Trong khi đang tìm kiếm và phân tích thông tin, Trương Dương cũng không nhàn rỗi. Anh trực tiếp bắt đầu truy lùng thông tin của gã hacker thứ ba. Nếu nói hai gã hacker trước đó có thể khiến COA (Cục An ninh Quốc gia Mỹ) coi trọng, Trương Dương còn có chút tin tưởng; dù sao kỹ thuật của bọn chúng tuy không phải hàng đầu, nhưng ít nhất cũng có bản sắc riêng và đủ sức đe dọa an ninh mạng. Với tính cách của chính phủ Mỹ, thà giết nhầm một ngàn còn hơn bỏ sót một người, việc hai kẻ này bị vạ lây là rất có khả năng.
Thế nhưng với gã hacker thứ ba, nói thật, nhìn từ những thông tin mà cảnh sát Úc công bố, ID thường dùng của hắn căn bản chẳng chút danh tiếng nào. Trương Dương chưa từng nghe qua, dù là kiếp trước hay kiếp này. Tuy nhiên, dù sao đi nữa, trên người kẻ này chắc chắn có tin tức, không thể nào tự nhiên mà bị người ta trừ khử một cách khó hiểu như vậy, nếu thế thì hắn cũng quá bi kịch rồi.
Suy nghĩ một chút, Trương Dương dùng Google tìm kiếm cái tên của gã hacker này, đồng thời đối chiếu với một vài thông tin được liệt kê trên trang web chính thức của cảnh sát Úc, hòng tìm ra manh mối.
Tìm kiếm hồi lâu, Trương Dương vẫn không thấy bất kỳ thông tin nào khác về gã hacker có ID là "aog" này. Từ tình hình điều tra của cảnh sát Úc, trên người gã này không có gì đặc biệt.
Trương Dương ngẫm nghĩ, lại nhìn sang nghề nghiệp của hắn. Gã này làm việc tại một công ty công nghệ tên là "HG". Trương Dương tìm kiếm thông tin về công ty HG trên Google, đây là một công ty công nghệ cao rất bình thường, chủ yếu cung cấp dịch vụ cho thuê máy chủ và bảo trì máy chủ liên quan cho các doanh nghiệp khác.
Công ty này không lớn, nhìn vào tình hình thông tin của nó, ước tính giá trị thị trường chỉ khoảng hơn mười triệu đô la Mỹ, số lượng máy chủ trong tay cũng vô cùng hạn chế. "Chẳng lẽ là công ty này cung cấp máy chủ cho trang web anubio?" Một ý niệm lóe lên trong đầu Trương Dương. Nghĩ vậy, anh lập tức kiểm tra trạng thái của công ty này cũng như tình hình của trang web anubio.
Trang web anubio vẫn đang hoạt động bình thường, tuy nhiên theo thông tin Trương Dương kiểm tra được, máy chủ của trang web này hiện đang đặt tại Ấn Độ, không phải ở Úc. Hơn nữa, công ty công nghệ cao HG vẫn đang trong trạng thái kinh doanh bình thường, thậm chí Trương Dương còn tìm thấy trên trang web của cảnh sát Úc một vài thông tin chi tiết về việc cảnh sát đến công ty này hỏi thăm tình hình.
Rất bình thường! Vụ án giết người này cảnh sát Úc vẫn chưa phá được nên cũng chưa có kết luận cuối cùng, nhưng từ những thông tin có được hiện tại, trên người gã hacker này không có bất kỳ điểm nào khả nghi. Đúng lúc Trương Dương đang trầm tư, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, giọng của Lý Khả Tình vang lên: "Trương Dương, ăn cơm thôi, chị Hiểu Vi và mọi người cũng tới rồi."
"Ừ, anh biết rồi, ra ngay đây." Trương Dương đáp một tiếng. Việc truy xuất thông tin còn mất một khoảng thời gian nữa, anh suy nghĩ rồi thêm hai lệnh thực thi nữa mới đứng dậy rời khỏi thư phòng. Sau khi Trương Dương ra ngoài, anh mới phát hiện Trần Hiểu Vi và mấy người lãnh đạo quan trọng khác đều đã ngồi quanh bàn ăn.
"Anh nói này, các em có thể đừng có hở chút là đến chực chực ăn chực được không, công ty chúng ta đâu phải không có nhà ăn." Trương Dương đảo mắt.
"Đi đi, anh biết cái gì, đây là dì gọi chúng em tới đấy." Lý Vũ Huyên trợn mắt, trong khi Lý Thục Phương cười nói: "Không sao, dù sao mấy người chúng ta ở nhà cũng chẳng có việc gì, bận rộn cả đời đột nhiên nhàn rỗi lại chẳng biết làm gì cho cam." "Mẹ, nếu không có việc gì, ba người cứ ra ngoài du lịch đi, muốn làm gì thì làm, nhà mình đâu có thiếu thứ gì." Trương Dương suy nghĩ rồi nói. Tôn Dật Hương và Trương Cuồng đều đã chuyển đến thành phố Lân, ông nội của Trương Dương đã về quê, biệt thự ở Thẩm Dương cứ để cậu út đưa ông ở. Người già rồi, không muốn rời quê hương, nếu không Trương Dương cũng muốn ông nội ở lại thành phố Lân.
Tôn Dật Hương và Trương Cuồng vốn cũng định về, sau không biết sao lại ở lại. Chỉ là ba người họ đúng thật không có việc gì làm, giờ mỗi ngày cơ bản chỉ ở nhà làm việc nhà. Trương Dương vốn định tìm người giúp việc, nhưng Tôn Dật Hương và Trương Cuồng sống chết không đồng ý, bảo rằng họ vốn buồn chán, mấy việc nhà này vừa hay để họ làm, ngay cả Lý Thục Phương cũng không đồng ý. Trương Dương sau đó nghĩ cũng thôi, dù sao cả ba người họ đã bận rộn cả đời, căn bản không thể nhàn rỗi được, Trương Dương cũng đành tùy họ.
"Chuyện này vài ngày nữa rồi nói, đúng rồi, con lại đây mẹ bảo." Tôn Dật Hương vỗ vỗ vào ghế sofa bên cạnh. Trương Dương cất tiếng, Trần Hiểu Vi và mọi người dường như hiểu ý, đều cười cười nói nói rời đi, rất nhanh trên sofa chỉ còn lại Tôn Dật Hương và Trương Dương. Sau khi Trương Dương ngồi xuống, ngước mắt nhìn Lý Khả Tình và mọi người đang cười nói ở phía phòng khách, Tôn Dật Hương hạ giọng nói: "Thằng nhóc, mẹ nói cho con biết, giờ cưới xin cũng xong rồi, từ hôm nay trở đi, con không được dùng bất cứ biện pháp tránh thai nào với mẹ nữa. Mẹ muốn bế cháu."
Trương Dương đầy vạch đen trên trán, mình mới bao nhiêu tuổi mà Tôn Dật Hương đã không đợi được rồi? "Đừng nhìn, chuyện này không bàn bạc gì hết, nếu con không muốn sau này bị mẹ xông vào phòng ngủ vào ban đêm thì cứ ngoan ngoãn làm theo lời mẹ..." Tôn Dật Hương lườm Trương Dương một cái, trực tiếp nói.
Trương Dương cười khổ, bất đắc dĩ gật đầu. Tôn Dật Hương lúc này mới mày cười mắt híp gật đầu: "Thế mới đúng chứ, đừng có làm bộ dạng đó với mẹ, mẹ là vì tốt cho con thôi. Được rồi, cứ thế đi, con đi nói chuyện với chúng nó đi." Nói xong, Tôn Dật Hương đuổi Trương Dương đi.
Trương Dương đứng dậy đi về phía phòng ăn, thấy Trương Dương đi tới, Trần Hiểu Vi cười hì hì hỏi: "Này, dì nói gì với anh thế?" Trương Dương không buồn để ý tới cô, nói: "Chuyện riêng của anh, em tò mò làm gì? Còn em nữa, định bao giờ mới cưới? Không cưới nữa là hơn ba mươi rồi đấy."
Phải nói rằng, quyết định ban đầu của Trương Dương thật sáng suốt, ít nhất Trần Hiểu Vi đã không thoát khỏi số phận gắn kết với Vân Vĩ, hai người cũng coi như đã trở thành giai thoại của tập đoàn. Hiện tại, chỉ riêng đám đàn ông như Triệu Phi vốn thường ngày không được lòng người khác cũng đã có ít nhất hơn hai mươi cặp đôi cùng các cô gái trong công ty bước vào lễ đường hôn nhân.
Khi tập đoàn chưa chuyển về trụ sở, việc để đám bảo vệ này đưa các cô gái trong công ty về nhà thực sự rất hiệu quả. Lương bảo vệ của tập đoàn thậm chí còn cao hơn cả nhân viên văn phòng ở một số công ty khác. Trương Dương hiểu rõ, tính chất đặc thù của công ty mình dẫn đến việc những bảo vệ này rất có khả năng gặp nguy hiểm tính mạng, nên phúc lợi của họ gần như tốt nhất toàn tập đoàn. Cộng thêm việc những người này rất có sức hút và mang lại cảm giác an toàn cho các cô gái, chuyện như thế này cũng là nước chảy thành sông.
"Sắp rồi, yên tâm, tiền mừng của anh không thiếu được đâu." Trần Hiểu Vi đã bị trêu chọc nhiều rồi nên giờ cũng rất thẳng thắn thừa nhận. "Đúng rồi, khoản đầu tư vào quỹ từ thiện ở Tứ Xuyên làm thế nào?" Trần Hiểu Vi nhìn Trương Dương, đột nhiên nhớ ra một việc.
"Chuyện liên quan anh đã nói với Triệu Hiểu Hà rồi, tại tất cả các huyện nghèo khó trực thuộc tỉnh Tứ Xuyên đều phải xây dựng hệ thống trường học từ tiểu học đến trung học, trước tháng ba năm sau bắt buộc phải đưa vào sử dụng, tức là chưa đầy mười tháng, tiến độ công trình không nên quá gấp. Việc này em phụ trách theo dõi nhé, anh nói trước vài yêu cầu. Thứ nhất, chất lượng trường học không được phép xảy ra bất kỳ vấn đề gì, giống như kiểu xây dựng trường kỹ thuật trước đây, yêu cầu của anh là phải chống chịu được động đất cấp 10! Hơn nữa, việc chọn địa điểm xây dựng trường học, v.v., đều phải chọn ở những nơi an toàn, rộng rãi. Sạt lở núi, bùn đá, v.v., đều phải cân nhắc kỹ. Hiểu chưa?" Trương Dương nghiêm túc nói.
Trương Dương làm vậy đương nhiên là để chuẩn bị cho trận động đất lớn vào năm sau. Ngay cả khi lúc đó Trương Dương không thể thuyết phục cấp trên tiến hành sơ tán quy mô lớn, nhưng nếu có những ngôi trường kiên cố như vậy không hề đổ sập, thì việc bố trí chỗ ở cho nhiều nạn nhân sẽ có nơi chốn. Làm việc trên một đống đổ nát thực sự quá khó khăn.
"Hả? Động đất cấp 10? Yêu cầu này hơi cao đấy? Tứ Xuyên là vùng nội địa, xung quanh cũng không có mảng kiến tạo vận động, chắc sẽ không xảy ra động đất đâu, trong nước chúng ta bình thường đều là tiêu chuẩn chống động đất cấp 8." Trần Hiểu Vi nghẹn lời. Cấp độ chống động đất này chỉ cần nâng lên một cấp, chi phí tăng lên không phải là một con số nhỏ.
"Làm theo lời anh nói, công ty chúng ta bất kể làm việc gì, chất lượng không được phép có bất kỳ vấn đề nào!" Trương Dương nghiêm túc nói. "Em biết rồi." Dù sao số tiền này đều do quỹ từ thiện chi ra, xây tốt hơn một chút cũng tốt, với tính cách cầu toàn của Trương Dương, xuất hiện tình huống này cũng có thể hiểu được.
"Những ngôi trường này ưu tiên chăm sóc con em các gia đình nghèo khó, trường của chúng ta không thu phí, hơn nữa toàn bộ trường học có thể cung cấp ba bữa ăn và chỗ ở miễn phí cho tất cả học sinh ở xa. Ngoài ra, chuyện trường học dành cho con em tập đoàn em cũng nên đưa vào lịch trình đi." Trương Dương suy nghĩ, những việc này phải làm càng sớm càng tốt, nếu không sẽ chẳng còn thời gian nữa. Từ sau trận động đất năm 2008, tiếp theo chính là cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu. Đến lúc đó, tập đoàn tuy có thể vì công nghệ dẫn đầu mà không bị chấn động quá lớn, nhưng ảnh hưởng ít nhiều vẫn là có.
Trường học cho con em tập đoàn bao gồm việc xây dựng trường học thuộc tập đoàn ở gần tất cả các nhà máy, chi nhánh của Tập đoàn Tinh Yến, nhằm cung cấp cho tất cả nhân viên tập đoàn, bao gồm cả các vấn đề về nhà ở, v.v. Bất động sản năm nay đã bắt đầu nóng dần lên, tuy nhịp độ chậm hơn kiếp trước rất nhiều.
Nhưng qua điều tra của Trương Dương, e rằng thị trường bất động sản trong nước vẫn sẽ trải qua một đợt bùng nổ. Thời kỳ bùng nổ này sẽ rơi vào sau cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2008, điều này là không thể tránh khỏi, đây là quy luật tất yếu của thị trường, chỉ cần không biến thái như kiếp trước là được.
Sau khi ăn cơm xong, Trương Dương cũng đã dặn dò xong xuôi những việc gần đây, những việc còn lại không cần anh đích thân thực thi nữa.
Trái lại, Trương Dương còn nhận được một số tin tức ẩn mật từ miệng Trần Hiểu Vi, điều khiến Trương Dương không ngờ tới nhất chính là đầu năm 2008, cấp trên e rằng sẽ thông qua một số nghị quyết, đề xuất kế hoạch xây dựng tàu sân bay của Trung Quốc.
Nếu đúng là như vậy, e rằng việc tàu Varyag có được cải tạo hoàn thiện hay không vẫn còn là một ẩn số.
"Chuyện này là thật sao?" Trương Dương suy nghĩ, lại hỏi Trần Hiểu Vi. Đừng nhìn Trương Dương là người cầm lái thực tế của tập đoàn, và trên người anh còn có quân hàm thiếu tướng hiện dịch. Nhưng thực ra những chuyện này Trương Dương đúng là không rõ bằng Trần Hiểu Vi và La Thiên Thư. La Thiên Thư hiện tại gần như rất ít khi quay về thành phố Lân, mặc dù trụ sở của Trọng Công cũng có ý định chuyển về tòa nhà trụ sở tập đoàn, dù sao tòa nhà trụ sở tập đoàn quá lớn, hơn nữa cũng không thể cho công ty khác thuê để kiếm lời, chỉ có thể để công ty mình sử dụng.
Nhưng La Thiên Thư gần như toàn chạy ngược chạy xuôi khắp cả nước, đặc biệt là các cuộc đàm phán dự án khác nhau trong Trọng Công hiện nay gần như đều do La Thiên Thư đàm phán với các viện nghiên cứu lớn và các công ty quốc doanh trong nước, nên La Thiên Thư hiện tại còn bận hơn cả Trần Hiểu Vi và Trương Dương. Và tốc độ mở rộng tài sản của Trọng Công cũng là nhanh nhất, hiện tại giá trị thị trường của Trọng Công đã sắp đuổi kịp Công ty Cổ phần Apple.
"Không sai biệt lắm đâu, hiện tại hệ thống quân sự Bàn Cổ mà công ty chúng ta bàn giao đã đưa vào sử dụng, hơn nữa sau vài cuộc diễn tập thực chiến quy mô lớn cơ bản đã hình thành sức chiến đấu. Nhưng vì lý do hệ thống quân sự mới đưa vào sử dụng, các căn cứ quân sự v.v. thì còn dễ nói, nhưng toàn bộ hệ thống thông tin của vũ khí trang bị đều phải sửa đổi, đây là một việc dài hơi, vì vậy, toàn quân muốn hoàn toàn hình thành sức chiến đấu ít nhất phải vào khoảng năm 2010! Đây không phải là điều quan trọng nhất, điều quan trọng nhất là em nghe nói cấp trên lần này đã quyết tâm... chuẩn bị thay thế toàn bộ vũ khí trang bị." Nửa câu sau, Trần Hiểu Vi hạ thấp giọng, chỉ mình Trương Dương nghe thấy.
Trương Dương hơi nhướng mày, chuyện này thuộc cấp độ bảo mật, mặc dù những người ở đây đều là những lãnh đạo nòng cốt lâu năm nhất của tập đoàn, nhưng chuyện này càng ít người biết càng tốt.
"Tất cả? Toàn bộ?" Trương Dương nhướng mày, vẫn hạ thấp giọng hỏi lại lần nữa.
Hiểu Vi ừ một tiếng, rồi mới thì thầm: "Vì sửa đổi hệ thống thông tin của tất cả vũ khí trang bị, những cái khác còn dễ nói, nhưng máy bay chiến đấu, xe tăng v.v. đối với việc sửa đổi hệ thống thông tin đều là đại phẫu. Cộng thêm việc chúng ta có những thứ tốt hơn trong tay, chỉ là cải tạo thôi thì chi phí cải tạo những trang bị này đã đủ mua khoảng một phần hai vũ khí mới rồi, nên cấp trên rất dứt khoát chuẩn bị thay thế toàn bộ. Toàn bộ quá trình kéo dài khoảng năm năm, tổng chi phí quân sự liên quan vượt quá năm mươi nghìn tỷ Nhân dân tệ."
Trương Dương hít một hơi lạnh, năm mươi nghìn tỷ! Theo thuế thu ngân sách trung ương trong nước hiện nay mà tính, chi phí này tương đương với thu nhập tài chính từ bốn đến sáu năm! Vấn đề là cả nước cần tiền ở quá nhiều nơi, riêng chi phí quân sự đã nhiều thế này? Những khoản đầu tư khác sợ rằng không dưới con số này, cấp trên dù có quyết tâm đến đâu, bước đi này cũng quá lớn rồi chứ?