Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5842 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 224
xuất nhập khói sóng

❊ ❊ ❊

Tần Quyên gặp lại Đán Mộc vào một ngày cuối thu. Mái tóc vàng của Đán Mộc đã dài đến tận hông, khóe đôi mắt xanh biếc trở nên hẹp vài dài hơn trước, làn da trắng như tuyết trước kia cũng hơi thay đổi.

"Sao da ngươi thành màu lúc mạch thế này?" Vạn Khê cười cười hỏi Đán Mộc, không chút khách sáo.

Đán Mộc sợ Vạn Khê từ nhỏ. Ban đầu là chán ghét, nhưng sau này bị Vạn Khê chỉnh cho mấy lần thì rén hẳn.

Thấy Vạn Khê, y nấp vội ra sau lưng Tần Quyên.

Vạn Khê càng thấy tên nhóc này sợ hắn thì càng đắc ý.

"Sao rồi, Hồ Hồ chị thả ngươi đến đây tìm Tần à?"

"....." Đán Mộc không nói gì, níu góc áo Tần Quyên, có vẻ rất căng thẳng.

Tần Quyên kinh ngạc, sao tên nhóc này lại sợ Vạn Khê?

Đán Mộc mang thư tới, là thư Nô Nô gửi. Đã nhiều năm nay, Nô Nô không gặp Tần Quyên được lần nào nên vô cùng lo lắng.

Gã lo đứa trẻ gã nuôi dạy năm xưa đã chết vất vưởng ở đâu rồi mà mọi người cứ giấu.

Đến cả lời của Mộc Nhã mà Nô Nô cũng không tin, gã chỉ có thể tìm đến Đán Mộc. Đán Mộc không nghĩ ngợi gì nhiều. Y từng gặp Nô Nô ở dương xá của Tần Quyên vài lần, nhưng thường thì Nô Nô không nói một câu nào cả, lúc nào cũng lầm lầm lũi lũi. Có lẽ trong mắt gã chỉ có Quan Âm.

Không ngờ một lần nọ, y đi qua dương xá của Tần Quyên thì bị Nô Nô gọi lại.

Y từng hợp tác với dương xá nhiều lần. Dê ở thành La Bặc phần lớn đều bán lên phía bắc hoặc phía đông, nên cứ 7 8 tháng 1 lần, y lại tới đó thăm.

Nô Nô đưa cho Đán Mộc một phong thư. Đán Mộc không đọc được chữ Hán viết trên đó.

Y hỏi Nô Nô muốn gửi cho ai.

"Đưa cho Tần. Nếu nó đã chết, ngươi nhớ phải nói thật với ta."

"Hắn không viết thư cho ngươi sao?" Đán Mộc kinh ngạc. Thật ra y muốn nói, Tần Quyên làm sao mà chết được.

"Nó không viết, vì ta không nhận thư. Nó biết từ lâu lắm rồi."

Đán Mộc bĩu môi, "Sao ngươi không nhận thư?"

"KHông nhận là không nhận. Nhóc, nhớ phải nói thật với ta, Tần đã chết hay chưa. Tốt nhất là phải lấy được tín vật của nó về ta mới tin."

"......Ngươi lạ thật đấy. Cả Mộc Nhã còn nói Tần chưa chết mà ngươi cứ không tin." Đán Mộc thở dài.

Nô Nô liếc y một cái, "Ta từng vì nhận một lá thư mà thất bại thảm hại, suýt thì mất mạng. Thằng bé biết ta kiêng kị việc này nên sẽ không gửi thư cho ta."

Đán Mộc phát hiện, khi nhắc lại chuyện này, toàn thân Nô Nô khẽ run lên.

Sau khi Vạn Khê đi rồi, Đán Mộc mới giao thư của Nô Nô cho Tần Quyên.

Không biết có phải là ảo giác không, nhưng y thoáng thấy hốc mắt Tần Quyên hoen đỏ.

Thư viết gì mà sao Tần lại xúc động như thế?

Nô Nô nói với Tần Quyên, nếu có thể về Tống quốc thì nhất định phải về Tống quốc.

Nô Nô ngày xưa nuôi Tần Quyên chỉ vì mong hắn chôn cất mình. Gã từng chửi mắng Tần Quyên om sòm, nói Tần Quyên phải an táng gã cho tử tế. Nhưng rồi 14 năm sau, gã lại khuyên Tần Quyên hãy về Tống quốc nếu có thể.

Chừng 1 tháng sau khi Đán Mộc mang thư đi, Nô Nô rời thành La Bặc, đến Liêu Châu cùng với số bạc mà Tần Quyên gửi về đều đặn.

Y còn nhớ mang máng Liêu Châu là nơi sinh của mình. Y nhớ nhà bên có một ông giáo già. Hình như đúng là thế, bởi tuy y là người Nữ Chân nhưng được học chữ Hán từ khi còn nhỏ.

Đáng lẽ y sẽ chẳng có liên quan gì đến tộc Khách Khách trên cao nguyên Pamir, nhưng mà một ngày nọ, y bị bắt khi theo người thân trên đường đến nương nhờ vị thúc thúc ở thành Hổ Tư Oát Nhĩ.

Năm ấy, Nô Nô 6 tuổi.

Kể từ đó về sau, y chỉ còn chút ký ức rằng mình sinh ra ở đâu đó tại Liêu Châu.

Rốt cuộc có phải Liêu Châu không, dù sao y cũng phải đi một chuyến.

Tần Quyên hỏi, "Ông ta nói là sẽ đi Liêu Châu ư?"

Đán Mộc lắc đầu, "Ông ta không nói, chỉ cảm thấy có gì đó không ổn nên sai người đi theo. Mấy ngày trước, người của ta tra được ông ta đi về hướng đông, ở lại một trấn nhỏ, sau đó hỏi thăm thương đội tới Liêu Châu. Ta đoán ông ta muốn đi Liêu Châu."

Tần Quyên sống cùng Nô Nô lâu như vậy mà không biết Nô Nô và Liêu Châu có liên quan gì. Gã chưa từng nhắc đến Liêu Châu, chưa một lần....

Nhưng hắn tin Liêu Châu chắc chắn vô cùng đặc biệt với Nô Nô, bằng không thì một kẻ tính tình như gã sẽ không chịu đi xa đến vậy.

Lúc này, hắn đột nhiên nghĩ tới những lời Nô Nô nói trong thư : Nếu có thể về Tống quốc thì nhất định phải về.

Vậy thì Liêu Châu liệu đối với Nô Nô liệu có phải....

.....Giống như Tống quốc đối với hắn hay không?

"Tần, có cần ta đuổi theo, bắt ông ấy về không?"

Im lặng một hồi, Tần Quyên gấp thư lại, cười nói, "KHông cần lo đâu."

Đán Mộc gật đầu, "Thế thì tốt rồi. À phải, ban nãy bị Vạn Khê chen ngang nên ta suýt quên mất."

Đán Mộc lại lấy thứ gì đó trong ngực áo ra đưa cho Tần Quyên, "Gia chủ bảo ta đưa cho ngươi."

Tần Quyên cau mày, "Cái gì đây?"

"Là thứ quan trọng, nhưng người bảo đừng mở ra ngay, đợi khi gặp người hãy mở. Còn nói, thứ này phải để ở chỗ ngươi mới được."

Thứ gì mà Hồ Hồ lại không muốn hắn mở ra....Tần Quyên suy nghĩ một chút, vậy thì ắt hẳn thứ này không mở ra, không thấy, không biết thì tốt hơn.

Hồ Hồ đã nói không mở thì không mở. Tần Quyên cất kỹ chiếc túi gấm.

"Ngươi ở đây mấy ngày?"

"Đến khi nào muốn đi thì đi. Nhưng chỗ ngươi chẳng có gì chơi cả. Trong rừng đến một con thỏ cũng không có....." Bây giờ y không ăn thỏ nướng được nữa. Nuôi thỏ lâu rồi, y thấy lũ thỏ nhảy nhót thật đáng yêu. Tuy có lúc cũng thèm, nhưng không nỡ lòng nào đánh chén.....

Đán Mộc vừa muốn ở vừa không muốn ở, chủ yếu là do Vạn Khê đang ở đây.

Tần Quyên: "......"

Đán Mộc nhìn hắn đầy thắc mắc, "Lều ngươi lớn vậy, ta ở đây là được mà."

Tần Quyên, "........"

Đán Mộc vò đầu, "Ngươi không muốn nói chuyện với ta sao? Không muốn hàn huyên tâm sự với ta sao....."

Tần Quyên thở dài, "Vậy ta dựng lều cho ngươi ngay bên cạnh, như thế rộng rã thoải mái hơn."

Đán Mộc vẫn thắc mắc, "Chỗ này thoải mái lắm mà, đừng phiền lính của ngươi!"

Tần Quyên đột nhiên nghĩ ra, cười nói, "Vạn Khê hay tới chỗ ta lắm."

Đán Mộc khiếp vía liền, "Vậy thì dựng lều cho ta đi."

Lúc A Táo Đông dẫn Đán Mộc đi, hắn cứ bước mấy bước lại quay nhìn Đán Mộc. Mấy lần như vậy, Đán Mộc hơi bực, bèn hỏi hắn, "Ngươi cứ nhìn ta làm gì?"

A Táo Đông chẳng qua chỉ là chưa thấy người tóc vàng bao giờ.

"Ngươi là người nơi nào." A Táo Đông hỏi.

"Người của Bá Nha Ngột thị."

A Táo Đông cạn lời.

"Ý ta là ngươi sinh ở đâu, từ đâu tới?" Hắn kiên nhẫn hỏi lại.

"Đương nhiên là sinh ra ở tộc Bá Nha Ngột, đến từ tộc Bá Nha Ngột." Đán Mộc chống hông. Sao người này còn ngốc hơn y vậy?

A Táo Đông nghĩ bụng, thằng nhóc này đúng là có bản lĩnh khiến hắn tức chết, nhưng nhìn gương mặt vô hại của y, hắn chỉ đành nhẫn nhịn.

"Tộc Bá Nha Ngột có người tóc vàng mắt xanh sao? Với cả, sao ngươi trắng như vậy?" A Táo Đông vẫn tiếp tục hỏi.

"Không biết, ta trắng trẻo từ bé rồi, phơi nắng mãi da mới thành màu lúc mạch như bây giờ, nhưng ngực thì vẫn trắng." Y vừa nói vừa định cởi áo của mình.

A Táo Đông hốt hoảng, "Ngươi làm gì thế?"

"Cho ngươi xem ta trắng thế nào mà." Cặp mắt ngây thơ xanh biếc khẽ chớp, khiến cho A Táo Đông đỏ mặt bừng bừng.

Hắn sắp hộc máu tới nơi rồi.

"Thôi thôi, ta không hỏi nữa!" Hắn thậm chí quên luôn cả đề tài ban đầu.

Đán Mộc ngồi bên ngoài doanh trướng mới dựng. Cảm thấy quá chán, y quyết định đánh một giấc.

Vừa mới ngả lưng thì một giọng nói vang lên, "Tần đại nhân mời ngài đến dùng cơm."

Đán Mộc đang mơ mơ màng màng thì sực tỉnh, vội mặc áo xỏ giày đi ra ngoài.

Người vừa gọi ban nãy là một nam nhân thanh tú, trông khá ưa nhìn.

Đán Mộc quan sát y, "Ta chưa thấy ngươi bao giờ. Tên gì thế?"

"Ta tên Diêu Tứ Lang."

"Ngươi học tiếng Mông Cổ từ ai mà nghe cứng quá vậy." Đán Mộc gãi đầu.

"Ta tự học." Diêu Tứ Lang cười, nhìn Đán Mộc.

"Thế thì giỏi quá." Đán Mộc cười tít mắt.

Y có nụ cười rất đẹp, khiến người đối diện như được tắm mình trong gió xuân.

Sức sống rạng rỡ của y lan tỏa bốn bề, dù ngây thơ vô tri cũng không khiến người ta chán ghét.

"Ngươi là người nơi nào?"

Lại là câu hỏi này nữa.

Đán Mộc xoa trán, "Ta bị hỏi cả trăm lần rồi.....Ta là người của Bá Nha Ngột thị."

Diêu Tứ Lang ngại ngùng, nhưng cũng không ngăn được câu hỏi tiếp theo, "Người của Bá Nha Ngột thị sao lại tóc vàng mắt xanh?"

"Không biết. Thật ra mũi ta cũng không quá cao, mắt cũng không quá sâu, tương đương với gia chủ, Tần hay là Vạn Khê thôi.....Thay mỗi cái mặt nữa là giống." Đán Mộc vò đầu.

Y không ý thức được, mình đang lấy những người đẹp nhất ra so sánh....

"Cũng phải, chỉ đổi mỗi cái mặt thôi." Diêu Tứ Lang bật cười.

"Đúng, bọn ta không khác gì nhau, khác mỗi cái mặt." Đán Mộc ưỡn ngực thẳng lưng.

Diêu Tứ Lang cười khẽ, rất có thiện cảm với sự thiên chân vô tà của y.

☆ ☆ ☆

Đán Mộc không ngờ ở doanh trướng của Tần Quyên mà lại có thịt ăn.

"Lúc ta tới, trên đường có không biết bao nhiêu dân chạy nạn." Y nói.

Tần Quyên nghe vậy, liền buông đũa, "Nghiêm trọng lắm à?"

"Là nạn đói, đói chết người. Ta nghe người ta kể vậy, nên không nghĩ tới chỗ ngươi lại có thịt ăn. Gia chủ bảo ta, nếu ngươi thiếu lương thực thì ta phải đến tộc Uông Cổ điều lương cho Ngươi. Tộc trưởng của họ nợ gia chủ nhiều bạc lắm." Đán Mộc vừa ăn vừa nói, "Nếu chỗ ngươi tốt như vậy thì ta an tâm rồi."

Sao lại là tộc Uông Cổ?

Tần Quyên biến sắc, "Vì sao y cho tộc Uông Cổ mượn bạc?"

"Không cho mượn bạc thì phải lấy tiểu tỷ tỷ của tộc Uông Cổ đó. Gia chủ không muốn cưới, ta cũng không muốn cưới, nên ta đàm phán với bọn họ. Kết quả là họ đòi bạc, bằng không sẽ không thả ta đi."

Lời editor :

Đã lâu không nhắc lại Nô Nô. Thật ra mình vẫn rất thích mối quan hệ giữa Tần Quyên và Nô Nô. Không giống cha con, không giống thầy trò, nhưng cũng là cả hai.

Đôi gà bông Hồ Hồ - Tần Quyên đã lâu không gặp nhau, nhưng Hồ Hồ vẫn cứ luôn là dùng tiền quyền của mình để chiều Tần Quyên đến vô pháp vô thiên.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »