"Hạ Quốc Chương! Ông hãy thành thật khai báo vấn đề đi! Ông không thừa nhận thì có tác dụng gì? Chúng tôi đã nắm trong tay toàn bộ chứng cứ tham ô của ông, bây giờ bảo ông khai báo chỉ là cho ông một cơ hội để được khoan hồng thôi, ông đừng có mà không biết trân trọng!" Nhìn người đàn ông đang vỗ bàn, vẻ mặt đầy "chính khí" đối diện, Hạ Quốc Chương cảm thấy lòng nguội lạnh.
Mặc dù ông không dám nói mình thanh liêm đến mức không chút sai phạm nào, nhưng Hạ Quốc Chương dám vỗ ngực khẳng định, ít nhất trong thời gian làm quan, ông đều thật lòng làm những việc có ích cho bách tính phía dưới! Mà giờ đây, Hạ Quốc Chương cũng đã hiểu rõ, trong triều đình không có người chống lưng thì muốn làm chút việc mới khó khăn đến nhường nào.
Chẳng phải đây, nước bẩn đã trực tiếp tạt lên đầu ông rồi, tài khoản của ông đột nhiên xuất hiện một khoản tiền khổng lồ bảy triệu! Đây là số tiền mà cả đời Hạ Quốc Chương chưa từng nhìn thấy! Ông biết rõ ai là kẻ đứng sau giở trò, nhưng lại chẳng có lấy một bằng chứng, ngược lại còn bị đối phương nắm thóp, tống vào đây. Nếu không thể minh oan cho chính mình, Hạ Quốc Chương thực sự chỉ muốn chết đi cho xong.
Ở vị trí này đã lâu, Hạ Quốc Chương quá rõ những mánh khóe bên trong. Ngay cả khi cuối cùng ông bị kết án, e rằng vào trong đó cũng khó lòng giữ được mạng. Thay vì để người khác hại chết, chi bằng tự mình kết thúc để chứng minh sự trong sạch!
"Hạ Quốc Chương! Nếu ông cứ khăng khăng chống cự như vậy, đừng trách chúng tôi dùng biện pháp mạnh!" Nhìn vẻ mặt dữ tợn của đối phương, sắc mặt Hạ Quốc Chương tái nhợt! Ông không ngờ những kẻ này lại điên cuồng đến mức độ này!
"Tôi không tham ô!" Dù biết nói ra cũng vô ích, nhưng Hạ Quốc Chương vẫn thốt lên bốn chữ đó. "Ông không tham ô? Nếu không tham ô thì bảy triệu trong ngân hàng của ông từ đâu mà ra?" Người ngồi ở vị trí chủ tọa lập tức cười gằn, nhìn Hạ Quốc Chương hỏi.
Hạ Quốc Chương vừa định phản bác, đột nhiên "bộp" một tiếng, cửa phòng thẩm vấn bị người ta đạp văng từ bên ngoài. Tiếp đó, một bóng người trẻ tuổi bước vào, dùng giọng điệu uể oải hỏi: "Ngươi nói ai tham ô?"
"Ngươi là ai?!" Ba kẻ phụ trách thẩm vấn trong phòng lập tức dồn ánh mắt về phía thanh niên đội mũ bóng chày và đeo kính râm này. Lưu Thành ngồi ở vị trí chủ tọa lập tức sa sầm mặt mày hỏi. Hắn không biết thanh niên này vào bằng cách nào, đây là Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật, theo lý mà nói, người ngoài không thể tự tiện vào được!
"Tôi là ai? Các người không cần quan tâm tôi là ai. Ông ấy là dượng tôi, ông nói ông ấy tham ô bảy triệu? Nực cười, dượng tôi mà phải đi tham ô vì vỏn vẹn bảy triệu ư? Các người cũng coi thường bảy triệu đó quá rồi!" Kẻ đạp cửa xông vào không ai khác chính là Trương Dương.
"Khẩu khí lớn thật! Dượng ngươi rất giàu sao? Bảy triệu là số tiền nhỏ à? Ngươi có mấy lần bảy triệu?" Lưu Thành cười lạnh nói.
Trương Dương trực tiếp tháo mũ và kính xuống, rồi thản nhiên nói: "Tôi cũng không biết mình có mấy lần bảy triệu, loại vấn đề nhức đầu này tôi lười tính. Còn về việc tôi là ai, nếu các người không biết thì tôi có thể nói cho các người hay, tôi là chồng của chủ tịch tập đoàn Tinh Không, người sáng lập tập đoàn Tinh Không! Nếu ngay cả tập đoàn Tinh Không mà các người cũng không biết, thì tôi có thể nói cho các người hay, tài khoản ngân hàng của dượng tôi hiện tại còn có bảy trăm triệu đấy, hay là các người tố cáo ông ấy tham ô bảy trăm triệu đi?"
Khi Trương Dương tháo kính và mũ xuống, mọi người trong phòng đều sững sờ. Ba kẻ đang ngồi ở bàn thẩm vấn lập tức tái mét mặt mày, đặc biệt là Lưu Thành ngồi ở vị trí chủ chốt, đầu óc choáng váng đến mức suýt ngã quỵ xuống đất! Dù có là kẻ thiếu hiểu biết đến đâu cũng không thể không biết tên của người trước mắt này. Trong cả nước, có mấy người có thể khiến lãnh đạo đứng đầu chủ trì hôn lễ cho mình?
Rất không may, chỉ có một người trước mắt này! Ban đầu Hạ Quốc Chương cũng không nhận ra Trương Dương, nhưng khi Trương Dương tháo mũ, ông cảm thấy mũi cay cay, hốc mắt đỏ hoe. Ông biết lần này mình không cần phải ngồi tù nữa, hơn nữa Hạ Quốc Chương tin chắc rằng mình sẽ không sao cả.
Về người cháu họ xa này, Hạ Quốc Chương đương nhiên biết. Thực tế, ngay từ hai năm trước khi tập đoàn Tinh Không vừa nổi tiếng, ông đã biết rồi. Dù lúc đó vợ ông có nói muốn qua lại thăm hỏi, nhưng cuối cùng Hạ Quốc Chương vẫn không làm vậy. Ông là người rất tự trọng, dù người ta nói ông cổ hủ hay cương trực cũng được, tóm lại là Hạ Quốc Chương không thể hạ mình để đi nhận thân thích kiểu đó.
Nhưng khi Trương Dương xuất hiện ở đây, Hạ Quốc Chương biết chắc chắn là vợ mình đã tìm đến người cháu họ xa này.
"Lưu Thành, cút ra đây cho tao!" Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gầm giận dữ. Vừa rồi Lưu Kỳ Chính và những người khác đang tìm hiểu tình hình bên kia, còn Trương Dương thì tự mình đi theo.
Khi Lưu Thành từ trong phòng thẩm vấn đi ra, nhìn thấy Bí thư Tỉnh ủy, Bí thư Thành ủy và các lãnh đạo cấp cao đều đang ở hành lang, cả người Lưu Thành liền mềm nhũn, ngồi bệt xuống góc tường như một con lợn chết. Hai kẻ bên cạnh Lưu Thành cũng sợ đến mất mật.
"Đưa bọn chúng đi." Lưu Kỳ Chính nhìn Lưu Thành với vẻ chán ghét, vẫy tay nói. Ngay lập tức có vệ sĩ đi tới áp giải bọn chúng đi.
"Bây giờ có thể thả dượng tôi ra được rồi chứ?" Trương Dương nhìn vị Bí thư Đảng ủy châu A Bá, nheo mắt hỏi. Dù Trương Dương không biết kiếp trước ai là kẻ đứng sau chủ mưu tống dượng mình vào đây, nhưng hắn không tin người đứng đầu này lại không biết chút tình hình nào.
"Phải phải, người đâu, mau cởi trói cho Hạ Quốc Chương." Bí thư Đảng ủy châu A Bá lập tức toát mồ hôi hột, lớn tiếng ra lệnh. Hai nhân viên Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật run rẩy đi vào tháo còng tay cho Hạ Quốc Chương. Sau khi còng tay được tháo ra, Lưu Kỳ Chính nhanh chóng bước vào, nắm chặt tay Hạ Quốc Chương nói: "Hạ đồng chí! Là công tác của chúng tôi chưa làm tốt! Là chúng tôi làm việc không chu đáo! Để ông chịu ủy khuất rồi."
"Không ủy khuất, không ủy khuất, làm rõ được là tốt rồi, làm rõ được là tốt rồi." Hạ Quốc Chương có chút tê liệt, ông đương nhiên nhận ra người trước mắt là Bí thư Tỉnh ủy Tứ Xuyên, nhưng không ngờ có ngày chính mình lại được bắt tay Bí thư Tỉnh ủy và được đối phương gọi bằng chức danh.
"Dượng, không bị ủy khuất gì chứ ạ?" Trương Dương bước đến trước mặt Hạ Quốc Chương hỏi.
"Không có. Trương Dương... cảm ơn cháu." Hạ Quốc Chương lắc đầu nói. Sự việc đã đến nước này, dù sao ông cũng lăn lộn trong quan trường đã lâu, ông biết chuyện của mình đã ổn, tiếp theo kẻ gặp xui xẻo chính là những kẻ hãm hại ông.
"Bí thư Triệu, tôi muốn biết, có thể giải thích tại sao Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật của các ông lại chụp cái mũ tham ô lên đầu dượng tôi không? Tôi thực sự không hiểu nổi, mặc dù dượng tôi có quan hệ họ hàng xa với nhà chúng tôi, nhưng dì tôi tuy không có chức vụ gì ở tập đoàn Tinh Không, nhưng vẫn có cổ phần của tập đoàn. Bảy triệu, chắc không đến mức đó chứ?" Trương Dương quay sang Bí thư Đảng ủy châu A Bá hỏi.
"Ông Trương... việc này... là do chúng tôi sơ suất, sơ suất ạ." Mồ hôi lạnh trên trán vị Bí thư này giờ đã làm ướt đẫm áo. Lời của Trương Dương không chỉ khiến vị Bí thư này toát mồ hôi, mà ngay cả Lưu Kỳ Chính bên cạnh cũng vô cùng lúng túng.
Tập đoàn Tinh Không giàu đến mức nào không cần phải nói, chủ tịch tập đoàn có bao nhiêu tiền cũng không cần bàn. Chỉ riêng số tiền làm từ thiện miễn phí mỗi năm đã hơn mười tỷ, dượng của người ta lại đi tham ô bảy triệu ư? "Ông Trương, việc này là do công tác của chúng tôi làm chưa tốt... việc này chúng tôi sẽ lập tức điều tra rõ ràng! Trả lại sự trong sạch cho đồng chí Quốc Chương! Hơn nữa tất cả những người liên quan đều sẽ bị xử lý nghiêm minh!"
Cuối cùng Lưu Kỳ Chính phải đứng ra bày tỏ thái độ. Trương Dương nheo mắt, mỉm cười nói: "Bí thư Lưu khách khí quá, tôi không phải người trong thể chế, xử lý những người này thế nào, điều tra ra sao là chuyện của Tỉnh ủy Tứ Xuyên. Tôi chỉ là nghe được chuyện này nên đến đòi lại công bằng cho dượng tôi thôi! Không có ý gì khác. Nếu dượng tôi có hành vi vi phạm kỷ luật, dù là đời sống cá nhân không đứng đắn hay các hành vi vi phạm kỷ luật khác, tôi đều chấp nhận, nhưng nói tham ô thì tôi không chấp nhận."
"Phải phải! Ông Trương nói đúng, đồng chí Quốc Chương đương nhiên sẽ không tham ô. Việc này chúng tôi sẽ trả lại một lời giải thích cho đồng chí Quốc Chương. Ông Trương cứ yên tâm, việc này tôi sẽ đích thân giám sát, nhất định sẽ bắt hết những kẻ hãm hại đồng chí Quốc Chương." Người lên tiếng là Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật tỉnh Tứ Xuyên, Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy.
Trương Dương mỉm cười nói: "Đã vậy, tôi tin Tỉnh ủy Tứ Xuyên sẽ không vu oan cho người tốt, cũng sẽ không bỏ qua cho kẻ xấu. Ở đây không còn chuyện gì nữa, tôi có thể đưa dượng tôi về nhà không? Tính ra tôi đến đây mà vẫn chưa ghé nhà dì tôi. Hơn nữa tôi còn có chút công việc điều tra cần tiến hành ở tỉnh Tứ Xuyên."
"Đương nhiên là được rồi, chuyện còn lại tôi sẽ giao cho người xử lý. Còn về việc điều tra, ông Trương thấy thế nào nếu tôi để Tỉnh ủy phái xe chuyên dụng đi cùng ông?" Lưu Kỳ Chính nhanh chóng đề nghị. Trương Dương đã ra mặt thì chuyện của Hạ Quốc Chương căn bản không còn là chuyện nữa, đừng nói là ông bị vu oan, ngay cả khi ông thực sự tham ô, nói khó nghe một chút thì chuyện này e rằng cũng chẳng sao cả.
Trương Dương do dự một chút rồi gật đầu. Vì Tỉnh ủy Tứ Xuyên đã biết, nếu hắn tự mình điều tra thì e là không thực tế, dù sao còn phải cân nhắc vấn đề an toàn của bản thân. "Được thôi, nhưng tôi có một yêu cầu, đó là tôi hy vọng Bí thư Lưu có thể phái một người am hiểu địa hình Tứ Xuyên, cũng như lĩnh vực giáo dục, kinh tế đi cùng. Như vậy tôi có thể hiểu toàn diện mọi tình huống, tôi hy vọng nhận được tình hình chân thực nhất chứ không phải giả tạo. Bí thư Lưu thấy thế nào?"
"Không thành vấn đề." Lưu Kỳ Chính sảng khoái gật đầu. Trương Dương đến để làm từ thiện chứ không phải đi thanh tra, đương nhiên phải để hắn nhìn thấy tình hình thực tế. Điều này trong mắt Lưu Kỳ Chính đương nhiên không có vấn đề gì. Rời khỏi Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật châu A Bá, Trương Dương và Lý Khả Tình trực tiếp lên xe rời đi. Người mà Tỉnh ủy phái đến, Trương Dương đã dặn họ chờ ở nhà Hạ Quốc Chương.
Về chức vụ hiện tại của Hạ Quốc Chương, e rằng bên trên sẽ sớm có kết quả, bởi vì dù Hạ Quốc Chương bị "song quy" (giam lỏng để điều tra) nhưng chức vụ của ông vẫn chưa bị bãi miễn. Tôn Lâm mỗi ngày vẫn ở trong ngôi nhà mà huyện ủy cấp cho Hạ Quốc Chương. Khi xe lăn bánh, Hạ Quốc Chương mới có chút câu nệ nói với Trương Dương: "Trương Dương, cảm ơn cháu."
Dù Trương Dương là cháu ngoại, nhưng thân phận của đứa cháu này quá đáng sợ, nhất là khi thấy Trương Dương không quá khách khí với những quan chức cấp tỉnh như Bí thư Tỉnh ủy Tứ Xuyên, Hạ Quốc Chương biết đứa cháu này quá bản lĩnh, hoàn toàn khác biệt một trời một vực với mình. Áp lực về thân phận này dù đối phương là cháu mình cũng khiến Hạ Quốc Chương có chút câu nệ.
"Dượng, dượng nói gì vậy ạ. Tuy chúng ta ít qua lại, nhưng dù sao dượng cũng là dượng của cháu, chuyện thế này đương nhiên cháu không thể để dượng chịu oan ức một cách vô lý. Đừng nói là dượng, ngay cả một người lạ, chuyện này cháu cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn." Trương Dương vội vàng an ủi.
Khi xe chạy theo con đường núi hướng về phía huyện Vấn Xuyên, qua những câu chuyện dọc đường, thấy Trương Dương vẫn thật lòng coi mình là bậc trưởng bối, sự câu nệ trong lòng Hạ Quốc Chương mới dần tan biến.
Khi xe của Trương Dương tiến vào huyện thành Vấn Xuyên, Trương Dương nhìn qua cửa sổ về phía huyện thành cổ kính này. Toàn bộ huyện thành thực tế khá lạc hậu, các công trình xây dựng mới hầu như không có bao nhiêu, nhưng huyện thành tựa vào núi này mang lại cảm giác thanh khiết tự nhiên.
Thế nhưng ai có thể ngờ, một huyện thành xinh đẹp như vậy, chưa đầy một năm sau sẽ trực tiếp biến thành một đống đổ nát? Kiếp trước, Trương Dương không biết trận đại động đất đó đã cướp đi bao nhiêu sinh mạng, nhưng kiếp này, đã trở lại, hắn không thể trơ mắt nhìn chuyện đó xảy ra. Với công nghệ của tập đoàn Tinh Không hiện nay, nếu đến lúc đó đưa ra dự báo động đất, chắc sẽ không có ai nghi ngờ đâu nhỉ?
Khi đoàn xe của Trương Dương tiến vào khuôn viên Huyện ủy, rõ ràng Huyện ủy Vấn Xuyên đã nhận được tin. Cổng Huyện ủy tuy không có người canh giữ, nhưng lực lượng bảo vệ được tăng cường không biết bao nhiêu lần vẫn khiến Trương Dương hiểu rõ, đây rõ ràng là do Lưu Kỳ Chính và những người khác dặn dò.
Khi đến nhà Hạ Quốc Chương, Tôn Lâm mở cửa rõ ràng đã nhận được tin. Vừa thấy Hạ Quốc Chương, bà đã nhào vào lòng ông mà khóc, ngay cả hai cô bé khoảng mười lăm mười sáu tuổi phía sau Tôn Lâm cũng đỏ hoe mắt. Tuy nhiên, ánh mắt của hai cô bé giống hệt nhau này rõ ràng là đang tò mò nhìn Trương Dương và Lý Khả Tình. Các cô bé đương nhiên biết, đây chính là người anh họ và chị dâu họ xa của mình.
"Được rồi được rồi, Trương Dương còn ở đây, đừng để cháu nó cười cho." Hạ Quốc Chương có chút đỏ mặt vỗ lưng Tôn Lâm an ủi, rồi khẽ nói. Tôn Lâm lúc này mới phát hiện ra Trương Dương và Lý Khả Tình phía sau, vội vàng đỏ mặt đứng thẳng người dậy từ trong lòng Hạ Quốc Chương, lau nước mắt, nói: "Mau... Trương Dương, Khả Tình mau vào trong."