"Vậy ông Trương muốn chúng tôi làm việc gì đây?" Vị lão tiên sinh này vẫn không quên câu nói vừa rồi của Trương Dương, nếu hai bên hợp tác thành công, Trương Dương sẽ yêu cầu họ thực hiện một việc.
Trương Dương khẽ mỉm cười, hồi lâu sau mới thở dài nhạt nhẽo rồi cất tiếng: "Lão tiên sinh, tôi có một câu hỏi muốn hỏi ông. Ông nói xem, người giàu nhất thế giới hiện nay là ai?" Câu nói của Trương Dương khiến ba người có mặt sững sờ. Mặc dù Lâm Tiểu Hồ mới mười tuổi, nhưng trí thông minh của cô bé không giống người thường, dù chưa thể so với người lớn nhưng ít nhất cũng ngang ngửa một thiếu niên mười mấy tuổi.
Lý Khả Tình ngẩn người vì không hiểu câu nói của Trương Dương có ý nghĩa gì. Tuy rằng trên thế giới này không thiếu những tỷ phú ẩn mình, nhưng Tập đoàn Tinh Không hiện đang nắm giữ bao nhiêu tiền? Mặc dù 1.000 tỷ USD chỉ là con số ước tính từ bên ngoài, nhưng con số 800 tỷ USD là điều chắc chắn không bàn cãi. Vậy thì Trương Dương, người sở hữu hơn 95% cổ phần tập đoàn, hay nói đúng hơn là Lý Khả Tình, có bao nhiêu tiền thì còn cần phải nói sao?
Vị lão tiên sinh ngẩn ra một lúc, nhất thời không hiểu ý Trương Dương, hồi lâu sau ông mới kỳ lạ đáp: "Câu hỏi này e rằng tôi không cần phải trả lời nhỉ? Việc ông Trương giàu có ngang hàng quốc gia là điều cả thế giới đều biết." Trương Dương mỉm cười nhẹ, lắc đầu nói: "Nếu người khác nói điều này, tôi chẳng có ý kiến gì, bởi vì họ không biết. Nhưng không biết lão tiên sinh đã từng nghe qua cái tên Leo Wanta chưa?"
Ngay khi cái tên này thốt ra, sắc mặt vị lão tiên sinh thay đổi vô cùng kỳ lạ. Mãi một lúc sau, ông mới gật đầu đầy khó hiểu: "Tôi biết. Ý của ông Trương là?" Trương Dương cười quái dị: "Đã là lão tiên sinh biết, vậy chắc hẳn ông không quên trong tay Leo Wanta nắm giữ khối tài sản gần 28.000 tỷ USD chứ?"
"Phụt..." Lâm Tiểu Hồ phun thẳng ngụm đồ uống trong miệng ra ngoài. Lý Khả Tình cũng kinh ngạc nhìn Trương Dương. Lý Khả Tình hiện tại không còn là cô gái của vài năm trước nữa, 28.000 tỷ! Lại còn là USD! Đây không phải là con số đỉnh cao gì đó của nhà Rothschild, từ lời của Trương Dương có thể nghe ra, đây là dòng tiền thực tế!
"Tôi biết." Vị lão tiên sinh gật đầu nghiêm túc, nhưng ánh mắt nhìn Trương Dương lại trở nên kỳ quái hơn, trong đáy mắt lộ rõ vẻ ngưng trọng. Có mấy người biết đến Leo Wanta? Ông không rõ, bản thân ông cũng tình cờ biết được từ Đường Tình báo Long Môn. Khi đó, ông nhớ mình đã suýt rớt cả hàm.
Thế nhưng hiện tại, người thanh niên trước mắt lại nói ra chuyện này một cách chắc nịch. Ngay cả chính phủ một số quốc gia nhỏ còn chẳng biết đến Leo Wanta, vậy mà người thanh niên này lại biết, hơn nữa nghe giọng điệu còn nắm rõ thông tin chi tiết đến thế.
Trương Dương đương nhiên nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong mắt lão tiên sinh, nhưng hắn chỉ mỉm cười không nói gì. Bây giờ là năm 2006! Đây không phải là thời đại mà "Baidu đại thẩm" (công cụ tìm kiếm) cực kỳ lợi hại sau này, hơn nữa lúc này chưa có ai tiết lộ về Leo Wanta, trên mạng hoàn toàn không có dữ liệu về người này. Hay nói cách khác, bí mật này ở thời đại này chính là một siêu mật mã, số người biết trên thế giới này tuyệt đối chỉ đếm trên đầu ngón tay!
Còn về 27.000 tỷ USD mà Leo Wanta nắm giữ, đó chính là tài sản tích lũy suốt 70 năm của Liên Xô trước khi giải thể! Có thể nói, việc Liên Xô sụp đổ hoàn toàn nằm trong tay Leo Wanta cũng không ngoa. Về chi tiết, chỉ cần là người sống ở thời đại của Trương Dương, cái tên này ai cũng biết rõ.
27.000 tỷ đó! Con số này đặt vào bất cứ quốc gia nào cũng là một con số khủng khiếp. Nói thẳng ra, chỉ cần ném số tiền này vào thị trường, hệ thống tài chính toàn cầu sẽ sụp đổ ngay lập tức. Và việc vàng bạc mất giá trầm trọng vào năm 2006 này chính là do một khoản tiền khổng lồ được chuyển từ ngân hàng Thụy Sĩ vào nội địa Mỹ, dẫn đến sự chao đảo của hệ thống tài chính toàn cầu. Không ngoa khi nói rằng, khi cả thế giới không hề hay biết, thì một con số tài chính đáng sợ như vậy đang bị che giấu.
Nếu Leo Wanta đứng ra yêu cầu các ngân hàng đang lưu giữ số tiền này trả lại, e rằng 20 ngân hàng đứng đầu thế giới hiện nay, ngoại trừ các ngân hàng mới nổi của Trung Quốc, tất cả đều sẽ phá sản! "Ha ha, nếu lão tiên sinh đã biết, vậy tôi muốn nói rằng, thế giới hiện nay đang tồn tại một hố đen tài chính khổng lồ. Chắc hẳn dù không học kinh tế, ông cũng hiểu được chứ? Ít nhất thì số tiền trong tay Leo Wanta đã ngầm cung cấp cho các đời Tổng thống Mỹ ít nhất gần 1.000 tỷ USD tài sản ngoài luồng!" Trương Dương nhạt nhẽo nói.
Mặc dù kết cục của Leo Wanta rất thảm, hiện vẫn đang bị giam cầm theo phán quyết của chính phủ Mỹ, nhưng phải thừa nhận rằng, người này là một người vô cùng chính trực! Ít nhất ông ta chưa bao giờ nể mặt các vị Tổng thống Mỹ, ông ta cho rằng số tiền trong tay mình thuộc về chính phủ dân chủ Mỹ! Nhưng đối với các Tổng thống Mỹ và giới thượng tầng, những thứ này không thể công khai. Nói cách khác, số tiền này, các Tổng thống Mỹ và giới cấp cao không bao giờ để dân thường biết đến.
Đôi mắt vị lão tiên sinh chợt lóe lên tia sáng, dường như nghĩ đến điều gì đó khó tin: "Chẳng lẽ đây là lý do Tập đoàn Tinh Không luôn không sử dụng đồng USD?" Thói quen này của Tập đoàn Tinh Không cả thế giới đều biết. Dù việc không dùng USD gây ra chút khó khăn trong giao dịch, nhưng hệ thống tài chính thế giới hiện nay đã quá hoàn thiện, vì công nghệ tiên tiến của Tinh Không, chút chuyện này không đáng kể. Chẳng phải là dùng Nhân dân tệ thanh toán sao? Với vị thế quốc tế ngày càng cao của Trung Quốc, đây chẳng phải là chuyện lớn.
Dù sao Nhân dân tệ cũng không giống tiền tệ của mấy nước châu Phi nhỏ bé thiếu uy tín. Tuy khoảng cách với vị thế tiền tệ quốc tế của USD còn xa, nhưng cũng rất vững chắc. "Cũng là một trong những nguyên nhân." Trương Dương khẽ lắc đầu. Thực ra khi đưa ra quyết định này, Trương Dương lúc đó không hề nghĩ đến Leo Wanta, cũng không nghĩ đến ảnh hưởng của nó đối với tài chính thế giới.
