Kinh Kiều Thịnh Sủng

Lượt đọc: 10438 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 4
em sợ tôi? hửm? hửm.

❊ ❊ ❊

Thịnh Đình An nhận ra sự lúng túng, bất an nơi cô, giọng trầm thấp:

“Tiểu thư Hứa, mời ngồi bên này.”

Anh vô tình lướt qua bên cạnh, đi tới ghế chủ vị trong trà thất.

Rồi anh vặn nút sưởi lên mức cao nhất.

Tằng Yến và Lục Uyên liếc mắt nhìn nhau. Người trưởng thành chỉ cần một ánh mắt cũng hiểu được ý tứ — vị Nhị gia trước mặt, hình như đối với cô bạn đọc của Đại học Thanh Bắc này có gì đó… khác thường.

Phó Thi Thi suốt ngày rêu rao rằng bản thân trong mắt Thịnh Đình An không giống những người phụ nữ khác. Nhưng qua hai ngày tiếp xúc, cũng chỉ là khách khí, xa cách, chẳng có gì đặc biệt.

Hứa Tri Nguyện ôm tỳ bà, ngồi ở chiếc ghế xa anh nhất. Tằng Yến và Lục Uyên thì phân ngồi hai bên.

Khóe môi Thịnh Đình An hơi cong, bàn tay thon dài, lẽ ra định chạm vào hộp trà Tín Dương Mao Tiêm, nhưng chẳng hiểu sao lại cầm lên hộp Động Đình Bích Loa Xuân.

Hứa Tri Nguyện ngồi thẳng tắp, khóe mắt vô tình liếc thấy động tác “khác thường” ấy.

Bích Loa Xuân chính là đặc sản vùng hồ Thái Hồ thuộc Ngô huyện, Tô thị — mà đó cũng chính là quê hương cô. Đây chỉ là trùng hợp thôi sao?

Cô khẽ thở dài trong lòng. Dù thế nào, cũng chỉ là vọng tưởng của mình.

Đang miên man, một chén trà xanh trong vắt, hương thơm thanh cao đã đặt ngay trước mặt cô.

Trên ghế chủ vị, Thịnh Đình An bỏ áo khoác cashmere, chỉ còn lại bộ âu phục chỉnh tề, cà vạt thắt nút Windsor nghiêm ngắn. Hai tay đan vào nhau, ánh mắt thản nhiên mà vô tình như hữu ý lướt qua Hứa Tri Nguyện.

Lục Uyên cong môi, pha chút hứng thú:

“Nhị gia, tôi nhớ trước kia cậu không thích uống trà mà?”

Khóe miệng anh khẽ nhếch:

“Là thân thích xa vừa tặng hôm qua, thử xem sao.”

Dù trả lời Lục Uyên, ánh mắt anh lại dừng nơi đầu ngón tay cô. Đôi tay ấy trắng trẻo như ngọc, khớp xương rõ ràng, thon dài hữu lực, móng cắt gọn gàng, hồng hào khỏe mạnh.

Hứa Tri Nguyện cúi mắt, không dám nhìn ai.

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng giày gót dồn dập, chói tai. Cô lập tức nhận ra — Phó Thi Thi lại tới. Nhưng lần này, còn có thêm người.

“Anh, Nhị gia.” – Tằng Thanh tươi cười chào hỏi, tay trong tay cùng Phó Thi Thi bước vào.

Người phương Bắc, dù nam hay nữ, vóc dáng đều cao lớn; khác hẳn với dáng vẻ nhỏ nhắn, nhu mì và giọng nói mềm mại của các cô gái Tô thành.

Khi ánh mắt Phó Thi Thi chạm phải Hứa Tri Nguyện, nụ cười lập tức đông cứng, biến thành một mảng băng.

“Cô cũng qua được vòng tuyển chọn sao?”

Hứa Tri Nguyện cảm nhận rõ rệt luồng ánh nhìn gay gắt như dao từ phía sau. Cô biết, lời này nhắm thẳng vào mình.

Nhưng cô chẳng buồn đáp. Với loại người vô lễ, phí lời cũng vô ích.

Đúng lúc ấy, trong túi vang lên tiếng chuông. Cô lấy điện thoại, thấy dòng chữ “Âm Âm”, khóe mắt cong lên, ánh cười trong trẻo. Cô ngẩng đầu nhìn về phía Thịnh Đình An:

“Nhị gia, tôi ra ngoài nghe điện thoại một lát.”

Từ hôm qua đến nay, cuối cùng anh mới thấy cô nở nụ cười. Đôi mắt hoa đào híp lại, lấp lánh như sao, sáng đến mức có thể soi rọi bóng tối.

Anh khẽ gật, tay chỉ về phía bình phong gỗ:

“Nếu không ngại, có thể dùng chỗ sau bình phong.”

“Cảm ơn Nhị gia.”

Ngoài cửa sổ, tuyết lớn rơi dày đặc. Cô gái nhỏ dù mặc áo phao dày, vẫn chẳng chống nổi cái lạnh buốt.

Hứa Tri Nguyện đi ngang qua Phó Thi Thi và Tằng Thanh, dáng vẻ thản nhiên, chẳng thèm để họ vào mắt.

Phó Thi Thi tức đến phát run, lập tức quay sang trách móc:

“Anh Đình An, anh xem, cô ta quá thất lễ rồi. Sinh viên Thanh Bắc đều cao ngạo thế sao?”

Tằng Thanh đứng cạnh, ngẫm lại cảnh vừa rồi. Hứa Tri Nguyện quả thật xinh đẹp khác thường. Nhưng Nhị gia cư xử khách khí như thế, hẳn là vì cô là bạn thân của Gia Hòa thôi.

Thịnh Đình An bình thản rót trà cho từng người, động tác tao nhã cao quý khiến trái tim Phó Thi Thi xao động.

Nhưng anh không hề liếc nhìn cô, giọng điệu lạnh nhạt xa cách:

“Cô là tiểu thư Phó gia, chẳng lẽ bao năm học lễ nghi đều học uổng sao?”

Phó Thi Thi á khẩu.

Anh công khai đứng về phía Hứa Tri Nguyện, làm cô mất hết thể diện.

Người nói là Thịnh Đình An, cô không thể phản bác, chỉ đành ngậm bồ hòn.

Tằng Thanh kéo cô ngồi xuống, vài người khéo léo đổi chủ đề, bầu không khí mới dần hòa hoãn.

Nhưng Thịnh Đình An trò chuyện mà thần trí không tập trung, đôi mày khẽ chau lại khi không nghe thấy tiếng của cô gái sau bình phong.

Dưới hành lang.

Hứa Tri Nguyện co ro nơi góc gió, khuôn mặt nhỏ bé hứng lấy tuyết lạnh, nhưng giọng nói trong điện thoại lại ngập tràn niềm vui.

【Nguyện Nguyện, vài hôm nữa Cấn Thành Lễ cũng tới Kinh Bắc, nhưng dạo này mình bận chạy vai quần chúng, chắc không rảnh đón.】

【Ừ, vậy mình đi thay cậu. Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, đừng để bị lạnh.】

Đầu dây bên kia, Lương Văn Âm khoác tạm chiếc khăn tắm mỏng, run lẩy bẩy trong phim trường, nhưng vẫn cố giữ giọng ổn định:

【Biết rồi. Đừng chỉ lo cho mình tớ, sức khỏe bà ngoại cậu thế nào rồi? À, vừa chuyển cho cậu 30 nghìn, đừng từ chối, coi như tớ cho cậu mượn.】

Hứa Tri Nguyện siết chặt tỳ bà, khẽ hít mũi:

【Cảm ơn Âm Âm. Giờ mình đang làm bạn đọc cho lão phu nhân nhà Gia Hòa, đợi có lương, mình sẽ trả ngay.】

【Không vội. Nếu không bị ba tớ khóa thẻ, thì giờ chúng ta đã là hai nàng Thanh Bắc sáng chói nhất rồi, lái Bugatti dạo quanh thành phố. Đợi tớ kiếm được tiền, chúng ta sẽ đi ăn ở bên hồ Hộ Thành. Bảo bối Nguyện Nguyện, tạm biệt nhé, tớ phải vào quay tiếp.】

Hứa Tri Nguyện còn định hỏi khi nào cô về Kinh Bắc, thì đầu dây đã ngắt.

Ngay lúc ấy, bên cạnh bỗng thoảng qua mùi thuốc lá nhè nhẹ, lẫn hương trầm.

Cô cau mày.

Rồi xoay người lại—

Thịnh Đình An tựa vào cột gỗ chạm trổ tinh xảo, mái tóc chải gọn ngăn nắp, đường nét gương mặt ưu việt: gò mày rắn rỏi, sống mũi cao thẳng, xương hàm sắc bén. Điếu thuốc kẹp hờ nơi môi, khói thuốc lượn lờ bao phủ, khiến người ta không nhìn rõ bóng dáng anh.

Lần đầu tiên, Hứa Tri Nguyện đối diện anh gần đến vậy.

Ý thức được sự mạo phạm, cô vội thu ánh mắt lại, khẽ gật đầu chào rồi toan quay về trà thất.

Mới bước được một nhịp, giọng nói trầm thấp liền vang lên từ phía sau lưng:

“Em sợ tôi?”

Đôi tai Hứa Tri Nguyện lập tức ửng đỏ. Hình bóng người đàn ông từng xuất hiện vô số lần trong mộng, giờ đây rõ ràng hiện hữu trước mắt.

Dù cố gắng che giấu thế nào, cô cũng không thể giấu hết. Người tinh thông nhân tình thế thái như Thịnh Đình An, chỉ cần một cái liếc mắt đã đọc thấu lòng cô.

“Ừm.” – giọng cô khẽ run, như thừa nhận.

Anh đưa tay kẹp lấy điếu thuốc, trực tiếp dập tắt bằng ngón tay. Bàn tay thon dài khẽ phẩy trong không khí, xua đi mùi khói. Rồi anh nghiêng người sang trái một bước, chắn trọn luồng gió tuyết đang lùa tới.

Trong khoảnh khắc, Hứa Tri Nguyện cảm thấy toàn thân không còn lạnh buốt nữa, tựa như phía trước có một bức tường che chắn gió tuyết.

Cô cúi đầu, chỉ dám nhìn cái bóng đen dưới đất, thân người cứng đờ, đôi tai đỏ ửng càng thêm rõ rệt.

“Chẳng lẽ… gương mặt tôi đáng sợ đến thế sao?” – Anh lại hỏi, giọng điệu nhàn nhạt nhưng mang theo chút ý vị trêu chọc.

Hứa Tri Nguyện cắn chặt môi, hít một hồi thật nhẹ, nhỏ giọng đáp:

“Ừm.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »