"Chào Tổng thống Bush." Sau khi lên xe, Trương Dương vươn tay bắt lấy tay ông Bush. Sau khi đóng cửa ngăn cách ở giữa lại, tài xế và thư ký ở hàng ghế trước không thể nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, nói cách khác, trong khoang xe lúc này chỉ có Bush và Trương Dương. "Chào ông Trương Dương, hoan nghênh ông đến Mỹ." Bush cũng mỉm cười bắt tay Trương Dương nói.
"Thưa Tổng thống, tôi biết người Mỹ thích sự trực tiếp, nên tôi sẽ không vòng vo nữa. Mục đích chuyến thăm Mỹ lần này của tôi có vài điểm chính: Một là thu mua McAfee, việc này vốn không cần tôi đích thân ra mặt, nhưng có nhiều chuyện cần tôi quyết định nên tôi mới đến đây; hai là vấn đề đàm phán với Tập đoàn General, nhưng lý do quan trọng nhất chính là sự việc xảy ra tại trụ sở Tập đoàn Tinh Không vào đêm hôm kia." Trương Dương suy nghĩ một chút, việc anh lên xe của Bush, Bush cũng biết chắc chắn anh có lời muốn nói với mình.
"Ồ? Chuyện đêm hôm kia tôi đã nhận được báo cáo từ cấp dưới, ý ông Trương muốn nói là?" Bush cũng không vòng vo. Tuy đây là lần đầu Bush tiếp xúc với Trương Dương, nhưng những lời đồn đại về người này trên thế giới quá nhiều, nào là được người ngoài hành tinh giúp đỡ, nào là có năng lực đặc biệt, nào là có thể dự đoán tương lai, nhiều vô số kể. Dù Bush không tin những điều đó, nhưng bất kể là ai, có thể làm ra những chuyện kinh khủng như vậy, thì người này tất nhiên phải có chỗ hơn người.
Vì vậy, Bush hoàn toàn không coi Trương Dương là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi, mà đối xử với anh như một vị Thủ tướng của một quốc gia, cho nên khi nói chuyện, Bush cân nhắc rất kỹ lưỡng.
"Sự việc xảy ra ở Úc đêm hôm kia, tin rằng Tổng thống Bush đã có nhận định trong lòng về bản chất của tổ chức Anubis. Việc này không có bất kỳ điểm khác biệt nào về bản chất so với sự kiện từng xảy ra ở Mỹ, chỉ khác là lần này kẻ đứng sau đã thay đổi thành một tổ chức khác mà thôi. Tôi chỉ không biết, với tư cách là Tổng thống của quốc gia hùng mạnh nhất thế giới, và nước Mỹ lại là một quốc gia có trách nhiệm với thế giới, ông Bush nhìn nhận sự kiện này như thế nào?" Trương Dương tuôn ra một tràng nịnh nọt.
Những lời tâng bốc kiểu này Bush không biết đã nghe bao nhiêu lần, sớm đã miễn nhiễm. Tuy lời nói của Trương Dương mang ý nịnh nọt, nhưng cũng tiết lộ không ít điều. Bush không ngốc, ông nghe ra được ý tứ ẩn ý trong lời nói của Trương Dương, mà Anubis là tổ chức như thế nào thì không cần Bush phải nói ra.
"Anubis đương nhiên là một tổ chức khủng bố, thái độ của Chính phủ Mỹ đối với các tổ chức khủng bố đều như nhau." Bush trầm ngâm một lát rồi nghiêm túc lên tiếng. Nói đi cũng phải nói lại, Bush cũng khá bi kịch, ông không biết nhiều chuyện, ít nhất là khi Gates ra lệnh cho CIA, Bush hoàn toàn không hay biết. Nhưng đối với tổ chức này, CIA đã điều tra lâu như vậy, không thể nào không có chút thông tin nào, cho nên dù Bush không biết tình hình cụ thể, nhưng đại khái có thể đoán được... đó là một vấn đề cực kỳ nan giải!
"Vâng, được rồi, đã vậy thì tôi cũng nói thẳng. Sau khi sự việc ở Úc xảy ra, Anubis đã gửi vào hộp thư của tôi một tệp tài liệu. Trong đó có rất nhiều tài liệu cơ mật của Mỹ, đây chính là mục đích chính trong chuyến thăm Mỹ lần này của tôi!" Trương Dương thản nhiên nói.
Sắc mặt Bush nghiêm lại, hơi ngồi thẳng người lên, dùng đôi mắt xanh nhìn chằm chằm Trương Dương hồi lâu mới nghiêm túc nói: "Những lời ông Trương nói là sự thật?" "Đương nhiên, nếu không thì tôi cần gì phải lặn lội vạn dặm đến Mỹ làm gì? Tuy Anubis và Tập đoàn Tinh Không có xung đột, nhưng họ không xâm nhập thành công, nên mâu thuẫn giữa chúng tôi chưa hẳn không thể hóa giải. Nguyên văn của họ là hy vọng Tập đoàn Tinh Không có thể công khai những thứ này lên trang chủ, nhưng sau khi cân nhắc, tôi thấy đưa cho ông xem trước vẫn quan trọng hơn. Tôi nghĩ chúng ta cần một cuộc đàm phán không công khai." Trương Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, đoàn xe cũng sắp đến Nhà Trắng rồi.
"Tối nay, tôi sẽ sắp xếp." Bush trầm ngâm một lát rồi lập tức nghiêm túc đồng ý. Cuộc đàm phán ban ngày có phóng viên tác nghiệp, không có gì để nói, chẳng qua là hai bên trao đổi ý kiến về vị thế của các công ty thuộc Tập đoàn Tinh Không tại Mỹ như Apple, còn lại là trao đổi về việc thu mua McAfee.
Sau bữa trưa cùng nhau, thời gian nghỉ ngơi buổi chiều, Bush có lẽ đã đi gặp Gates, cụ thể nói gì Trương Dương không biết. Chín giờ tối, Trương Dương, Lý Khả Tình và Trần Hiểu Vi bí mật đến một phòng họp trong Nhà Trắng. Phía Mỹ cũng chỉ có ba người, vì Trương Dương và hai người họ đều biết tiếng Anh nên không cần phiên dịch. Bên ngoài phòng họp có người canh gác, trong phòng chỉ có đúng sáu người.
Ngồi xuống, đợi thư ký rót cà phê xong, Trương Dương trực tiếp lấy túi tài liệu từ tay Lý Khả Tình, rút xấp tài liệu dày cộp ra rồi đưa cho Bush. Bush cũng không khách sáo, gật đầu với Trương Dương rồi nhận lấy. Trong đó có gì Trương Dương đương nhiên hiểu rõ, hầu hết các tài liệu lấy được từ Anubis anh đều đã sao chép một bản, vẫn còn một phần chưa mang ra, những thứ đó so với tài liệu trong tay Bush đều quá nhỏ lẻ, không quan trọng.
Vừa lật bìa ngoài, nhìn thấy tài liệu đầu tiên, sắc mặt Bush thay đổi ngay lập tức, sau đó lật thêm vài trang nữa, sắc mặt ông trở nên vô cùng khó coi. Bộ trưởng Quốc phòng Gates và Cục trưởng CIA Robert ngồi bên cạnh cũng lập tức căng thẳng theo. Buổi chiều họ đã nghe được mục đích của Trương Dương từ miệng Bush.
Cả buổi chiều họ cứ đoán già đoán non xem rốt cuộc Trương Dương đã nắm được thứ gì mà lại đích thân đến Mỹ đàm phán với Tổng thống. "Bộ trưởng Gates, Cục trưởng Robert, tôi cần các ông cho tôi một lời giải thích, chuyện này rốt cuộc là sao?" Sau khi xem lướt qua toàn bộ tài liệu, Bush mặt mày sa sầm, không nể mặt Gates và Robert chút nào, trực tiếp ném xấp tài liệu trên tay xuống bàn trà.
Gates không kịp trả lời, trực tiếp cầm tài liệu trên bàn lên xem. Robert cũng không đợi Gates xem xong, vội ghé sát vào. Khi cả hai nhìn thấy nội dung bên trong, sắc mặt họ cũng trở nên vô cùng khó coi, đặc biệt là Gates, mặt cắt không còn giọt máu. Lệnh là do ông ta ra, ông ta đương nhiên biết, nhưng Gates nằm mơ cũng không ngờ tới những thứ cơ mật như vậy lại bị người ta lấy được!
Hơn nữa, rõ ràng có người đã xâm nhập vào hệ thống quân sự của Mỹ. Phải biết rằng có thể nhìn thấy những tài liệu này, có thể xâm nhập đến mức độ này, đồng nghĩa với việc phần lớn dữ liệu cơ mật của Mỹ đối với hacker này gần như là phơi bày ra trước mắt. Trước khi đến đây, ba người Trương Dương đương nhiên đều biết trong đó có gì, lúc xem xong, Lý Khả Tình và Trần Hiểu Vi đều sợ hãi, chưa nói đến những người trong cuộc như Gates và Robert.
"Ông Trương Dương, tôi thay mặt Chính phủ Mỹ cảm ơn ông đã báo cho tôi biết những chuyện quan trọng này. Nếu chuyện này bị lan truyền ra ngoài, đó sẽ là một đòn giáng mạnh vào Chính phủ Mỹ." Bush mặc kệ sắc mặt khó coi của Gates và Robert, trực tiếp quay sang nói với Trương Dương.
Lúc này Bush đã không còn tâm trí đâu để quan tâm việc Trương Dương biết những bí mật của Chính phủ Mỹ nữa, tìm cách ngăn chặn chuyện này lan truyền mới là thật.
"Thưa Tổng thống, xin thứ lỗi cho tôi nói thẳng, tôi đến Mỹ lần này, một là vì chuyện này, hai là tôi với tư cách là nhà đầu tư của Tập đoàn Tinh Không tại Mỹ, muốn hỏi Chính phủ Mỹ một câu trả lời. Xin hỏi Tổng thống, Chính phủ Mỹ có thể đảm bảo tài sản của những thương nhân như chúng tôi không bị xâm phạm không? Nếu không thể, tôi nghĩ dù Tập đoàn Tinh Không phải chịu lỗ, cũng sẽ chuyển toàn bộ các doanh nghiệp này ra khỏi Mỹ." Trương Dương nghiêm túc hỏi.
Sắc mặt Bush lập tức trở nên vô cùng khó coi. Một công ty có giá trị thị trường hơn bảy trăm tỷ đô la Mỹ rời khỏi Mỹ, cái giá phải trả là gì? Có lẽ Tập đoàn Tinh Không sẽ mất hàng trăm, thậm chí hàng nghìn tỷ đô la, nhưng không quá lời khi nói rằng Tập đoàn Tinh Không chịu đựng được. Hơn nữa, sau khi các doanh nghiệp này được Tập đoàn Tinh Không thu mua, rất nhiều nhà máy sản xuất đã được xây dựng tại Trung Quốc và các nước châu Á. Nếu chuyển đi, thứ cần phải trả giá chỉ là các nhà máy tại Mỹ và thuế quan khi sản phẩm nhập vào Mỹ trong tương lai!
Những điều này đối với Tập đoàn Tinh Không không phải là không thể chịu đựng, nhưng đối với Chính phủ Mỹ, họ hoàn toàn không thể chịu nổi! Phải biết rằng, bây giờ là cuối năm, sắp bước sang năm mới, khủng hoảng kinh tế Mỹ đã bắt đầu nhen nhóm. Lúc này, Bush lại nhớ đến những chuyện của vài năm trước.
Tuy nhiên, những điều này không quan trọng nữa, kinh tế Mỹ vốn dĩ đang thoi thóp, nếu Tập đoàn Tinh Không chuyển toàn bộ các doanh nghiệp này đi, kinh tế Mỹ sẽ sụp đổ ngay lập tức. E rằng thời kỳ Đại suy thoái đầu thế kỷ trước sẽ quay trở lại. Mặc dù Bush biết, chỉ cần Mỹ sụp đổ thì thế giới cũng chẳng khá khẩm hơn, nhưng chỉ cần còn một tia hy vọng, không ai muốn để hệ thống kinh tế của nước mình sụp đổ cả.
"Ông Trương hãy yên tâm, Chính phủ Mỹ đương nhiên có năng lực và nghĩa vụ bảo vệ tài sản của những thương nhân hợp pháp như các ông, vì hàng năm các ông đều đóng góp một lượng thuế lớn cho nước Mỹ, chúng tôi có nghĩa vụ bảo vệ an toàn tài sản của người đóng thuế." Bush suy nghĩ trong đầu rất nhiều điều. Dù tạm thời không biết Tập đoàn Tinh Không định dùng chuyện này để uy hiếp điều gì, nhưng nếu Chính phủ Mỹ không chịu chi ra một cái giá nào đó, ải này không dễ mà vượt qua.
"Vâng, dù sao Mỹ cũng là quốc gia hùng mạnh nhất thế giới, tôi tin Chính phủ Mỹ có thể làm được. Nhưng Anubis, tôi tin đội ngũ tham mưu của ông có rất nhiều thông tin về hắn. Hắn sẽ không tùy tiện ném những thứ này lên một trang web nào đó, đó không phải là thứ chúng tôi có thể kiểm soát. Mặc dù trước khi đến đây, tôi từng hứa với hắn rằng tôi sẽ dùng sức ảnh hưởng lớn nhất của mình để khiến Chính phủ Mỹ xử lý Anubis, nhưng tôi không thể đảm bảo Anubis sẽ nghe lời tôi. Dù sao thì Tổng thống cũng nên hiểu, đối phương là một hacker, chúng ta không thể tìm ra hắn." Trương Dương lộ vẻ "cười khổ".
Bush còn cười khổ hơn cả Trương Dương. Anubis là hạng người gì mà Bush lại không biết sao? Hơn một tháng nay ông phải nhập viện hai lần chẳng phải cũng vì cái thứ này sao? Nếu hắn là kẻ biết nghe lời, hoặc là kẻ biết sợ hãi, thì đúng là gặp quỷ rồi.
Thấy Gates và Robert bên cạnh đã xem xong tài liệu, Bush lập tức lên tiếng: "Vậy đi, ông Trương, các ông hãy về nghỉ ngơi trước đi, chuyện này chúng tôi cần thảo luận một chút, được chứ?"
"Đương nhiên là được." Trương Dương gật đầu, sau đó đứng dậy bắt tay Bush rồi cáo từ Nhà Trắng. Sau khi rời khỏi Nhà Trắng, tất nhiên có đặc vụ CIA bảo vệ Trương Dương và những người khác bí mật trở về khách sạn. Vừa về đến phòng khách sạn, Hạ Nhất Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, cười khổ nói: "Ba người các ông thì hay rồi, có biết tôi khổ sở thế nào không? Mấy phóng viên bên ngoài điên cuồng như thể muốn phỏng vấn các ông bằng được vậy."
"Vậy đi, Trần Hiểu Vi, cô ra mặt một chút đi, nếu không thì đám truyền thông này không biết sẽ đoán già đoán non thế nào nữa. Truyền thông Mỹ thật đáng sợ." Trương Dương lắc đầu, bất lực nói.
Trần Hiểu Vi cũng bất lực gật đầu đứng dậy: "Được thôi, tôi biết ngay là sẽ đến lượt mình mà. Ai bảo anh là một nhà tư bản chính hiệu, còn tôi chỉ là kẻ đi làm thuê thôi."
"Này, tỷ phú của tôi ơi, bà đừng nói mình là kẻ đi làm thuê nữa được không? Tài sản của bà bây giờ cũng nằm trong top 20 bảng xếp hạng người giàu thế giới của Forbes rồi đấy." Hạ Nhất Nguyệt bên cạnh trợn mắt.
Tạm không nói chuyện Trần Hiểu Vi ra mặt, sau khi Trương Dương rời đi, Bush lại triệu tập tất cả các tham mưu mở cuộc họp khẩn cấp của Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân. Chuyện này nếu không bị lộ ra thì là cơ mật, nhưng bây giờ những thứ này có khả năng khiến cả thế giới biết bất cứ lúc nào, nên che giấu cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa. Chuyện này phải tìm cách giải quyết càng sớm càng tốt.
"Tôi muốn biết, các vị nhìn nhận chuyện này thế nào? Và Anubis thông qua miệng của Chủ tịch Tập đoàn Tinh Không Trương Dương để báo cho chúng ta tin tức này rốt cuộc là muốn đạt được mục đích gì?" Bush nghiêm túc nhìn các vị tướng lĩnh bên dưới hỏi. Mọi người nhìn nhau không ai dám lên tiếng. Một lúc lâu sau, một vị Đô đốc bốn sao của Hải quân với bốn ngôi sao trên vai tên là Douglas lên tiếng: "Thưa Tổng thống, tuy tôi không hiểu nhiều về máy tính, nhưng tôi biết câu nói 'kẻ thù của kẻ thù là bạn'. Mà kẻ thù của Anubis không nghi ngờ gì chính là Mỹ, điều này có thể thấy rõ qua các sự kiện ở Pháp trước đây, vậy lý do Anubis làm như vậy rất đơn giản."
"Vâng, Đô đốc Douglas, ông nói tiếp đi." Bush gật đầu hỏi.
"Được, những tài liệu này mọi người đều đã xem qua, vậy có vài lời tôi xin nói thẳng. Trước tiên tôi muốn xác nhận một điểm, thưa Bộ trưởng Gates, xin hỏi người hỗ trợ đằng sau Anubis rốt cuộc là ai? Tổ chức này rốt cuộc là tổ chức gì? Đây mới là trọng điểm." Douglas nhìn Gates nói.
Gates cũng không sợ nói ra chủ đề này ở đây. Sức ảnh hưởng của Hội Tam Điểm vẫn chưa thể lọt vào cấp bậc Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân. Có lẽ trước đây thì có thể, nhưng theo thời gian, Hội Tam Điểm cũng không dám vươn tay quá dài. Gia tộc Rothschild tại sao suy tàn? Chẳng phải vì năm xưa họ vươn tay quá dài sao?