Hay nói đúng hơn, tầm nhìn của Trương Dương lúc đó chưa đủ xa. Nhưng bây giờ thì khác, sau hơn hai năm phát triển, Trương Dương đã có thể nhìn thấu những điều này. Dù không phải chuyên gia tài chính, nhưng lấy một ví dụ đơn giản: một người Mỹ dùng 1 USD đổi được hơn 8 Nhân dân tệ ở Trung Quốc trong năm nay, sau đó dùng 8 đồng này đầu tư vào tài sản cố định như bất động sản! Vài năm sau, lấy giá nhà ở thành phố H làm ví dụ, khoản đầu tư này tăng ít nhất gấp ba, tức là 24 Nhân dân tệ. Lúc đó Nhân dân tệ lên giá, những người này đổi ngược lại thành USD thì sẽ có 4 USD!
Lợi nhuận 400%! Hơn nữa thời gian đầu tư tuyệt đối không dài! Có thể 1 USD không thấy gì, nhưng đừng quên, khi 8 Nhân dân tệ này biến thành tài sản cố định, lưu thông thị trường sẽ thiếu đi 8 đồng, Ngân hàng Trung ương phải phát hành thêm 8 đồng tiền giấy. Khi khoản đầu tư ngoại hối này quay trở lại thị trường nước ngoài, thị trường lưu thông tiền tệ trong nước sẽ dư ra 24 Nhân dân tệ!
Khi con số này được khuếch đại, tỷ lệ lạm phát không tăng mới là lạ! Những cái khác Trương Dương không biết, nhưng ngay trong năm sau hoặc năm tới, thành phố H sẽ có hơn 10 tỷ USD ngoại hối đổ vào đầu cơ bất động sản! 10 tỷ, xoay vòng một cái là 40 tỷ USD lợi nhuận. Khoản tiền này cuối cùng ai gánh chịu? Chẳng phải là người dân Trung Quốc sao?
Phát triển kinh tế không sai, nhưng bất động sản Trung Quốc... Trương Dương cười khổ. Bất động sản tăng giá là xu thế kinh tế, không ai ngăn cản được, nhưng không thể để nó tăng quá điên cuồng! Ít nhất chính phủ không được chủ động thúc đẩy việc này. Nếu Trương Dương nhớ không nhầm ở kiếp trước, chính phủ đã coi đây là một lựa chọn để kéo kinh tế. Dù đứng ở góc độ hiện tại, hắn có thể hiểu được lựa chọn đó.
Kinh tế thế giới đang phát triển, nếu Trung Quốc không thúc đẩy kinh tế, không có tiền thì mọi thứ đều là hư không. Nhưng dù Trương Dương không dám nói mình có thể ảnh hưởng đến điều này, nhưng từ khi Tập đoàn Tinh Không xuất hiện, và hiện tại hắn đang nắm trong tay những thứ có thể ảnh hưởng đến cục diện toàn cầu, nên về bất động sản, Trương Dương cảm thấy khi cần thiết, mình nên gợi ý cấp trên kiểm soát một chút.
"Không biết Long Môn có thể cài người vào Trung Đông được không?" Trương Dương thu hồi suy nghĩ, trực tiếp hỏi vị lão tiên sinh.
"Trung Đông?" Vị lão tiên sinh ngẩn người, chủ đề của Trương Dương chuyển quá nhanh khiến ông không theo kịp. "Đúng vậy, Trung Đông." Trương Dương gật đầu nghiêm túc. Dù không biết liệu Mỹ có nhận được thứ mà Lão Cái để lại như trong ký ức của hắn hay không, nhưng chuẩn bị trước vẫn hơn. Trương Dương không rõ thực lực của Long Môn, hơn nữa nơi đó khác biệt hoàn toàn với mọi nơi trên thế giới.
Dân tộc đặc thù cùng tín ngưỡng khiến Trung Đông trở thành một vùng đất hỗn loạn, hay nói cách khác, các nước phương Tây vốn dĩ không muốn nơi đó hòa bình. Dù sao thì cứ xem Long Môn có làm được hay không đã. Hồi lâu sau, vị lão tiên sinh mới bật cười: "Ông Trương thật biết đưa ra đề bài khó cho chúng tôi. Tôi thừa nhận, thế lực của chúng tôi ở Trung Đông hiện tại rất yếu, nhưng đừng quên, tổng số thành viên chính thức của Long Môn đã vượt quá hai triệu người! Trong hai triệu người này, tìm vài người có đặc điểm ngoại hình phù hợp ở đó không thành vấn đề."
"Vậy thì tốt. Tôi có thể chi tiền, nhưng tôi có một yêu cầu: bất kể các người ở quốc gia nào tại Trung Đông, thế lực càng lớn càng tốt. Ngoài ra, tuyệt đối đừng để các cơ quan tình báo như CIA, MI6 để mắt tới." Trương Dương gật đầu nói.
"Ha ha, chút chuyện này không tốn bao nhiêu tiền, Long Môn dù nghèo đến mấy cũng chi nổi. Đã là ông Trương trịnh trọng đưa ra yêu cầu, chúng tôi sẽ nghiêm túc thực hiện. Hơn nữa, ông Trương..." Vị lão tiên sinh ngập ngừng một chút, rồi tươi cười nói: "Ông không thấy nơi đó đối với bọn xã hội đen chúng tôi... hoàn toàn là một thiên đường sao?"
Trương Dương ngẩn ra, rồi không nhịn được cười lớn vài tiếng, khẽ gật đầu, hắn không nói gì thêm nữa.
"Vậy chúng tôi xin cáo từ. Ngoài ra, đây là phương thức liên lạc của tôi. Tôi họ Long, cứ gọi tôi là Long Thất." Lão nhân cười nhẹ, đưa cho Trương Dương một tấm danh thiếp.
Trương Dương nhận lấy danh thiếp, nhìn dãy số rồi ghi nhớ, sau đó hắn ném thẳng tấm danh thiếp vào lò nướng thịt bên cạnh. Long Thất mỉm cười không nói gì, chỉ quay sang Lâm Tiểu Hồ: "Tiểu thư, chúng ta phải về thôi."
Lâm Tiểu Hồ vẫn còn chút lưu luyến, nhưng cô bé hiểu thế nào là đại cục, khẽ gật đầu. Cô bé đứng dậy vẫy tay với Trương Dương và Lý Khả Tình: "Anh chị tạm biệt, đúng rồi, đừng quên nhé, ở Honolulu hay ở Mỹ, bất kể ai bắt nạt anh chị cứ gọi cho em. Nhớ là bất cứ ai bắt nạt cũng gọi cho em nhé? FBI tìm đến gây rắc rối cũng không sao đâu."
Trương Dương mỉm cười, khẩu khí của nhóc con này không nhỏ chút nào, nhưng hắn biết Lâm Tiểu Hồ thực sự làm được điều đó. Sau khi Long Thất dắt tay Lâm Tiểu Hồ rời đi, Trương Dương nhạy bén nhận ra những người ở mười mấy cái bàn xung quanh cũng lần lượt rời đi. Nếu không chú ý thì không thấy gì, nhưng chỉ cần để tâm sẽ hiểu, những người này e rằng đều là người của Long Môn.
Thảo nào lão già vừa rồi dám nói những chuyện cơ mật này ở đây, cũng không có ai đến làm phiền, rõ ràng nơi này đã nằm dưới sự kiểm soát của Long Môn. Sau khi họ rời đi, Lý Khả Tình mới kinh ngạc hỏi: "Trương Dương, những gì anh nói vừa rồi là thật sao?"
"Đúng vậy." Trương Dương gật đầu. Lý Khả Tình cảm thán: "Không ngờ trên thế giới này lại ẩn giấu nhiều nhân vật thiên tài đến vậy, xem ra những gì chúng ta biết còn quá ít." Trương Dương vừa định nói gì đó, thì trong tai truyền đến giọng nói đầy căng thẳng của Tào Dũng: "Ông chủ, ngài không sao chứ?"
"Không sao." Trương Dương khẽ lắc đầu. "Xin lỗi ông chủ, đây là sơ suất của chúng tôi. Lúc chúng tôi phát hiện người của đối phương thì đã muộn, nhưng lính bắn tỉa của chúng tôi đã khống chế được họ rồi. Ông chủ, nếu có lệnh, ngài cứ nói." Trương Dương toát mồ hôi, không ngờ Tào Dũng bọn họ lại kiếm được cả súng bắn tỉa. Hắn khẽ lắc đầu, nói nhỏ: "Không sao, để họ đi đi, sau này chúng ta là đối tác. Đúng rồi, việc tôi giao cho cậu thế nào rồi?"
"Đã xong xuôi rồi ạ." Tào Dũng lập tức đáp. Vừa rồi Trương Dương chính là sai Tào Dũng đi làm việc đó, nếu không thì chuyện ở đây Tào Dũng bọn họ đã biết từ sớm rồi.