Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5861 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 267
trăng gió nơi kinh bắc

❊ ❊ ❊

"Không khai thật ra mi là con ai, ta sẽ gán mi lại đây thay tiền bữa cơm này.""Thúc thúc, ta không hiểu."Tần Quyên, "........""Ta đối xử với mi tốt quá à?" Tần Quyên ghét sát lại, trừng mắt với nó."Không, ngươi chưa thơm ta, cho nên không tốt.""......"Tần Quyên nhìn nó một lát rồi đứng bật dậy, đi ra ngoàiĐứa bé ban đầu còn không hiểu gì, đến khi nhận ra có gì đó sai sai mới vội vàng bỏ đồ ăn trên tay xuống, chạy theo hắn."Oa oa, thúc thúc!"Tần Quyên không buồn ngoảnh đầu lại."Thúc thúc."Mặc kệ thằng bé đuổi theo sau, Tần Quyên vẫn cứ phăm phăm đi thẳngHắn đi không nhanh lắm, đứa bé mau chóng đuổi kịp, ôm lấy chân hắn, "Thúc thúc.""Muốn ta thương mi, đối xử tốt với mi thì nói ra tên họ mình là gì, từ đâu tới."".........." Đứa bé ôm chặt lấy không buông. Nó rất thích người này, nếu người này là cha nó thì tốt biết mấyNgười cha đó sẽ chịu chơi đùa chăm sóc mình mỗi ngày, mua cho mình đồ ăn ngon, dỗ dành mình vui vẻ, giúp mình tắm rửa mặc quần áo....."Còn không chịu nói hả?" Tần Quyên cảm thấy mình sắp không diễn nổi nữa rồi."......." Đứa bé dường như đang do dựTần Quyên quyết định cho nó chút thời gianBiết đâu thằng nhóc sẽ chùn bước mà khai thậtChỉ một lúc sau, đứa bé bắt đầu thút tha thút thítTần Quyên tuy đã bao trọn cả căn phòng nhưng từ bên ngoài nhìn vào vẫn có thể thấy được. Rất nhiều người đang tò mò chỉ trỏThậm chí còn có người tỏ vẻ lên án, người lớn trong nhà sao lại bắt nạt đứa trẻ conHọ rất tò mò, bèn đứng ngó nghiên ngoài cửa, nhưng bị Tần Quyên trừng mắt nên sợ hãi bỏ chạyĐứa bé kia sụt sùi khóc, cọ vào chân Tần Quyên không biết bao nhiêu là nước mắt nước mũi."....."Tần Quyên ghê hết cả người nhưng vẫn cố gắng nhịn."Đừng bỏ rơi ta." Nó cọ cọ mặt vào đùi Tần QuyênTần Quyên nhất quyết không moi ra tin tức thì không bỏ quaCuối cùng, ầm ĩ qua lại một canh giờ, cuối cùng cũng hỏi được chút ítĐúng lúc này, tiểu nhị chạy đến thúc giục họ."Các ngươi đứng đây nãy giờ rồi, có để cho bọn ta làm ăn nữa không? Lão bản đang mắng ta đây này, các ngươi cho ta chút thể diện đi.""......"Tần Quyên quắc mắt một cái, khiến tiểu nhị rụt đầu lạiHắn sai tiểu nhị gói đồ ăn còn thừa để mang vềThằng nhóc kia quá lãng phí, cái gì cũng chỉ cắn một miếng rồi bỏ dởHọ cưỡi ngựa đi tìm quán trọ, khi tới nơi thì trời cũng tối. Tần Quyên tắm cho đứa bé, giúp nó thay áo quần sạch đẹp."Mi nói mi họ Ngọc?"Lúc đứa bé xưng mình họ Ngọc, Tần Quyên đã đoán ngay ra được nó theo ai tới đâyThằng nhóc đang lăn lộn trên giường, mặc Tần Quyên ngẩn ngơ suy tư."Ngọc Tuyêt Độ đang ở đâu?"Đứa bé dừng lại, thoáng nhìn qua Tần Quyên. Tần Quyên gối đầu lên cánh tay mình, mắt hắm lại, tưởng như đã ngủ nhưng thật ra vẫn còn thứcĐứa bé giả vờ không nghe thấy, tiếp tục lăn qua lăn lạiTần Quyên nhếch môi. Xem ra nó là đệ đệ hoặc đường đệ của Ngọc Tuyết ĐộVậy thì người đang theo dõi hắn chính là Ngọc Tuyêt ĐộNó đang ở đâu? Vì sao biết hắn ở Tuyền Châu?Bất chợt, hắn nhớ ra căn sương phòng ở phía tây ngôi chùa, có hai người bị tịch thu đao....Hai người đó nói tiếng Hán không sõi, chẳng lẽ là người Tháp Tháp theo Ngọc Tuyết Độ tới đây?Vậy tức là sau khi hai người đó bị quan phủ đưa đi, Ngọc Tuyết Độ cũng phát hiện ra sự hiện diện của hắn tại nơi nàyVậy nên nó theo đến tận trấn Tuyền ThủySau đó, nó sai đứa bé này tiếp cận hắn?Có lẽ là như thếSau khi có được câu trả lời, Tần Quyên mau chóng chìm vào giấc ngủĐứa bé cũng chỉ giãy dụa thêm một lát rồi ngủ luôn.*Ở trấn Tuyền Thủy thêm 3 ngày, cuối cùng Tần Quyên cũng thông qua một ít hộ làm nghề thêu để hỏi ra tin tức của Hạ phu nhânChồng của Hạ phu nhân là Vương tú tài ở trấn Tuyền Thủy. Vương tú tài hơn Hạ Thiền mười mấy tuổi. Nhà họ Vương quản thúc Hạ Thiền rất nghiêm, mà gần đây lại có chút tin đồn không hay về nàngCũng không phải chuyện gì to tát, nhưng nhìn chung cũng có người bàn tán rằng khi ở tú lâu Tuyền Châu, Hạ phu nhân thường xuyên trò chuyện với thủ vệ của tú lâu, dường như có chút qua lạiDân vùng này biết Hạ phu nhân là người thật thà, đúng bổn phận, nhưng chẳng hiểu nhà họ Vương nghĩ thế nào, chắc là vì thể diện nên cấm túc Hạ phu nhânTần Quyên muốn tìm gặp Hạ phu nhân để hỏi thăm tình hình tú lâu, nhưng xem ra thế này có hơi nguy hiểmHắn không muốn gây phiền toái cho Hạ phu nhân nên quyết định không tìm nàng nữaHôm sau, Tần Quyên thu dọn đồ đạc, muốn đến tú lâu ở Tuyền Châu lần nữa xem có ai về đó khôngHắn mang theo Ngọc bé con vào thành. Lần này thì đã thuận lợi hơn rất nhiềuĐầu tiên, hắn tới thẳng trà lâu Hồ Quảng. Người của trà lâu cho biết người của tú lâu đã quay lạiTần Quyên đến tú lâu, thấy có ai đó đang quét tước."Ngươi tìm người à?"Nhìn dáng vẻ thì giống như thủ vệ ở đâyTần Quyên đáp, "Ta đến tìm lão bản các ngươi có việc. Lão bản các ngươi đi đâu, đi lúc nào, ngươi có biết không?'"Khuynh lão bản đi được một thời gian rồi, đến đất Thục, nởi vì tú lâu của chúng ta ở đất Thục xảy ra chút vấn đề."Khuynh Vãn Vãn phải đích thân đi xử lý thì xem ra vấn đề không nhỏ."Nếu ngài muốn tìm gặp lão bản thì xem chừng phải đợi sang năm...." Thủ vệ ngại ngùng gãi đầuTần Quyên nheo mắt, đột nhiên nhớ ra điều gì, bèn hỏi, "Ngươi có biết Tần Cốc không?""Tần Cốc?"Thủ vệ vẫn gãi đầu, nhưng không cười nữa mà sắc mặt trở nên nghiêm túc hẳn."Ngươi từng nghe đến tên này rồi sao?""Hình như nàng từng làm việc ở tú lâu 3, 4 năm trước." Hắn nói. "Ta tới đây 3 năm trước, cho nên chắc chưa gặp bao giờ."Tần Quyên tiếc nuối vô cùng, đến vậy mà vẫn không hỏi thăm được tin tức."Đây là con ngươi à? Tiểu công tử dễ thương quá." Thủ vệ không nhớ ra cho nên tìm cách đổi đề tài."Không phải..."Tần Quyên chợt phát hiện ra, hôm nay Ngọc bé con rất ngoan ngoãn, không chen ngang khi người lớn nói chuyệnHôm nay ngoan như vậy thì về nhà đáng được thưởng.*Trên đường vềTần Quyên xoa cái bụng tròn vo của Ngọc bé con, "Sao hôm nay ngoan thế?""Vì ngươi không bỏ ý định bỏ ta lại nữa.""......""Hơn nữa, các ngươi cũng không nhắc đến ta.""Tiếng Hán của mi giỏi như vậy từ khi nào?" Tần Quyên nhướn mày."Ta trước giờ vẫn giỏi mà. Ta học một năm, tiên sinh là người Hán.""....." Hóa ra hắn bị lừa bấy lâu nay."Giờ chúng ta đi đâu?" Ngọc bé con hỏi."Đến một quán trọ ngoài thành.""Sau đó thì sao?""Nghỉ tạm một đêm rồi đi Cát An.""Tới đó làm gì....""Gặp Hoài Chi.""Hoài Chi là ai?""......."Sau khi quay lại quán trọ, thấy Kim Cừu vẫn ở đó không bỏ trốn, Tần Quyên hết sức hài lòngKim Cừu thì không vui như vậy. Mới có mấy ngày không gặp, đại ca đã thu nhận tiểu đệ mới rồiTiểu đệ này lại còn rất phiền phức nữa, cả ngày bám dính lấy đại ca, không chừa cho Kim Cừu một góc nào."Triệu Tứ đại ca, sao huynh lại nhặt một đứa bé về? Huynh có biết là dẫn theo trẻ con khó lắm không?"Tần Quyên nói, "Nếu có thể quay lại cái ngày ta nhặt nó thì có chết ta cũng không nhặt.""???" Ngọc bé con bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Tần QuyênRồi sau đó biến sắc, hung ác nhìn Kim CừuKim Cừu............Tần Quyên làm như không thấy, "Ta ra ngoài một lát. Ngươi tắm rửa cho nó, bắt nó ngủ sớm."Kim Cừu rên rỉ, "Không đâu!"Ngọc bé con cũng nhăn nhó, "Ta mới không muốn để hắn tắm rửa cho ta."Kim Cừu, "Ta càng không muốn tắm rửa cho mi!""Hắn xấu quá!"Kim Cừu tức sắp ngấtTần Quyên lại bị bọn họ làm cho buồn cười, "Hai người hòa thuận với nhau đi, hôm nay ta thật sự có chút việc phải tra."Vốn định ngày mai đi tìm Triệu Hoài Chi, nhưng xem ra phải ở thêm một hôm nữa rồi.*Sau khi rời quán trọ, Tần Quyên lại vào thành Tuyền ChâuTối đó, hắn tới sông Thanh Xuyên, lên thuyền Thanh XuyênHắn chọn thẻ bài U NhạcHắn chỉ biết mỗi U Nhạc, hơn nữa chỉ mình U Nhạc chưa được chọn thẻ.*U Nhạc rất ngạc nhiên. Y vừa nằm bệnh một thời gian, sau khi khỏi bệnh, có thể ra tiếp khách thì mấy ngày nay chẳng có khách nào ghéHôm nay khách tới, y rất vui mừng, như khi thấy vị khách này, y biết chuyện sẽ không đơn giảnY còn nhớ rõ, đã từng bị người này khiến cho sợ hãi một lần, sau đó còn trúng gió nên mới đổ bệnh."Sao lại là ngươi...."Sắc mặt U Nhạc trắng bệch nhìn hắnTần Quyên cười tươi, "May quá, ngươi còn nhớ ta.""Ngươi....Ngươi tới hỏi chuyện Tử Hiến sao?" U Nhạc đứng ngồi không yênTần Quyên lắc đầu, "Đừng sợ ta như thế, ngồi xuống từ từ nói."U Nhạc tiếp khách đã nhiều năm, nhưng lần đầu được khách tận tay rót trà cho.....Sắc mặt y càng trắng hơn, bàn tay bưng chén trà cũng run rẩyTần Quyên không khỏi nghĩ, hắn đáng sợ thế sao?Có lẽ ấn tượng ban đầu rất quan trọng. Lần đầu gặp U Nhạc, hắn nhảy vào từ cửa sổ phòng y, cho nên ấn tượng của y với hắn khi ấy hẳn là phường trộm cướp."Chuyện Tử Hiến......Quan phủ đã tới điều tra, phòng kế bên bị phong tỏa. Tuy có rất nhiều lời đồn nhưng ta nghĩ quan phủ sẽ tra ra thôi, ngươi cứ chờ vài ngày nữa là sẽ rõ.""Ta muốn hỏi về người khác."U Nhạc còn nhớ, lần ấy người này hỏi Tần CốcHắn hỏi từng nghe đến tên Tần Cốc chưa, y nói chưaQuả nhiên khi ấy người này đã biết y nói dối, chỉ không vạch trần mà thôi."Thứ cho không thể trả lời.""Ngươi biết ta muốn hỏi ai, vì sao không nói cho ta?" Giọng của Tần Quyên lộ vẻ tức giận."Ngươi là người của quan phủ sao?""Không phải.""Ngươi thật sự không phải đến vì vụ án này?" U Nhạc vẫn không tin tưởng hắn."Ta chỉ muốn biết Tần Cốc đang ở đâu."U Nhạc im lặng một hồi rồi đáp, "Nàng vẫn khỏe mạnh, ngươi yên tâm, tốt nhất là đừng tìm nàng nữa. Ta không biết rõ về nàng lắm, nhưng ta chỉ có thể nói cho ngươi, nàng còn sống."Tần Quyên nhìn vào đôi mắt trong trẻo, thanh khiết của U NhạcY không nói dối. Có lẽ đó là điều duy nhất hắn cần biếtDù có ra sao, chỉ cần Tần Cốc bình yên là đượcCó lẽ Tần Cốc đã bắt đầu hay tin có người thân đang tìm nàng rồi.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »