Kinh Kiều Thịnh Sủng

Lượt đọc: 10578 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 87
kim chủ papa, em thích anh

❊ ❊ ❊

Hứa Tri Nguyện nhận được khoản chia hoa hồng đầu tiên từ dự án, lãi bốn mươi triệu, liền mua một căn nhà.

Khi đến bệnh viện thăm bà ngoại, cô bị Dụ Hoài Đức mỉa mai.

Hứa Tri Nguyện cảm thấy tư thế giữa hai người kia quá mức thân mật.

Cô khẽ cong khóe môi, nhướng mày ra hiệu cho Thịnh Đình An đứng dậy.

Anh khẽ nhéo cằm cô, giọng ôn nhu:

“Hôm nay còn có một chuyện muốn nói với em. Phần chia lợi nhuận của bộ phim đã về một phần rồi. Với tư cách là người khởi xướng dự án, anh đã chuyển vào tài khoản của em bốn mươi triệu. Những đợt chia tiếp theo, đến lúc đó anh sẽ chuyển nốt cho em.”

Đôi mắt Hứa Tri Nguyện mở to tròn xoe, suốthi mươi năm sống trên đời, trong thẻ của cô chưa từng có con số nào bằng một góc nhỏ thế này, vậy mà đột nhiên lại có thêm bốn mươi triệu.

Cô kinh ngạc nhìn Thịnh Đình An:

“Anh nhéo em một cái đi, em không tin nổi nữa.”

Anh giơ tay phải, ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng nhéo gương mặt trắng mịn của cô, chỉ dùng chút lực, trên má đã in một mảng ửng đỏ.

Hứa Tri Nguyện ôm má, vừa đau vừa vui mừng đến rơi nước mắt:

“Đau, thật rồi.”

Cô vòng tay qua cổ anh, khóe mắt cong cong, nụ cười không kìm lại được.

“Cảm ơn anh, Thịnh Đình An.”

“Sao lại khách sáo thế?”

“Nhưng em thấy gọi vậy rất thân thiết. Cho em cơ hội đi, tối nay em mời anh ăn cơm nhé. Kim chủ papa muốn ăn gì nào?”

Dự án đầu tiên của Hứa Tri Nguyện thành công, anh còn vui hơn bất kỳ ai. Đoá hoa nhài đến từ Giang Nam này, anh nhất định sẽ chăm sóc thật tốt, để cô từng bước lớn lên.

“Em giỏi món nào thì nấu món đó.”

“Được thôi, tối nay mình đi siêu thị nhập khẩu mua đồ nhé, đại lão có rảnh đi cùng không?”

Thịnh Đình An khẽ hôn lên môi cô:

“Không vấn đề.”

Anh kéo Hứa Tri Nguyện đứng dậy, giúp cô chỉnh lại quần áo, vuốt tóc gọn gàng:

“À, tối nay lại ở Tẩm Phương Nguyện, được không?”

Hứa Tri Nguyện nghịch ngón tay anh, đùa với chiếc khuy áo tinh xảo:

“Kim chủ papa, có phải ngày nào anh cũng muốn em ở nhà anh không?”

Anh ngồi nửa người trên mép giường, nhướng mày:

“Đúng thế. Tri Ngật bây giờ cũng là con trai lớn rồi, cần có không gian riêng. Tuy em là chị gái, nhưng một số việc sinh hoạt vẫn bất tiện, chẳng hạn như… em hay giúp nó giặt đồ lót.”

Câu này khiến Hứa Tri Nguyện ngẩn ra, rõ ràng cô chỉ giặt vài lần thôi.

Sao lại bị Thịnh Đình An phát hiện?

“Em là chị nó, thỉnh thoảng giúp cũng được mà.”

Thịnh Đình An nắm chặt tay cô:

“Từ giờ để bạn gái nó giặt. Em là bạn gái anh, đôi tay này là để nắm quyền thiên hạ, không phải để giặt quần áo cho đàn ông khác.”

Một cơn ghen bất ngờ ập đến.

Hứa Tri Nguyện vội giải thích:

“Nó vẫn là trẻ con mà.”

“Dù sao cũng không được.”

“Vậy… nếu em ở nhà anh, anh không sợ ba mẹ anh phát hiện à? Còn nữa, em ngủ phòng chính, anh ngủ phòng khách, nghe cũng không hợp lý lắm. Hơn nữa phòng tắm ở phòng khách bị hỏng, cứ đi đi lại lại cũng bất tiện.”

Lông mày Thịnh Đình An hơi nhíu. Vốn định lấy chuyện “vòi sen hỏng” làm cơ hội thúc đẩy quan hệ hai người, ai ngờ lại khiến cô thấy không thoải mái.

“Yên tâm, sửa rồi. Em ngủ phòng chính, anh ngủ phòng khách, đừng lo, anh sẽ không làm gì bậy đâu.”

Hứa Tri Nguyện nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ.

“Nhưng mà, từ nhà anh đến Thanh Bắc xa lắm. Hè này em còn phải học khóa quản lý, em sợ đi muộn.”

Cũng đúng, từ Tẩm Phương Nguyện ở lưng chừng núi đến Thanh Bắc phải mất hơn một tiếng, trong khi từ tiểu khu Niệm Vân Trúc đi chỉ hơn hai mươi phút. Giao thông đúng là vấn đề.

“Em gửi thời khóa biểu cho anh, anh sẽ sắp xếp. Tẩm Phương Nguyện yên tĩnh, có thư phòng, thích hợp để em học. Trong viện còn có vườn cây, ao cá, xích đu, lúc rảnh em có thể ra chơi.”

“Còn chuyện em lo, yên tâm, anh sẽ không ép, em vẫn còn nhỏ, tình yêu là ở trái tim, chứ không phải ở xác thịt.”

Nghe vậy.

Đôi mắt hoa đào của cô cong lên, ánh sáng long lanh trong mắt như đang nhảy múa:

“Kim chủ papa, em thích anh.”

“‘Thích’ là động từ, hiểu chứ? Chiều nay anh có cuộc họp, em ở văn phòng chờ anh.”

Buổi chiều.

Thịnh Đình An đi họp, Hứa Tri Nguyện ở văn phòng dịch tài liệu, lại còn chia sẻ tin vui trong nhóm WeChat.

Bốn mươi triệu cơ mà.

Đời này cô chưa từng thấy nhiều tiền nằm trong thẻ đến thế.

Thịnh Gia Hòa gần như trả lời ngay:

【Nguyện Nguyện, chúc mừng nhé. Có phải nên khao một bữa không?】

Hứa Tri Nguyện:

【Địa điểm cậu chọn đi.】

Thịnh Gia Hòa: 【Thật ra từ nhỏ đến giờ, mình chưa từng đi bar đâu.】

Hứa Tri Nguyện cũng chưa từng đi, nhưng nếu để Thịnh Đình An biết chuyện này, e rằng bản thân sẽ “lành ít dữ nhiều”.

Hứa Tri Nguyện: 【Cậu muốn nổi loạn, hai ông anh nhà cậu có biết không?】

Lâu lắm không xuất hiện, Lương Văn Âm cũng bất ngờ nhảy vào:

【Mình cũng muốn đi, các bảo bối.】

Bây giờ Lương Văn Âm đã vụt sáng, tài nguyên nhận được đều là phim điện ảnh chính thống. Tuy số lượng kịch bản không nhiều, nhưng toàn là hàng tinh tuyển. Có quản lý Giả Huệ dọn đường, con đường nghệ thuật của cô ấy hết sức suôn sẻ.

Hứa Tri Nguyện: 【Đã thế các cậu đều muốn đi, nhưng mình vẫn không dám đâu. Thịnh Nhị gia chưa cho mình cái dũng khí ấy.】

Mấy người đang tám chuyện vui vẻ.

Đột nhiên, cửa văn phòng bị đẩy ra.

Hứa Tri Nguyện giống hệt nhân viên đang lén lướt điện thoại bị bắt quả tang, lập tức đóng khung trò chuyện.

Đi đầu là Thịnh Đình An, sau lưng anh là bảy tám vị lãnh đạo cấp cao. Ai nấy mặt mày ủ rũ.

Anh ngồi ngay ngắn trên ghế làm việc, những ngón tay thon dài gõ lộc cộc trên bàn, khí thế quanh thân áp bức đến nghẹt thở, khiến tất cả đều nơm nớp lo sợ.

Trong văn phòng rộng lớn, chỉ còn nghe thấy tiếng bút của Hứa Tri Nguyện sột soạt trên giấy.

Các lãnh đạo đảo mắt sang, mới nhận ra ở góc bàn còn có một cô gái trẻ ngồi đó, vạt váy lộ ra ngoài.

Kim ốc tàng kiều.

Nhưng giọng anh lại lạnh như gió đông cắt da:

“Ai có thể nói cho tôi biết, số tiền kia ai viết? Ai kiểm tra? Ai duyệt lần cuối?”

“Số tiền chín con số lại thành tám con số à?”

Một người đàn ông trẻ đứng cuối cùng run rẩy bước lên, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Đây là lỗi nghiêm trọng bậc nhất đối với bộ phận tài chính, hơn nữa lại xảy ra ở tập đoàn Quốc Long với quy mô hàng vạn nhân viên. Chuyện này chỉ có thể xem là đại họa.

Anh ta run rẩy mở miệng:

“Thịnh, Thịnh tổng… là tôi điền số liệu.”

Đôi mắt Thịnh Đình An hơi nheo lại, ánh nhìn sắc bén quét qua gương mặt xa lạ kia, rồi quay sang Trịch Thư Dân:

“Hai phút, để phòng nhân sự đưa hồ sơ cậu ta đến.”

“Vâng, Nhị gia.”

Chỉ thấy anh đeo kính gọng vàng, ánh mắt chăm chú rơi vào hồ sơ cá nhân. Bên cạnh, quản lý nhân sự bất an chờ đợi phán quyết.

Trong mắt anh lóe lên sự lạnh lùng tàn khốc:

“Thư Dân, hẹn trưởng bộ phận kiểm toán tới ngay.”

Một trận thẩm vấn như bão tố sắp bắt đầu.

Tất cả đều bối rối, đây cũng là lần đầu tiên Hứa Tri Nguyện tận mắt chứng kiến thủ đoạn sấm sét của Thịnh Đình An – quyết liệt, tuyệt đối không dung thứ bất kỳ ai phạm sai lầm.

Kim đồng hồ chỉ bốn giờ rưỡi, Hứa Tri Nguyện vỗ vỗ cánh tay đã mỏi nhừ, cuối cùng cũng dịch xong tập tài liệu trong ngày.

Cô ngồi ngay ngắn lại, ngước nhìn Thịnh Đình An, anh đang chăm chú duyệt văn kiện.

Trong không khí thoang thoảng mùi gỗ trầm, cô ôm tập tài liệu bước đến bàn làm việc:

“Thịnh tổng, em đã dịch xong rồi ạ.”

Thịnh Đình An ký nốt chữ ký ở trang cuối cùng, nhận lấy văn bản, giọng chợt đổi:

“Vừa nãy có bị dọa sợ không?”

Hứa Tri Nguyện khẽ lắc đầu:

“Không đâu, em hiểu anh là người thế nào mà.”

Trong mắt anh thoáng hiện lên tia dò xét, khóe môi cong nhẹ:

“Chúng ta về nhà, nghe em nói xem, anh là người thế nào.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »