Kinh Kiều Thịnh Sủng

Lượt đọc: 10598 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 91
tri tri, giải thích trước, rồi dỗ anh sau

❊ ❊ ❊

Dụ Hoài Đức biết bệnh viện này cổ đông lớn nhất là nhà họ Thịnh, nhưng lại không rõ vị “Tổng giám đốc Thịnh” trước mặt có liên quan gì đến “nhà họ Thịnh” – cổ đông lớn nhất của bệnh viện hay không.

Với thái độ muốn giữ hòa khí, anh ta lễ phép chìa tay:

“Chào Tổng giám đốc Thịnh, tôi là bác sĩ tim mạch ngoại khoa, Dụ Hoài Đức.”

Khuôn mặt Thịnh Đình An không lộ rõ cảm xúc, anh vươn tay bắt một cái.

Chỉ thoáng giây rồi buông ra ngay.

Ba người lặng im trong bầu không khí gượng gạo, Hứa Tri Nguyện vẫn đang nghĩ cách phải giải thích thế nào chuyện tối nay đi ăn cùng Dụ Hoài Đức.

Ngờ đâu, người kia lại là người mở miệng trước:

“Tổng giám đốc Thịnh, bọn tôi đi ăn tối, anh có muốn đi cùng không?”

Thịnh Đình An không trực tiếp trả lời, mà cúi mắt, nhìn sang gương mặt còn đầy do dự của Hứa Tri Nguyện:

“Trợ lý Hứa, tôi đi có tiện không?”

Hứa Tri Nguyện đối diện với anh, trong ánh mắt rõ ràng mang ý từ chối.

Cô biết anh hiểu được hàm ý đó.

Thế nhưng, diễn biến lại vượt ngoài dự đoán.

Thịnh Đình An nhàn nhạt đáp:

“Tối nay tôi rảnh, cùng đi.”

Dụ Hoài Đức còn chưa kịp mừng, trong lòng đã phấn khởi: dựa vào mối quan hệ với Hứa Tri Nguyện mà kết thân được với một nhân vật quyền thế trong giới kinh thành, chẳng phải là cơ hội hiếm có sao? Chỉ cần bám được vào mối này, chưa biết chừng sau này có thể thăng chức, thậm chí được phân nhà trong bệnh viện.

Chiếc Maybach phía sau có tài xế riêng, nhìn sao cũng không giống xe thuê.

“Nguyện Nguyện, lên xe thôi.”

Hứa Tri Nguyện thấp thỏm ngồi vào xe Dụ Hoài Đức. Cánh cửa khép lại, cô liền cảm nhận được ánh mắt nóng rực xuyên qua lớp kính xe, như muốn hàn chặt cô tại chỗ, không để cô trốn chạy.

Thịnh Đình An thản nhiên mở cửa sau, bước lên xe.

Cảnh tượng này khiến Hứa Tri Nguyện và Trịch Thư Dân ngẩn người, chỉ riêng Dụ Hoài Đức ngầm mừng thầm: mặc kệ vị “Tổng giám đốc Thịnh” này có liên quan trực tiếp đến nhà họ Thịnh hay không, miễn là quen biết được thì chẳng thiệt gì.

Ngồi ở hàng ghế sau, vóc dáng 1m89 của Thịnh Đình An khiến đôi chân anh phải hơi co lại, nhưng vẫn khoan thai bắt chéo. Hứa Tri Nguyện liếc qua gương chiếu hậu, bắt gặp gương mặt không biểu cảm kia.

Cô lén lấy điện thoại, định gửi tin nhắn, thì màn hình lại hiện ngay câu chất vấn của anh:

【Tri Tri, giải thích trước, rồi dỗ anh.】

Hứa Tri Nguyện: 【Anh Đình An, chuyện không như anh nghĩ đâu, trong này có chúthểu lầm, không thể nói rõ ngay được. Tối về nhà em giải thích cho anh, được không?】

Yết hầu anh khẽ lăn, ánh mắt sâu thẳm dừng lại ở bốn chữ “anh Đình An”. Đúng là tuổi tác của anh cũng đủ để làm anh trai cô. Nếu để cô dùng giọng điệu mềm mại ấy gọi mình, e rằng hai chữ này còn khiến anh khó mà kìm lòng hơn cả gọi thẳng tên.

Thịnh Đình An: 【Được, nhưng dỗ thế nào, để anh quyết.】

Hứa Tri Nguyện nhìn tin nhắn, hai má nóng bừng, lan đỏ cả đến sau gáy.

Dụ Hoài Đức thấy vậy, còn cố tình vặn điều hòa lạnh hơn:

“Nguyện Nguyện, em thấy nóng à?”

Cô đưa tay sờ tai: “Không sao.”

Từ bệnh viện đến nhà hàng cũng chẳng xa, vốn dĩ ban đầu Dụ Hoài Đức đặt bàn hai người, giờ phải đổi thành bốn.

Anh ta ngồi cạnh Hứa Tri Nguyện, còn Thịnh Đình An thì ngồi đối diện cô.

Dưới gầm bàn, chân dài của anh vô tình chạm khẽ vào cẳng chân cô, trên mặt vẫn không chút dao động, vẻ lạnh nhạt cũng dịu hơn lúc nãy. Hứa Tri Nguyện ngẩng lên, cau mày ra hiệu anh đừng quá trớn.

Dụ Hoài Đức loay hoay chọn món, chẳng hề hay biếthi người kia đang “truyền tin” bằng hành động.

Anh ta đưa thực đơn cho Thịnh Đình An, nhưng ánh mắt lại dán trên người Hứa Tri Nguyện:

“Tổng giám đốc Thịnh, mời anh chọn món.”

Anh nhàn nhạt đáp, mắt không rời cô:

Dụ Hoài Đức đành phải gọi thêm vài món.

Trong lúc chờ đồ ăn, Thịnh Đình An lấy điện thoại ra xem công việc, tuy không ngước nhìn cô nữa, nhưng dưới bàn thì động tác vẫn không ngừng.

“Nguyện Nguyện, chúng ta cũng lâu rồi chưa gặp, lần trước mẹ anh còn nhắc đến em, bảo chúng ta nên thường xuyên rủ nhau đi ăn.”

Đối diện, Thịnh Đình An dựa hẳn vào ghế, khẽ hừ một tiếng.

— Mẹ bao bọc quá nhỉ?

Hứa Tri Nguyện cười gượng: “À… cảm ơn bác gái.”

“Cảm ơn gì chứ? Bao nhiêu năm quen biết, ăn bữa cơm có đáng gì đâu? À đúng rồi, Tổng giám đốc Thịnh bên anh là công ty nào vậy?”

— Câu hỏi hay đấy, công ty nào nhỉ?

Cô mím môi, nhấp một ngụm nước:

“Anh ấy là chủ một công ty công nghệ.”

Dụ Hoài Đức nghe vậy thì ngầm hiểu ngay, ắt hẳn cũng là một công ty lớn, nếu không thì đâu dễ mà đi xe Maybach biển số liên tiếp như thế.

“Tổng giám đốc Thịnh, cổ đông lớn nhất bệnh viện chúng tôi cũng họ Thịnh, không biết anh có quen không?”

Thịnh Đình An nhìn người đã quá nhiều, sao lại không đoán ra được cái tính toán trong lòng Dụ Hoài Đức. Anh khẽ nhếch môi, tắt màn hình điện thoại:

“Quen.”

Dụ Hoài Đức phấn khởi vô cùng, nhưng ngại trước mặt Hứa Tri Nguyện, anh ta cố nén lại sự hứng khởi, bình ổn một chút rồi mới dè dặt mở miệng:

“Vậy… có thể nhờ anh giúp giới thiệu một chút được không?”

Anh liếc nhìn vẻ mặt vui mừng không che giấu nổi kia, rồi nói thẳng:

“Giúp cậu thăng chức, tăng lương, được phân nhà trong bệnh viện, phải không?”

Dụ Hoài Đức bật cười gượng gạo, “Cũng không cần nói thẳng như thế.”

Phúc lợi của bệnh viện này thật sự rất tốt, hằng năm còn có suất phân nhà cho nhân viên ưu tú, mà lại là nhà trong khu vực nội thành hai vòng. Ai chẳng muốn, chỉ tiếc số lượng có hạn. Nếu có thể nhờ người quen bên phía cổ đông nhắc một câu, còn hiệu quả hơn anh ta nỗ lực một năm trời.

Nghe cuộc trò chuyện ấy, Hứa Tri Nguyện ngỡ ngàng nhìn Dụ Hoài Đức. Cô hoàn toàn không ngờ mọi chuyện lại rẽ sang hướng này. Thì ra, người Dụ Hoài Đức thực sự muốn mời ăn cơm, lại là Thịnh Đình An.

Ngay lần đầu gặp Thịnh lão phu nhân, bà đã nói rõ nhà họ Thịnh có cổ phần trong bệnh viện. Nếu thật sự muốn phân nhà, một câu của Thịnh Đình An là đủ. Nhưng Dụ Hoài Đức rõ ràng hẹn cô với lý do muốn nói chuyện về ngoại bà, giờ thì xem ra đã bị bỏ quên mất.

Cô đặt cốc nước xuống, khẽ nói:

“Hai người cứ nói chuyện đi, em đi vệ sinh một chút.”

Hứa Tri Nguyện nhân cơ hội đi thẳng đến quầy thanh toán trước, rồi mới quay lại bàn ăn.

Ngước mắt nhìn lên – Dụ Hoài Đức đã biến mất.

“Anh ấy đâu rồi?”

Thịnh Đình An ngang nhiên nắm lấy tay cô, đưa lên ngắm nghía trong lòng bàn tay mình:

“Thấy ngại quá nên đi rồi. Bác sĩ chính của ngoại bà, anh đã đổi sang người khác chuyên môn hơn.”

“Ồ…” Hứa Tri Nguyện vẫn chưa kịp tiêu hóa hết, chỉ cảm thấy như thể Dụ Hoài Đức đã đánh một bàn tính, nhưng lại bị Thịnh Đình An ném ngược cả túi ngọc trai vào mặt.

Lúc này, đồ ăn được mang lên. Thịnh Đình An đẩy ly sữa nóng về phía cô:

“Nào, nói đi, để anh nghe em giải thích.”

Rõ ràng là diễn nhập vai quá mức rồi.

Hứa Tri Nguyện ngược lại, nắm chặt lấy bàn tay lạnh trắng ấy, đôi mắt đào hoa nhìn thẳng vào anh. Thực ra, cho dù không giải thích, Thịnh Đình An cũng chẳng thật sự giận.

Anh hơn cô mười tuổi, là đàn ông trưởng thành, sao lại đi so đo mà giận dỗi chứ? Thế nhưng, vai diễn này đã mở màn, thì vẫn phải tiếp tục. Anh nghiêm túc ngồi nghe.

“Anh ấy là hàng xóm, lớn hơn em 5 tuổi. Hồi nhỏ mọi người hay chơi cùng nhau. Sau này, anh ấy làm việc ở Bắc Kinh, đúng lúc năm nhất đại học em đưa ngoại vào bệnh viện đó. Thỉnh thoảng khi tiền không đủ, cũng là anh ấy giúp thông qua.

Em không biết anh ấy muốn kết giao với anh. Vì anh ấy bảo muốn nói chuyện về tình hình của ngoại, nên em mới đồng ý đi ăn. Lúc ở cổng bệnh viện em không muốn anh đi theo, là vì sợ chuyện giữa chúng ta bị lộ. Huống hồ, anh Hoài Đức rất thích trò chuyện, em sợ đến lúc đó, tin đồn lại đầy cả trong con hẻm nhỏ quê nhà.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »