Quần đảo Hawaii, tuy hiện tại đã là mùa đông, nhưng đối với Hawaii mà nói, khí hậu lại chính là thời điểm dễ chịu nhất. Phải thừa nhận rằng, nước Mỹ năm xưa chính thức thôn tính một trong những hòn đảo ngọc đẹp nhất thế giới, ngành du lịch Hawaii trở nên phát triển bậc nhất thế giới, không chỉ liên quan đến điều kiện khí hậu mà còn gắn liền với điều kiện kinh tế của Mỹ.
Lúc này, trên một bãi cát gần Honolulu, nơi đây có một trong những khu biệt thự đẹp nhất Honolulu. Cách bãi biển mê hồn của Hawaii chưa đầy năm trăm mét là những tòa biệt thự xây dựng dưới bóng dừa nhiệt đới và các loại rừng lá rộng. Những căn biệt thự gỗ nguyên chất này được bao quanh bởi vô số cây xanh, khoảng cách giữa các biệt thự khá xa, phong cảnh trên toàn bãi biển vô cùng mê người, nhưng lại không có quá nhiều người, bởi đây không phải là bãi biển công cộng.
Trương Dương đang nằm trên ghế xếp bên bãi biển để tắm nắng, còn không xa đó, Lý Khả Tình đang mặc đồ bơi chơi đùa trên cát. Nhìn Lý Khả Tình đang hăng say nghịch những lâu đài cát như một đứa trẻ, Trương Dương đột nhiên cảm thấy hơi hối hận. Không phải hối hận chuyện gì khác, mà là hối hận vì đã khiến Lý Khả Tình trở thành dáng vẻ của ngày hôm nay. Có lẽ, đây mới chính là tính cách thật sự mà cô che giấu bên trong.
Vẫn ngây thơ, thuần khiết như vậy, cứ như một đứa trẻ chẳng hiểu sự đời. Lý Khả Tình lúc này nào có dáng vẻ của một người giàu nhất thế giới, một chủ tịch công ty lớn nhất thế giới, hoàn toàn giống như một đứa trẻ. Trên gương mặt cô luôn treo nụ cười thuần khiết, hai chiếc răng khểnh mà Trương Dương đã rất lâu không thấy. Không biết từ lúc nào, ngay cả khi cười, Khả Tình cũng trở thành nụ cười nhạt nhẽo, kiểu cười lộ ra hàm răng trắng bóng như thế này đã rất hiếm thấy.
Nhìn lúm đồng tiền nơi khóe miệng Lý Khả Tình, Trương Dương cảm thấy ngứa ngáy trong lòng. Anh lập tức đứng dậy khỏi ghế xếp, rồi lén lút chạy về phía đó. Trương Dương chỉ mặc một chiếc quần bơi, ngoài ra không mặc gì cả. Cơ bắp từng được rèn luyện không biết từ lúc nào đã hơi đàn hồi trở lại, các đường nét không còn quá rõ ràng, nhưng Trương Dương cũng chẳng cưỡng cầu nữa.
Lén lút chạy đến sau lưng Lý Khả Tình, Trương Dương cười hì hì, thò tay xuyên qua nách Lý Khả Tình đang ngồi xổm, rồi đôi bàn tay to lớn lén lút vuốt ve cặp núi đôi căng tròn. Dù cách một lớp đồ bơi mỏng manh, Trương Dương vẫn có thể cảm nhận được sự đầy đặn kinh người đó.
Bị Trương Dương làm cho giật mình, Lý Khả Tình sau khi hoàn hồn liền đỏ mặt, hờn dỗi đánh vào tay anh một cái: "Ghét thật, nhỡ người ta thấy thì sao?" Vừa nói, Lý Khả Tình vừa cẩn thận nhìn quanh. Nhìn dáng vẻ cẩn thận của cô, Trương Dương lập tức cười "ha ha" hai tiếng: "Em xem xung quanh làm gì có ai, chúng ta cứ ở đây làm chuyện yêu thích, cũng chẳng ai thấy đâu."
Trong vòng vài trăm mét không có lấy một bóng người, trên toàn bãi biển chỉ có hai người họ, hai căn biệt thự gần đó là nơi Tào Dũng và những người khác đang ở, xung quanh đây sẽ không có ai khác. "Anh Trương Dương, cầu xin anh, buông em ra đi. Thật sự sẽ bị người ta nhìn thấy mất." Lý Khả Tình dùng hai tay túm lấy bàn tay đang làm loạn của Trương Dương, mặt đỏ bừng cầu xin.
"Hì hì, không vấn đề gì, chúng ta về phòng thôi." Trương Dương đắc ý cười, ngửi mùi hương mê người trên người Lý Khả Tình, Trương Dương đột nhiên vô cùng xúc động, giống như lần đầu tiên của hai người vậy. Để lại một câu, Trương Dương trực tiếp cúi người bế thốc Lý Khả Tình lên rồi chạy về phía căn biệt thự phía sau.
Lý Khả Tình đỏ mặt vùi đầu vào ngực Trương Dương, giống như một con đà điểu vậy. Vài phút sau, Trương Dương cúi đầu nhìn thân hình mê người trên giường, anh lại không còn vội vã nữa. Trương Dương đột nhiên phát hiện ra mình đã rất lâu không nhìn thấy cơ thể Lý Khả Tình. Thân hình cô vẫn giữ được những đường cong hoàn mỹ, làn da trắng mịn như lụa, đôi gò bồng đảo cao vút vẫn kiêu hãnh vươn cao ngay cả khi nằm ngửa, hai nụ hoa đỏ thắm tựa như sự cám dỗ chết người đang thu hút ánh nhìn của Trương Dương.
Bụng dưới phẳng lì, đôi chân mịn màng cùng khu rừng bí ẩn giữa hai chân, Trương Dương không nhịn được cúi đầu hôn lên đùi trắng nõn của Lý Khả Tình, rồi dọc theo đôi chân đi xuống, cho đến khi môi chạm vào bàn chân nhỏ nhắn xinh xắn, từng ngón chân như những viên ngọc trai trong suốt, Trương Dương không nhịn được há miệng ngậm lấy một ngón chân vào trong.
“Ưm…” Lý Khả Tình nhắm mắt, trong miệng không kìm được phát ra một tiếng rên rỉ mê người, bàn chân trắng nõn còn lại cũng không nhịn được hơi co lại.
“Phì!” Ngay khi Trương Dương đang làm chuyện xấu xa trong phòng, trên mặt biển cách biệt thự của Trương Dương vài cây số, trên một con tàu du lịch sang trọng, một cô bé không nhịn được đỏ mặt phun một tiếng về phía Trương Dương, ném ống nhòm độ phóng đại cao trong tay sang một bên, cô bé không nhịn được lầm bầm mắng hai câu: "Ban ngày ban mặt đã chạy vào phòng, nhìn là biết không làm chuyện gì tốt rồi, hừ!"
Khi mặt trời dần ngả về tây, hai người thân thể quấn lấy nhau mới chậm rãi mở mắt. Nhìn khuôn mặt quyến rũ của Lý Khả Tình trong lòng, Trương Dương không nhịn được cúi đầu cưng chiều hôn lên chiếc mũi trắng nõn của cô.
“Ghét quá đi, đều tại anh… Em đi tắm đây.” Lý Khả Tình đỏ mặt né tránh nụ hôn của Trương Dương, rồi nhanh chóng bò khỏi giường chạy vào phòng tắm.
Nhìn Lý Khả Tình chạy vào phòng tắm, Trương Dương đắc ý cười hì hì, suy nghĩ một lúc, anh dường như nhớ ra điều gì, trực tiếp cầm điện thoại gọi cho Tào Dũng. "Alo, Tào Dũng à? Giúp tôi làm một việc… Ừm… là thế này." Trương Dương dặn dò Tào Dũng vài câu trong điện thoại, xác nhận Tào Dũng đã hiểu rõ, Trương Dương mới gật đầu nói: "Chuyện này đừng truyền ra ngoài, nghe rõ chưa? Cậu đi làm ngay đi, càng nhanh càng tốt."
Sau khi cúp điện thoại không lâu, Lý Khả Tình đã quấn khăn tắm bước ra từ phòng tắm. "Chúng ta ra ngoài dạo chơi chút đi? Đến đây hai ngày rồi mà chưa đi dạo. Anh nghe Tào Dũng nói, trên bãi biển không xa chỗ chúng ta ở có rất nhiều hoạt động vào buổi tối, chúng ta đi ngồi chơi nhé." Trương Dương nhìn Lý Khả Tình cười nói.
"Được thôi, đây là lần đầu tiên em đến Hawaii đấy." Lý Khả Tình lập tức cười gật đầu đồng ý. Lúc này đã gần hoàng hôn, Trương Dương lập tức nhảy khỏi giường bắt đầu thay đồ. Mười mấy phút sau, Trương Dương và Lý Khả Tình ăn mặc mới mẻ bước ra khỏi biệt thự, đi về phía gara bên cạnh con đường phía sau.
Nếu có người quen biết hai người ở đây, chắc chắn sẽ không tin đôi tình nhân trẻ như đang đi hưởng tuần trăng mật trước mắt này lại là hai người giàu nhất thế giới. Trương Dương lúc này mặc đồ rất phong cách Hawaii, bên dưới là chiếc quần bãi biển đầy hoa, còn bên trên cũng chỉ là chiếc áo thun cộc tay cùng họa tiết, đây cũng coi là đặc sắc ở đây, dưới chân thậm chí không đi giày, chỉ xỏ một đôi dép lê là ra ngoài.
Lý Khả Tình mặc chiếc áo sơ mi trắng của Trương Dương, vạt áo dài tùy ý thắt lại, bên dưới mặc một chiếc quần bò ngắn, để lộ đôi chân thon dài trắng nõn, dưới chân cũng đi dép lê, những ngón chân trắng nõn tinh nghịch lộ ra ngoài, trên đầu đội một chiếc mũ bóng chày màu trắng. Tỷ lệ Lý Khả Tình bị lộ mặt cao hơn Trương Dương nhiều, để đề phòng vạn nhất, cô vẫn đeo một cặp kính râm.
Đến gara phía sau lái chiếc xe thể thao Ferrari mua tạm thời, Trương Dương lái xe hướng về phía nơi Tào Dũng đã hỏi thăm, ngay cách đó không xa. Bốn năm phút sau, Trương Dương đã nhìn thấy từ xa một bãi biển nhộn nhịp. Gần đây có mấy khách sạn, nơi này hiển nhiên là chỗ để những du khách bình thường đến hoạt động. Trên bãi biển có đủ loại người, ngay trên cát còn có không ít quán bar nhỏ đang mở cửa, những chiếc ô che nắng điểm tô bãi biển thành một thế giới muôn màu muôn vẻ.
Tùy ý đỗ xe trên bãi cát rộng lớn trống trải, Trương Dương và Lý Khả Tình nắm tay nhau bước vào đám đông giống như một cái chợ này. Ở đây không chỉ có những quán bar nhỏ đậm chất Hawaii, mà còn có không ít bữa tiệc nướng do chính du khách tổ chức. Mọi người trên bãi biển ngồi thành từng nhóm, họ không nhất thiết phải quen biết nhau, nhưng mỗi người đều cười rất chân thành. Người bản địa Hawaii vô cùng nhiệt tình cũng khiến không khí du lịch ở đây trở nên bậc nhất thế giới.
Đi đến trước một quán bar, một người đàn ông nước ngoài khoảng ba bốn mươi lăm tuổi cười dùng tiếng Anh chào hỏi hai người: "Chào hai vị, vào ngồi chơi đi." Nhìn quán bar này, Trương Dương nhìn Lý Khả Tình bên cạnh, rồi gật đầu cười đi vào, ngồi xuống chiếc bàn dưới một chiếc ô che nắng. Ông chủ quán bar vừa chào mời họ lập tức cười bước tới: "Hai vị dùng gì ạ?"
"Cứ lấy đặc sản ở đây đi." Trương Dương cười đáp. "Được, cho hai ly đặc sản của chúng tôi, 'Tình Yêu Bãi Biển' thế nào? Là cocktail, độ cồn không cao, nhưng rất hợp với hai vị." Ông chủ lập tức cười đưa ra gợi ý. "OK, lấy loại đó đi." Trương Dương gật đầu.
Ông chủ nhanh chóng mỉm cười quay vào sau quầy pha chế. "Chẳng trách nhiều người thích chạy sang Mỹ, cuộc sống ở đây quả thật không phải nơi trong nước có thể so sánh được." Nhìn quanh, Lý Khả Tình cảm thán nói.
Trương Dương khẽ cười không phản bác, chỉ nhẹ giọng nói: "Môi trường quốc gia và môi trường xã hội quyết định cuộc sống của mỗi người, ha ha, thực ra nếu đưa những người dân bình thường trong nước vào xã hội kiểu Mỹ này, lúc đầu chắc chắn họ sẽ không thích nghi được."
Trong lúc hai người trò chuyện, ông chủ quán bar bưng hai ly cocktail tới, đặt lên bàn cho họ. Ông chủ rất tự nhiên cười ngồi xuống cạnh bàn của họ rồi hỏi: "Hai vị là người Trung Quốc?"
"Ồ? Ông chủ sao lại hỏi vậy? Tôi cứ tưởng ở Mỹ, phản ứng đầu tiên của nhiều người khi thấy người châu Á là người Nhật hoặc người Hàn chứ." Trương Dương hơi ngạc nhiên cười hỏi. Những gì Trương Dương nói là sự thật, nhiều người nước ngoài sau khi thấy người châu Á thì phản ứng đầu tiên là người Nhật, sau đó là người Hàn, nhưng người trực tiếp đoán họ là người Trung Quốc ngay từ đầu thì ông chủ này là người đầu tiên.
"Không giống đâu, thực ra người Hoa ở Honolulu rất nhiều, hơn nữa nhiều người Hoa ở đây cũng rất có thế lực, chúng tôi thường xuyên gặp người Hoa, nên chúng tôi tương đối hiểu rõ về người Trung Quốc. Hai vị khác biệt rất lớn so với người Nhật, tất nhiên, thực ra tôi cũng không nói rõ được cụ thể, chỉ là một loại trực giác, hơn nữa, hai vị nhìn qua là biết không phải người bình thường." Ông chủ quán bar cười nói.
Trương Dương cũng cười: "Chúng tôi cũng là lần đầu đến Hawaii, trước đây từng nghe nói đến nơi này nhưng chưa bao giờ tới. Lần này đến rồi mới biết, thật sự không uổng công chuyến đi. Ông chủ nói đúng, chúng tôi là người Trung Quốc, lần này ra ngoài du lịch. Ha ha, đây là vợ tôi." Trương Dương cười giới thiệu Lý Khả Tình với ông chủ này.
"Vợ anh là người đẹp nhất tôi từng thấy." Ông chủ này khá đáng yêu, trực tiếp cười khen ngợi Lý Khả Tình một cách khoa trương. "Cảm ơn." Lý Khả Tình lịch sự mỉm cười gật đầu. "Hai vị dùng từ từ nhé, ngoài ra nếu muốn đi dạo, tiệc nướng ở bãi biển bên kia rất ngon, hương vị ở đó có thể nói là tuyệt nhất Honolulu." Ông chủ vừa đứng dậy vừa cười giới thiệu cho hai người món nướng ở sâu trong bãi biển.
Trương Dương cười nói lời cảm ơn. Mặt trời lặn đã dần rơi xuống mặt biển, toàn bộ bãi biển cũng được thắp sáng bởi những ánh đèn muôn màu muôn vẻ, phong cảnh ban đêm ở đây cũng rất đẹp, hơn nữa du khách ban đêm dường như còn đông hơn một chút. Ngồi ở quán bar nhỏ này mười mấy phút, uống hết ly cocktail hương vị khá ổn, Trương Dương đứng dậy nói với ông chủ: "Ông chủ, tính tiền, chúng tôi vào trong dạo một chút."
Ông chủ quán bar nhìn Trương Dương một cái, rồi bước tới cười nói: "Hai vị, hóa đơn đã có người thanh toán rồi, họ nói là mời hai vị uống rượu."
"Ồ?" Trương Dương ngẩn ra, kỳ lạ nhìn nhau với Lý Khả Tình. Tào Dũng và những người khác có lẽ ở xung quanh, nhưng họ tuyệt đối sẽ không chủ động ra thanh toán. Sau khi chào hỏi, ông chủ quay lại phục vụ khách khác. Trương Dương và Lý Khả Tình nhìn quanh, cũng không thấy ai nhìn về hướng họ.
Hai người hoàn toàn không biết là ai đã mời họ, hay nói đúng hơn là ai đã nhận ra họ. "Ha ha, không ngờ tôi lại được hưởng đãi ngộ mà ở trong nước chưa từng có, đến nước ngoài lại được hưởng." Trương Dương cười lắc đầu, rồi nhìn Lý Khả Tình nói: "Khả Tình, đi thôi, chúng ta đi dạo xem sao."
"Ừ." Lý Khả Tình cười gật đầu, rồi khoác tay Trương Dương bước vào sâu trong bãi biển. Gió biển buổi tối nhẹ nhàng thổi vào mặt, còn mang theo một chút mùi tanh của biển, nhưng lại khiến người ta cảm thấy lồng ngực bỗng chốc khoáng đạt hơn nhiều. "Khả Tình, em thấy đợi đến khi công ty đi vào quỹ đạo, chúng ta tìm một nơi như thế này, rồi mua một hòn đảo nhỏ, sau đó chúng ta ẩn cư trên đảo, em thấy thế nào?" Một lúc lâu sau, Trương Dương quay đầu nhìn Lý Khả Tình hỏi.