tin tức, không chừng lại giúp ích cho ngươi...."

Nàng vừa nói vậy, ba người đều rướn cổ lên nghe.

Vãn cô bất chợt vươn tay. Tần Quyên không hiểu nhưng Hứa Thừa hiểu.

Hứa Thừa cau mày, lại lấy thêm một tờ ngân phiếu nữa.

Vãn cô kiểm tra xong mới nói, "Lúc ở Tuyền Châu, nàng thường xuyên tới sông Thanh Xuyên. Phải rồi, người ta nói nàng rất giỏi bắt cung, từng đi theo một thợ săn trong thôn. Ngươi có thể tới đó hỏi thăm."

Kỳ thực, cả Vãn cô và Phương Ngọc Đình đều biết, Tần Cốc học bắn tên từ việc săn bắn, nhưng kinh nghiệm thực chiến thì do các sư phụ trong tiêu cục của họ đào tạo.....Có điều họ không thể khair a tiêu cục, nên mới nói thế.

"Còn gì nữa?" Tần Quyên tiếp tục hỏi.

Hứa Thừa lạnh mặt, tiếp tục chi tiền....

Vãn cô quát lớn, "Chuyện khác thì ta không biết, có đưa tiền cũng không trả lời được. Các ngươi biến đi được rồi."

Muộn thế này mà kéo cả đám đến làm phiền người ta, Vãn cô tức phát điên!

"....."

Phương Ngọc Đình vội nói, "Các vị đại gia, mau đi đi, chúng ta không biết thật mà. Tính tình Tần Cốc thì ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, thời gian chúng ta tiếp xúc với nó cũng ngắn ngủi, biết nhiêu đó thôi là nhiều rồi."

"......" Bọn Tần Quyên bị Phương Ngọc Đình đẩy ra, nghĩ bụng chắc là không hỏi thêm được gì nữa.

Nhưng mỗi Tần Quyên nghiến răng quát khẽ, "Ngươi nói gì mà ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới!"

Muội muội ta còn lâu mới thế !

Phương Ngọc Đình trố mắt nhìn.

Cổ Nguyệt quay sang nhắc nhở Tần Quyên, "Chúng ta mau tới Thanh Xuyên thôi."

Tần Quyên gật đầu, "Đi luôn! Ngươi xuống trước, dắt ngựa giúp ta. Ta giải quyết nốt hậu quả."

Hứa Thừa cũng ra ngoài. Khoan đã, cái tên Thanh Xuyên này sao nghe quen thế nhỉ.....

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »