Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5969 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 259
trăng gió nơi kinh bắc

❊ ❊ ❊

Tần Quyên thấy Triệu Hoài Chi vừa nhìn thấy phong thư thì biến sắc. Hắn có linh cảm chẳng lành, bèn dịu dàng hỏi, "Hoài Chi, hay là để ta giúp ngươi mở ra nhé?"

"...." Triệu Hoài Chi vốn không muốn mở thư, nhưng giờ Tần Quyên nói thế mà y không mở thì càng khiến hắn lo lắng.

Cuối cùng, y đành xé mở bì thư. Tần Quyên cười trộm trong lòng, biết mình đã đạt được mục đích. Hắn rất tò mò muốn biết đây là thư của ai.

Thư như sau:

Hoài Chi hiền chất, đứa cháu không nên thân của con đã lẻn đến Tống quốc, có lẽ định tới Kỳ Môn núi Sở để bái sư. Sư thúc đành phiền con chăm sóc nó vậy.

"........" Triệu Hoài Chi lớn chừng này rồi nhưng hình như chưa từng giận đến vậy.

Thấy sắc mặt y, cả Tần Quyên lẫn Hứa Thừa đều khiếp sợ.

Tần Quyên nhìn Hứa Thừa, Hứa Thừa cũng đánh mắt lại với hắn, bảo hắn cứ cầm lấy thư trên bàn mà đọc là biết ngay.

Không ngờ Tần Quyên làm thật.

Bởi ban nãy hắn vô tình đọc được vài chữ khiến mình tò mò.

Người gọi Hồ Hồ là hiền chất, ngoài Tháp Tháp vương ra thì còn ai? Hoặc cũng có thể là sư huynh sư đệ nào đó của Gia Luật thừa tướng.

Tần Quyên bất chợt nhớ đến một gương mặt phấn điêu ngọc trác, giống hệt Hồ Hồ khi còn nhỏ....

Hắn thoáng rùng mình.

Chẳng có lẽ....

Bảo sao mà Hoài Chi giận như thế. Tháp Tháp vương gây cho y phiền phức to rồi.

"Ý ông ta là thằng bé đã tới đây rồi hả?" Tần Quyên dè dặt hỏi.

Triệu Hoài Chi trầm ngâm một hồi rồi đứng dậy, "Tìm đực nó, ta sẽ dẫn nó đến Kỳ môn."

"Đứa cháu" kia không phải người dễ đối phó, lại có thân phận đặc thù. Chẳng may nó xảy ra chuyện gì, Kinh Bắc vương cũng phải về quê chăn vịt.

"Hoài Chi, tìm được nó rồi, ta sẽ giúp ngươi đuổi nó về."

"....." Triệu Hoài Chi tin lời Tần Quyên, có điều, "Nó thoát được khỏi đám người của Vạn Khê một lần chẳng qua do may mắn thôi."

Ý tức là tạm thời không cần truy lùng Ngọc Tuyết Độ.

"Kỳ môn đúng là nơi có thể áp chế thằng nhóc đó. Sư thúc ta hẳn là muốn rèn dũa nó một phen, định nhân cơ hội này uốn nắn cái nết của nó."

Việc khó giải quyết nhất là Triệu Hoài Chi sợ mình không thể khống chế đứa bé kia. Giá như sư tôn của y ở đây thì tốt.

Sư tôn nói sẽ tương ngộ tại núi Sở, nhưng sao giờ còn chưa xuất hiện?

Tần Quyên nghĩ khác Triệu Hoài Chi. Hắn luôn cảm thấy Ngọc Tuyết Độ tương đối dễ dạy bảo. Có lẽ Hoài Chi không hiểu về Ngọc Tuyết Độ lắm đấy thôi.

Hứa Thừa không hiểu họ đang nói chuyện gì nên không tiện lên tiếng.

Hắn chờ họ để cùng tới phủ Dự vương ở Cát An.

Gần đây có rất nhiều tin đồn lan truyền ở thành Cát An. Có người nói Dự vương muốn thành thân, đang lựa chọn nữ tử từ vài gia tộc quyền quý, người thì nói chuyện khoa cử, người thì bảo ở ngôi chùa ngoại thành xảy ra vụ án mạng, bắt được mấy tên cướp....

Thậm chí, có người đồn Tử Hiến bị Dự vương sai người giết.

Mấy ngày trước, Hứa Thừa hỏi thăm mấy người tung tin đồn, nhưng Dự vương giết Tử Hiến làm gì? Tử Hiến đâu phải sủng nô của gã?

Hứa Thừa đương nhiên không tìm được câu trả lời, nhưng nhìn thái độ của Dự vương đối với Tử Hiến lúc trước thì khó mà nghĩ Tử Hiến do Dự vương giết hại.

Tuy Dự vương là kẻ vô công rồi nghề, chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, nhưng không đến mức tàn bạo vô nhân tính.

Để làm rõ tin đồn này là thật hay giả, họ quyết định đến phủ Dự vương một chuyến, gặp mặt Dự vương một lần xem sao.

☆ ☆ ☆

Trước khi Tần Quyên và Triệu Hoài Chi tới, HứaThừa gửi bái thiếp đến Dự vương phủ, nhưng Dự vương cáo bệnh và từ chối khéo.

Hứa Thừa tìm hiểu, không ngờ Dự vương lại bệnh thật.

Nếu họ lấy thân phận là bằng hữu của Tử Hiến thì người của Dự vương phủ liệu có cho vào không?

☆ ☆ ☆

Đầu giờ chiều, họ khởi hành.

Đầu tiên, họ đưa bái thiếp mà Triệu Hoài Chi đã chuẩn bị từ trước. Tần Quyên không biết y dùng danh nghĩa nào, nhưng nếu muốn vào được phủ thì chắc chắn không thể xưng là bằng hữu của Tử Hiến rồi.

Hắn không suy nghĩ nhiều, nhưng cũng hiểu đại khái, nếu như Dự vương đang bệnh thì người nắm quyền trong vương phủ hẳn là thân mẫu của Dự vương.

Muốn xin thân mẫu của Dự vương để họ vào, Triệu Hoài Chi đã đề lên bái thiếp, xưng là thân tín của tuần phủ Giang Châu, tiện đường đi ngang qua đây bái phỏng.

Dự vương không quá nổi danh trong triều, nên thân mẫu của hắn rất muốn nhân cơ hội này để kết giao. Thân tín của một tuần phủ lớn như vậy mà đến tận nhà chơi, lý nào không gặp.

Tuần phủ Giang Châu thực ra là người của Triệu Hoài Chi, mượn danh ông ta rất dễ dàng.

Ba người chờ ngoài cổng Dự vương phủ chưa được bao lâu thì có nô tài ra mời họ vào.

Họ quyết định vào được bên trong rồi sẽ xử lý tiếp.

Dự vương ở chính viện của vương phủ.

Thủ vệ mời họ tới, vừa lúc một người hầu của Dự vương đang ở cửa chính viện.

Thấy có người từ xa, gã vội chạy vào trong viện, rồi lại chạy ra.

Khi ba người tới nơi thì bị ngăn lại. Người hầu nói, "Xin các vị công tử thứ lỗi, tâm tình của vương gia ta hôm nay không tốt, không muốn gặp ai...."

Hứa Thừa nhìn tên người hầu một lát, rồi ghé sát lại nói vào tai gã, "Bọn ta là bằng hữu của Tử Hiến Quân."

Người hầu nghe thấy thế thì nét mặt sáng bừng, "Các vị chờ một lát, ta quay lại ngay."

Hứa Thừa mỉm cười. Lúc trước, hắn đã từng thấy Dự vương dẫn theo người này khi đi ra ngoài, cho nên đoán rằng gã chính là hầu cận của Dự vương.

Xem ra không sai chút nào, Dự vương không giết Tử Hiến như lời đồn. Vậy hắn bệnh thế này là do Tử Hiến, hay là đang giả vờ bệnh.

Lúc vào phủ, Triệu Hoài Chi đã cải trang một chút. Năm xưa, sau khi Vạn Khê giúp y về Tống quốc, y đã từng gặp Dự vương một lần, cho nên lần này lo lắng sẽ bị vị tộc đệ đó nhận ra.

Dự vương đúng là bệnh thật, sắc môi trắng bệch, mặt mày tái xanh, trông giống phong hàn.

"Các ngươi là bằng hữu của Tử Hiến?"

Hứa Thừa đáp, "Phải. Quấy rầy vương gia thế này, thật thất lễ."

"Ngươi tới từ Giang Châu hay là Tuyền Châu?"

Nếu vương gia này đầu óc ngu muội thì hẳn sẽ không hỏi một câu như thế, cho nên chắc chắn Dự vương có tính cảnh giác căn bản.

"Từ Giang Châu."

Trong lúc Hứa Thừa phân vân thì Tần Quyên đã đáp.

Nếu tới từ Tuyền Châu, lộ trình của họ không khớp. Chỉ cần Dự vương cẩn thận cho người điều tra là sẽ phát hiện ra ngay.

Lúc họ vào thành sáng nay, chắc chắn có người biết họ tới từ hướng Giang Châu.

"Tử Hiến có bằng hữu ở Giang Châu sao?" Triệu Sùng hỏi mà như không.

Lúc này, gã người hầu bên cạnh Triệu Sùng mới ghé vào tai hắn, nói, "Là thân tín với tuần phủ Giang Châu."

Triệu Sùng nghe vậy thì ngồi thẳng dậy. Không ngờ một vụ án mạng mà có thể kinh động tới cả người của tuần phủ giang châu.

Hứa Thừa đáp, "Chúng ta quen biết Tử Hiến ở Tuyền Châu."

Họ chỉ điều tra được các hoạt động của Tử Hiến ở Tuyền Châu nên đành phải đáp như vậy.

Dự vương vẫn mang vẻ mặt nghi hoặc như cũ.

"Chúng ta chỉ quen Tử Hiến vài năm nay thôi, vì chúng ta ở Giang Châu nên ít khi gặp mặt, chỉ có trao đổi qua thư từ." Không ngờ Dự vương lại là kẻ đa nghi đến vậy, Hứa Thừa đành phải giải thích.

"Các ngươi đến vì vụ việc của Tử Hiến à?" Dự vương lạnh nhạt nói.

"Đúng vậy." Hứa Thừa lén nhìn hắn.

Triệu Sùng đột nhiên cười, "Vậy các ngươi thấy sao? Các ngươi tin những lời đồn đại nên tới đây, hay là có nguyên nhân gì khác?"

Hứa Thừa nói, "Dự vương cũng nói đó là lời đồn mà, sao có thể tin tưởng bừa bãi được. Huống hồ, Dự vương đã chịu gặp chúng ta thì xem ra là tin đồn thất thiệt rồi."

Dự vương ngồi thẳng dậy, 'Ngươi đã nói thế thì bổn vương cũng nói thẳng, không phải vì cái tin đồn kia thì ta đâu đến mức ngã bệnh. Lũ người của quan phủ đúng là phiền không thể tả."

"....."

Người không nghiêm chỉnh, có giả vờ thế nào cũng không nghiêm chỉnh....

Hứa thừa tin.

Tên Dự vương này chỉ nghiêm túc được chưa đầy một khắc.

"Đúng là Tử Hiến đã rời khỏi phủ của bổn vương, không biết xui xẻo thế nào mà y lại mất tích. Không chỉ quan phủ, ngay cả bổn vương cũng phái thủ vệ giỏi đi tìm, nhưng không tìm ra được cũng đâu phải lỗi của ta."

Tần Quyên nói, "Vương gia có thể cho biết, vì sao Tử Hiến quân lại có bất hòa với vương gia đến mức phải bỏ đi không?"

Triệu Sùng nghe vậy thì không vui, nhưng vẫn trả lời, "Y tiếp cận bổn vương là có mục đích. Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của bổn vương. Bổn vương không có chứng cứ, chỉ có thể trút giận lên y. Nhưng các ngươi đừng nghe lời đồn thổi bên ngoài, bảo là bổn vương và y bất hòa vì một nữ nhân. Tử Hiến vào phủ của bổn vương cũng không phải làm cơ thiếp. Tất cả những lời đó chỉ là bịa đặt thôi."

Tần Quyên, "Đa tạ vương gia."

Ngừng một lát, Triệu Sùng chợt nói, "Các ngươi nên điều tra một kẻ. Bổn vương nghĩ, nếu Tử Hiến xảy ra chuyện thì kẻ đó là đáng nghi nhất."

"......" Kẻ nào?

Triệu Sùng nghĩ những người này là người của tuần phủ Giang Châu, hẳn là sẽ dễ điều tra hơn nên mới nói với họ, "Chính là kẻ muốn giết ta lúc trước. Hắn bắn một mũi ên về phía ta, nhưng may sao Tử Hiến bắt được. Bổn vương tin chắc hắn chính là hung thủ hại Tử Hiến."

"....."

Hứa Thừa còn chưa kịp phản ứng, Tần Quyên đã đen mặt....

Người mà Triệu Sùng nói đến chính là Hắc Vân Bạch Y.

Lúc này Hứa Thừa mới nhớ ra, hôm ở lầu Ngọc Bình, người muốn bắn tên giết Triệu Sùng là một thiếu niên bạch y.

"Vương gia có biết về kẻ đã ám sát mình không?" Hứa Thừa thuận thế hỏi.

Triệu Sùng lắc đầu, "KHông biết, nhưng chắc chắn hắn có thù oán với Tử Hiến."

Hứa Thừa lại hỏi, "Vì sao khẳng định như thế?"

"Tử Hiến nói có lỗi với hắn, còn hắn nói sớm muộn cũng biết y."

Những lời này của Triệu Sùng khiến Hứa Thừa không thể tin nổi.

"Tử Hiến.....nói thế thật sao?" Khóe miệng hắn run run.

"Đúng, hôm ấy Tử Hiến rất đau lòng. Sau đó Tử Hiến rời phủ vầ mất tích. Nếu Tử Hiến đã chết thật thì nhất định bị tên thiếu niên áo trắng đó giết." Triệu Sùng nghiến răng nói.

"Đa tạ vương gia. Hôm nay đã muộn rồi, chúng ta xin cáo từ.

Tần Quyên là người lên tiếng kết thúc cuộc trò chuyện.

Hứa Thừa ôm quyền hành lễ với Triệu Sùng rồi đuổi theo.

☆ ☆ ☆

Tâm trạng của Tần Quyên lúc này rất tệ. Hồ Hồ (con ngựa) cảm thấy lạnh sống lưng, chỉ dám bước đi thật dè dặt.

Triệu Hoài Chi và Hứa Thừa không nói với hắn câu nào suốt dọc đường, bởi thật khó mở lời.

Thiếu niên bạch y kia và Tử Hiến quân có ân oán gì? Ngày hôm ấy, ở lầu Ngọc Bình, vì sao thiếu niên đó lại muốn Tử Hiến đi cùng?

Khoan đã.

Triệu Hoài Chi nhắm mắt ngẫm nghĩ.

Có gì đó sai sai?

Nếu là chuyện yêu hận tình thù của nhi nữ thì sao nhỉ?

Không giống!

Hôm ấy, giọng nói khàn đến kỳ lạ của thiếu niên áo trắng cùng đôi mắt đầy dã tính không chút cảm xúc kia.....

Đó không phải tình thù, bởi đôi mắt ấy không có một chút lưu luyến nào cả, giống như một sinh vật hoàn toàn không cảm xúc.

Có lẽ Tử Hiến vào phủ Dự vương để tị nạn.

Tần Cốc....Nàng rốt cuộc có thân phận gì? Vì sao phải giết Tử Hiến?

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »