"Ông chủ... anh định bắt đầu ngay bây giờ sao?" Tào Dũng ở trong tai nghe bất ngờ hỏi một câu đầy tính tò mò, rõ ràng việc Trương Dương bảo anh ta chuẩn bị khiến ngay cả người như Tào Dũng cũng cảm thấy phấn khích.
"Tất nhiên rồi, cậu không thấy đây là thời điểm rất tốt sao? Bình thường chúng ta đều không có thời gian." Trương Dương khẽ mỉm cười nói.
"Cũng phải, vậy được thôi. Nhưng ông chủ, tôi nghĩ anh nên về nhà rồi hãy thực hiện thì tốt hơn, ở đó tôi đã chuẩn bị xong xuôi cho anh rồi." Tào Dũng cười đắc ý trong tai nghe. Trương Dương hơi ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu: "Được, không vấn đề gì."
"Chúng ta về thôi." Trương Dương nói xong với Tào Dũng liền quay sang bảo Lý Khả Tình. Lý Khả Tình gật đầu, hai người cùng lái xe về phía căn biệt thự đã mua. Sau khi về đến nhà, họ không vào nhà ngay. Lúc này mặt trời vừa lặn, mặt biển tuy đã tối sầm lại nhưng những cơn gió biển mát lạnh thổi qua dễ chịu hơn trong nhà rất nhiều.
Ngồi trên ghế nằm ngoài trời một lúc, Tào Dũng từ đằng xa đi tới. Trương Dương cười đứng dậy nói với Lý Khả Tình: "Khả Tình, em đợi anh một chút nhé, anh đi xem Tào Dũng có việc gì." Lý Khả Tình gật đầu không suy nghĩ nhiều, chỉ dõi theo Trương Dương đi về phía Tào Dũng.
"Ông chủ, đây là thứ anh cần." Tào Dũng nhanh chóng đưa một chiếc hộp trên tay cho Trương Dương. "Bao nhiêu tiền?" Trương Dương hạ giọng hỏi.
"Một triệu bảy trăm hai mươi ngàn đô la Mỹ. Chúng tôi tìm được chiếc duy nhất trong cửa hàng đó nên giá hơi cao, trên thế giới này tuyệt đối không có đôi thứ hai giống hệt đâu." Tào Dũng liếc nhìn phía Lý Khả Tình rồi nói nhỏ. "Ừ, tôi biết rồi. Không phải các cậu nói đã chuẩn bị xong ở đây sao? Ở chỗ nào vậy?" Trương Dương vừa nhìn quanh không thấy có gì bất thường. Dù trời tối, ánh sáng kém nhưng nếu có sự sắp đặt gì đó thì cũng khó mà qua mắt được.
"Hì hì, lát nữa anh cứ hướng mặt ra biển, tôi sẽ thông báo trong tai nghe 'một, hai, ba', sau đó anh bắt đầu là được." Tào Dũng cười khẽ rồi nói nhanh. Trương Dương gật đầu, không hỏi thêm gì, chỉ nhét món đồ Tào Dũng đưa vào túi chiếc quần đùi rộng thùng thình rồi bước về phía Lý Khả Tình.
Ngồi xuống ghế bãi biển, Lý Khả Tình tò mò hỏi: "Có chuyện gì thế?" Trương Dương cười lắc đầu: "Không có gì, chỉ là Trần Hiểu Vi hỏi chúng ta khi nào về, anh nói vài ngày nữa sẽ về." Lý Khả Tình không chút nghi ngờ, mỉm cười gật đầu: "Hay là chúng ta ở lại thêm hai ngày nữa rồi về nhé. Công ty thiếu hai chúng ta chắc chắn rất bận rộn. Tuy Trần Hiểu Vi có thể quyết định phần lớn sự việc, nhưng một số quyết định then chốt vẫn cần chữ ký của em hoặc anh quyết định."
Trương Dương gật đầu, vừa định nói gì đó thì trong tai nghe đột nhiên vang lên giọng nói của Tào Dũng: "Ông chủ, chuẩn bị nhé, ba... hai..." Theo tiếng đếm của Tào Dũng, Trương Dương lập tức cười nói với Lý Khả Tình: "Em nhìn đằng kia kìa." Trương Dương chỉ tay về phía mặt biển.
"Gì vậy?" Lý Khả Tình ngạc nhiên nhìn theo. Ngay khoảnh khắc cô quay đầu lại, đột nhiên một tiếng "ù" vang lên. Ghế bãi biển của họ cách mặt biển chừng một, hai trăm mét, ngay tại vị trí cách họ năm sáu mươi mét, vô số pháo hoa rực rỡ bất ngờ bắn lên từ dưới cát. Ngay cả Trương Dương cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng ngợp. Rõ ràng Tào Dũng và đồng bọn đã chôn sẵn pháo hoa dưới cát nên Trương Dương mới không hề hay biết.
Vô số pháo hoa không ngừng phun ra những tia sáng rực rỡ, xếp thành một hình trái tim khổng lồ ngay trước bãi biển. Ngay khi Trương Dương tưởng đã kết thúc, ngoài khơi xa lại vang lên tiếng "bùm", một loạt pháo hoa nữa lại bay vút lên bầu trời. Lần này đến lượt Trương Dương sững sờ, đám người này không lẽ còn chạy ra tận ngoài biển sao?
Tuy nhiên Trương Dương biết lúc này không phải là lúc nghĩ đến chuyện đó. Anh nhanh chóng lấy chiếc hộp từ trong túi ra, đi đến trước mặt Lý Khả Tình, từ từ quỳ một chân xuống, mở chiếc hộp trong tay ra: "Khả Tình, gả cho anh nhé." Dưới ánh sáng của pháo hoa, Trương Dương thấy vành mắt Lý Khả Tình đỏ hoe ngay lập tức, như thể vừa nhìn thấy điều gì đó không thể tin nổi, cô đưa tay che miệng mình lại.
Trương Dương nhìn người con gái trước mắt bằng ánh mắt đầy dịu dàng. Hai kiếp người, điều anh mong mỏi nhất chẳng phải là được ôm cô vào lòng và không bao giờ rời xa nữa sao? Đôi mắt Lý Khả Tình nhòe đi, cô hoàn toàn không ngờ Trương Dương lại cầu hôn mình vào thời điểm này, tại địa điểm này. Dù rằng cách cầu hôn này không phải là lãng mạn nhất thế giới, ít nhất với thân phận của hai người, Trương Dương hoàn toàn có khả năng tạo ra một màn cầu hôn lãng mạn hơn nhiều.
Nhưng Lý Khả Tình không bận tâm đến những điều đó. Dù không có gì cả, chỉ cần anh nói câu này, cô cảm thấy cả đời này cũng đáng giá. Từ trước đến nay, không biết bao nhiêu lần cô mơ thấy cảnh tượng này, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại đến đột ngột như vậy.
Một lúc lâu sau, Lý Khả Tình cố gắng lau nước mắt, mím chặt môi vì sợ rằng chỉ cần mở lời là sẽ bật khóc. Cô đưa bàn tay phải cho Trương Dương. Trương Dương cười hì hì, đứng dậy đeo chiếc nhẫn vào tay Lý Khả Tình.
Lúc này Trương Dương mới nhìn kỹ chiếc nhẫn Tào Dũng mua. Phải nói rằng mắt nhìn của tên này cũng không tệ, viên kim cương và chiếc nhẫn phối hợp với nhau vô cùng hoàn hảo, viên kim cương không lớn nhưng kết hợp lại trông rất đẹp mắt.
Pháo hoa trên bãi biển và mặt biển đã tắt hẳn. Trương Dương dang rộng vòng tay ôm Lý Khả Tình vào lòng, cúi đầu hôn lên đôi mắt cô, khẽ nói: "Sau khi về chúng ta kết hôn nhé?" Lý Khả Tình gật đầu mạnh trong lòng Trương Dương, hồi lâu sau cô mới khẽ hỏi: "Anh đã suy nghĩ kỹ chưa? Anh sẽ không hối hận chứ?"
"Hối hận? Hối hận chuyện gì? Có thể cưới được em là phúc phận lớn nhất của anh rồi. Dù có ai đó đưa cho anh thêm mấy tập đoàn Tinh Không để đổi lấy em thì cũng không cửa đâu. Đời này em chỉ có thể ở bên cạnh anh, đừng hòng rời xa." Trương Dương siết chặt vòng tay, xúc động nói. Việc cầu hôn là ý định nhất thời của Trương Dương, vì anh đột nhiên cảm thấy trong hơn hai năm qua, Lý Khả Tình đã gánh vác quá nhiều, dù thế nào đi nữa anh cũng nên cho cô một danh phận, nhân lúc thế giới này vẫn còn hòa bình.
Mặc dù việc thế giới hòa bình chẳng liên quan gì đến Trương Dương, nhưng nó vẫn có ảnh hưởng nhất định. Trương Dương không biết sau này liệu còn có thời gian để cầu hôn và kết hôn với Lý Khả Tình hay không. Khả Tình gật đầu, hai tay ôm lấy lưng Trương Dương, vùi đầu vào lòng anh không nói gì thêm.
Sau khi về phòng, đặt Lý Khả Tình lên giường, Trương Dương nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi thẳng cho Trần Hiểu Vi. Lúc này trong nước chắc là buổi sáng. Rất nhanh, Trần Hiểu Vi đã bắt máy: "Alo, Trương Dương? Hai người chạy đi đâu rồi?"
Trương Dương cười, chẳng nói gì chỉ nhanh chóng nói: "Chúng tôi đi đâu cậu đừng quan tâm, tôi chuẩn bị kết hôn với Khả Tình, muốn tổ chức hôn lễ, cậu xem thời gian nào phù hợp."
"Cái gì?!" Trần Hiểu Vi ở đầu dây bên kia sững sờ, tiếp đó tông giọng cao lên tám độ. Trương Dương nhanh chóng đưa điện thoại ra xa tai, một lúc lâu sau giọng nói của Trần Hiểu Vi mới truyền ra: "Tôi nói này, tôi nghe nhầm à? Vừa rồi anh nói anh muốn kết hôn với Khả Tình?"
"Cậu không nghe nhầm đâu, thế nào? Việc này tôi giao cho cậu đấy." Trương Dương cười hì hì nói. "Mẹ kiếp! Đây là chuyện trọng đại của tập đoàn Tinh Không chúng ta đấy! Không được, đợi đã, tôi phải tự suy nghĩ xem, ngày cưới để chúng tôi quyết định, không vấn đề gì chứ?" Trần Hiểu Vi ngập ngừng rồi nói nhanh.
"Tất nhiên không vấn đề gì." Trương Dương gọi cho Trần Hiểu Vi chính là muốn giao việc này cho cô phụ trách.
"OK, vậy cứ thế đi, tôi cúp máy đây, phải tìm người bàn bạc đã." Trần Hiểu Vi nói xong liền cúp máy một cách vội vã. Trương Dương nhún vai, nhìn Lý Khả Tình đang nép trong lòng mình cười đắc ý: "Hì hì, lần này chúng ta chẳng cần lo gì nữa, cứ giao hết cho họ phụ trách thôi."
Trương Dương và Lý Khả Tình không về ngay mà ở lại chơi tròn một tháng mới về nước. Một tháng này có thể coi là kỳ nghỉ duy nhất của Lý Khả Tình trong hơn hai năm qua. Trước khi về nhà, Trương Dương gọi điện cho bố mẹ và bà Lý Thục Phương, thông báo quyết định của mình.
Sau khi nghe rõ lời Trương Dương, hai bên lại một phen nháo nhào, đặc biệt là Tôn Dật Hương và Trương Cuồng. Trước khi Trương Dương và Lý Khả Tình về đến thành phố H, hai người họ đã từ Thẩm Dương chạy đến thành phố H rồi. Thực ra Trương Dương quyết định kết hôn nhanh như vậy cũng có những cân nhắc khác. Thứ nhất là ông nội của Trương Dương và ông ngoại của Lý Khả Tình - lão tướng quân họ Lý, tuổi tác đều đã rất cao, không ai biết khi nào sẽ có chuyện bất trắc.
Ông nội anh thì còn đỡ, nhưng lão tướng quân họ Lý đã chín mươi tuổi rồi. Tuy hiện tại thân thể vẫn tráng kiện, nhưng với người ở độ tuổi này, chỉ cần có vấn đề là sợ rằng sẽ không gượng dậy nổi. Người nhà họ Lý thì không nói, nhưng lão tướng quân họ Lý rất thương Trương Dương và Lý Khả Tình, có thể để ông tận mắt chứng kiến hai người kết hôn khi còn sống cũng coi là một chuyện viên mãn.
Khi Trương Dương và Lý Khả Tình về đến thành phố H, trang chủ của tập đoàn Tinh Không đã đăng tải thông tin hai người sắp kết hôn lên trang nhất, đồng thời mở một diễn đàn chuyên biệt. Ngoài ra, Trần Hiểu Vi thậm chí còn tuyên bố thẳng trong thông báo rằng, trong giai đoạn tới, mọi hoạt động kinh doanh của tập đoàn Tinh Không đều sẽ chậm lại, hôn lễ của chủ tịch tập đoàn sẽ trở thành nhiệm vụ quan trọng và ưu tiên hàng đầu của tập đoàn Tinh Không!
"Hầy, tôi nói cái này có phải làm quá lên không?" Trương Dương không ngờ Trần Hiểu Vi lại làm rùm beng đến mức này, có chút rùng mình nói.
"Cút! Anh biết cái gì? Khả Tình của chúng tôi là ai? Là người giàu nhất thế giới! Là người có nhiều tiền nhất thế giới, anh nói Khả Tình kết hôn mà qua loa như người bình thường, cưới xong là hết chuyện được à? Anh đừng có mơ!" Chưa đợi Trần Hiểu Vi lên tiếng, Lý Vũ Huyên đã lườm một cái rồi quát lại.
"Đúng đúng, thằng nhóc thối, giờ anh có bản lĩnh rồi phải không? Mẹ nói chuyện này quan trọng là quan trọng. Khả Tình là cô gái tốt như vậy, đời này anh cưới được nó là phúc phận lớn nhất rồi. Hơn nữa, giờ chúng ta có tiền, hôn lễ này mà tổ chức quá đơn giản thì mất mặt lắm." Tôn Dật Hương lập tức phụ họa bên cạnh.
"Được rồi được rồi, các người quyết định đi, tôi nghe các người." Trương Dương khôn ngoan ngậm miệng lại. Hiện tại anh là mục tiêu bị cả nhà nhắm vào, nên anh quyết định im lặng là thượng sách.
"Về việc chọn ngày, chúng tôi đã cân nhắc rồi, thời gian quá ngắn thì quá vội vàng, chúng tôi không chuẩn bị kịp, một hai tháng căn bản không đủ." Trần Hiểu Vi mỉm cười, nhanh chóng đưa ra ý kiến của mình.
"Ư..." Trương Dương rất muốn hỏi một câu, các cô định làm gì thế? Một hai tháng chuẩn bị vẫn chưa đủ? Chẳng lẽ muốn chuẩn bị nửa năm à? Dường như nhìn ra sự nghi hoặc của Trương Dương, Trần Hiểu Vi cười giải thích tiếp: "Trước hết, với tư cách là tập đoàn lớn nhất thế giới, công ty có giá trị thị trường hơn một ngàn tỷ đô la Mỹ! Chủ tịch của một công ty như vậy kết hôn, chúng ta không thể qua loa tìm đại một nơi được. Địa điểm rất quan trọng, nhưng rất tiếc, hiện tại chúng ta căn bản chưa có địa điểm phù hợp. Bất kỳ khách sạn hay nơi nào ở thành phố H đều không đủ tầm để xứng với hôn lễ của hai người. Hơn nữa, khách mời hôm đó chắc chắn đều là đẳng cấp thế giới, nên! Địa điểm rất quan trọng. Vậy nên, chúng ta có một lựa chọn rất tốt."
"Không phải chứ? Chẳng lẽ các cô định tổ chức hôn lễ vào ngày khánh thành khu công nghiệp Tinh Không?" Trương Dương sững người, từ lời của Trần Hiểu Vi, anh lập tức đoán ra cô muốn nói gì. "Đúng vậy! Anh đoán đúng rồi! Chúng tôi đã tính toán, hiện tại toàn bộ công trình đã sắp hoàn thiện, kết cấu chính về cơ bản đã xong. Vì vậy, công tác trang trí cho toàn bộ khu công nghiệp sẽ được triển khai ngay sau đó, đồng thời công việc di dời dải cây xanh v.v... cũng sẽ bắt đầu. Toàn bộ quá trình trang trí sẽ kéo dài khoảng bảy tháng! Nghĩa là ngày 1 tháng 7 năm sau, toàn bộ khu công nghiệp Tinh Không sẽ hoàn thành. Khu công nghiệp của chúng ta hoàn thành chắc chắn phải tổ chức một buổi lễ, đến lúc đó tổ chức hôn lễ cho hai người, đúng là một mũi tên trúng hai đích mà."
Trần Hiểu Vi cười búng tay một cái. Trương Dương cạn lời, bây giờ còn cách ngày 1 tháng 7 năm sau hơn tám tháng, tiến độ khu công nghiệp Tinh Không khá nhanh, nhưng riêng thời gian trang trí đã cần ít nhất khoảng 7 tháng! Thậm chí có thể nói, kết cấu chính hoàn thành chỉ mới hoàn thành một nửa khối lượng công việc thôi! Công việc còn lại tuy có thể tiến hành song song, nhưng khối lượng công việc tổng thể vẫn vô cùng đồ sộ.