"Ông chủ, ngài đừng giận, chắc ngài không quên công ty xây dựng nào đã thi công tòa tháp Burj Khalifa chứ?" Sau khi toàn bộ ban lãnh đạo của Tập đoàn Tinh Không lên xe buýt của công ty, Trần Hiểu Vi mỉm cười nói với Trương Dương. Trong lòng Trương Dương khẽ động, nếu anh nhớ không nhầm, công ty chịu trách nhiệm xây dựng tòa tháp Burj Khalifa ở Dubai, tức tòa nhà chọc trời cao nhất thế giới, chính là Công ty Xây dựng Samsung thuộc Tập đoàn Samsung.
"Cái này đương nhiên tôi biết, chẳng phải là Samsung sao? Thì sao nào?" Trương Dương nhướng mày. "Hì hì, ông chủ, chúng tôi làm vậy là vì lợi ích của ngài đấy. Ngài nghĩ xem, hiện nay thế giới bên ngoài đều đang so sánh hai công trình của chúng ta, nhất là về mặt xây dựng công trường, xem rốt cuộc công trình nào mới là số một thế giới. Trên mạng đã tranh luận không biết bao lâu rồi. Nếu ngay cả Burj Khalifa mà chúng ta cũng không bằng thì chẳng phải là nói Tập đoàn Tinh Không không bằng Samsung sao?" Trần Hiểu Vi cười hì hì nói.
"Được rồi, lý do này tôi chấp nhận." Trương Dương có chút cạn lời, hồi lâu sau anh mới gật đầu đáp. Lúc này, hai cây cầu vượt sông ở khu công nghiệp của Tập đoàn Tinh Không đã hoàn toàn khánh thành và thông xe. Vì quy hoạch của khu đô thị mới phần lớn vẫn đang trong giai đoạn xây dựng, chỉ có tiến độ của khu Tinh Không là nhanh nhất, đặc biệt là hệ thống đường sá toàn khu này đã được ưu tiên hoàn thành trước, dẫn đến những con đường ở đây vô cùng rộng rãi.
Ít nhất là hiện tại, ở đây tạm thời không có hiện tượng tắc đường. Các cơ sở hạ tầng giao thông ở những con đường chính trước khu Tinh Không đều đã được cân nhắc rất toàn diện. Việc xây dựng ở đây là kết quả sau nhiều lần thảo luận giữa Trương Dương và Đàm Chính Lâm, có thể nói đây là việc cuối cùng Đàm Chính Lâm làm cho Trương Dương trước khi rời đi.
Mặc dù Đàm Chính Lâm đã rời đi, nhưng thị trưởng hiện tại Trương Dương vẫn quen biết, người này không ai khác chính là cha của Hàn Dương! Trương Dương không ngờ rằng vận mệnh của Đàm Chính Lâm bị mình thay đổi, vận mệnh của cha Hàn Dương cũng bị thay đổi theo. Có thể nói, mấy năm qua, trong giới quan chức thành phố H, không mấy ai là không lén cười vui vẻ.
Không còn cách nào khác, đối với một thành phố lớn nhất cả nước và là thành phố trực thuộc trung ương như thành phố H, muốn tạo ra thành tích chính trị to lớn là vô cùng khó khăn! Điểm xuất phát đã cao, muốn đạt được thành tựu mới thật không dễ dàng. Hơn nữa, dù bạn có đạt được thành tích, mọi người cũng sẽ cho rằng đó là điều hiển nhiên vì xu hướng phát triển của cả thành phố vốn đã ở đó, không ai đặc biệt chú ý. Nhưng bây giờ thì khác, sự xuất hiện của Tập đoàn Tinh Không chính là thành tích chính trị sống động, không ai có thể phủ nhận.
"Hơn hai năm không đến đây, không ngờ nơi này đã thay đổi hoàn toàn." Trương Dương cảm thán nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Lúc này, nơi đây không còn nhìn thấy chút dáng dấp nào của khu phố cũ Phố Giang nữa, nhất là khu vực họ đang đi qua, mọi cơ sở vật chất đều được xây mới hoàn toàn, bao gồm cả thùng rác hai bên đường cũng là loại mới nhất.
"Đương nhiên rồi, toàn bộ khu phố cũ Phố Giang vì Tập đoàn Tinh Không của chúng ta mà sẽ áp dụng hệ thống kiểm soát giao thông mới nhất. Máy tính trung tâm của trung tâm điều hành giao thông khu phố cũ Phố Giang sẽ tự động phân tích lưu lượng xe dựa trên camera giám sát tại các ngã tư, sau đó phân phối thời gian đèn đỏ, đèn xanh tối ưu và phù hợp nhất! Ngoài ra, mọi người có thấy không, cứ mỗi 50 mét trên đường phố lại có một camera giám sát. Những camera này đều được kết nối với các cơ quan chức năng của khu mới Phố Giang, nếu xảy ra bất kỳ tình huống tội phạm nào, trong vòng 5 phút chắc chắn sẽ có lực lượng gần nhất đến hiện trường! Nhất là trong phạm vi 10 km xung quanh thuộc Tập đoàn Tinh Không thì càng nghiêm ngặt hơn!" Vì là người hiểu rõ tình hình nhất, Trần Hiểu Vi đảm nhận luôn vai trò hướng dẫn viên.
Trương Dương gật đầu, như vậy điều kiện an ninh của cả khu vực chắc chắn sẽ là tốt nhất. Thực ra, Trương Dương từng nghe nói về việc tương tự ở kiếp trước, nhưng không phải ở thành phố H, mà là đại diện cho các thành phố mới nổi của Trung Quốc bước vào thế kỷ 21 - Ordos. Lịch sử phát triển của Ordos không cần phải bàn cãi, chỉ cần là người đều biết. Điều ít người biết là để hạn chế tối đa các vụ phạm tội, cộng với việc phát triển của cả thành phố Ordos hầu như đều thành công sau khi bước vào thế kỷ 21.
Vì vậy, khi xây dựng, những camera giám sát này đã bao phủ toàn thành phố. Kiếp trước Trương Dương từng có dịp chứng kiến, một người bình thường đi xe đạp điện đến ngân hàng gửi tiền, vì ngân hàng đông người nên anh ta phải xếp hàng khá lâu, chưa kịp gửi tiền thì đã có người tìm đến tận nơi.
Lý do không gì khác ngoài việc chiếc xe đạp điện của người này bị kẻ trộm lấy mất. Từ băng ghi hình giám sát, họ phát hiện ra sự việc, trực tiếp bắt được kẻ trộm và tìm thấy chủ xe, trong khi lúc đó chủ xe còn chưa hề hay biết chuyện gì đã xảy ra. Đây là sự việc có thật, lúc đó Trương Dương cũng tận mắt chứng kiến, nên anh mới biết rằng nếu thực sự triển khai những hệ thống này thì chắc chắn sẽ có tác dụng rất lớn trong việc cải thiện an ninh của cả khu vực.
Sau khi xuống đường cao tốc, vì lưu lượng xe ở đây chưa đông nên chỉ khoảng hơn mười phút sau, mọi người đã nhìn thấy khu công nghiệp Tinh Không được bao quanh bởi hàng rào. "Tương lai toàn bộ khu vực xung quanh này sẽ bị dỡ bỏ hết sao?" Trương Dương chỉ vào những bức tường bao quanh và hỏi.
"Sẽ không dỡ bỏ hoàn toàn đâu, chỉ có hàng rào xung quanh quảng trường lớn phía trước khu công nghiệp Tinh Không là bị dỡ bỏ thôi. Những chỗ bên ngoài này sẽ bị dỡ, bên trong sẽ thay bằng loại hàng rào sắt. Nếu mở cửa hoàn toàn ra bên ngoài thì công việc chăm sóc cây cối bên trong sẽ rất khó khăn, ngài biết đấy, chỉ riêng phần cây xanh của toàn bộ khu Tinh Không chúng ta đã tiêu tốn tới 400 triệu đô la Mỹ!" Trần Hiểu Vi chỉ vào bên trong nói.
Khi chiếc xe buýt được năm chiếc xe việt dã của Công ty An ninh Tinh Không hộ tống đi đến cổng khu công nghiệp Tinh Không, Trần Hiểu Vi đứng dậy đối diện với tất cả mọi người trên xe: "Được rồi, chào mừng mọi người đến với quần thể kiến trúc vĩ đại nhất thế kỷ này! Không có cái thứ hai! Đến tham quan khu Tinh Không, tôi đảm bảo, sau này mọi người sẽ hoàn toàn yêu thích nơi này! Và sẽ không thể chờ đợi để chuyển vào đây."
Lúc này, nhân viên an ninh phía trước đã bắt đầu bàn giao với bảo vệ giữ cổng. Tất cả mọi người đều không thể chờ đợi mà dán mắt ra ngoài cửa sổ và cánh cổng sắt cao hơn mười mét kia. Theo sự bàn giao đó, toàn bộ cánh cổng bắt đầu từ từ di chuyển sang hai bên. Khi cánh cổng mở hoàn toàn, tất cả mọi người trên xe đều nín thở. Ngay cả tài xế cũng bị choáng ngợp, không lập tức khởi động xe.
"Ôi! Lạy Chúa tôi! Chẳng lẽ tôi đã đến khu rừng nguyên sinh sao?" Người thốt lên kinh ngạc không ai khác chính là Buffett! Gã này không biết từ lúc nào đã mua nhà ở thành phố H, nhất là khi nghe tin đám cưới của Trương Dương và Lý Khả Tình sắp diễn ra, hơn nữa việc xây dựng khu Tinh Không cũng đã gần hoàn thiện, mỗi quản lý cấp cao và cấp cao nhất sẽ được phân một căn nhà bên trong khu Tinh Không, nên Buffett cứ chực chờ ở trụ sở không chịu rời đi.
Lý Vũ Huyên và những người khác thì còn đỡ, nhưng các tổng giám đốc của mấy công ty con nước ngoài thuộc Tập đoàn Tinh Không lúc này giống như những gã nhà quê chưa thấy sự đời, liên tiếp thốt lên kinh ngạc. Jobs, cùng các tổng giám đốc của Qualcomm, BMW... lúc này đều đang ngồi trên xe.
Lúc này, đoàn xe cuối cùng cũng khởi động lại. Cũng không trách họ kinh ngạc, ngay cả Trương Dương khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cũng không kìm được hơi thở bị nghẹn lại. Khi cánh cổng mở ra, con đường trải nhựa rộng rãi tám làn xe chạy thẳng tắp về phía trước, còn hai bên đường nhựa là những hàng cây cổ thụ cao mười mấy, hai mươi mét giống như một khu rừng!
Nhìn những thân cây to lớn đó, Trương Dương biết ngay 400 triệu đô la Mỹ của mình đã chi vào đâu. Chỉ riêng chi phí di dời những cái cây này đã là một con số khổng lồ. Nhất là những cái cây cao mười mấy, hai mươi mét như thế này, việc di dời toàn bộ mà không được làm hỏng bộ rễ của chúng thì độ khó có thể tưởng tượng được. Hơn nữa, Trương Dương chú ý rằng đây đều là những loại cây thích hợp sinh trưởng ở vùng ôn đới.
Hơn nữa chủng loại của chúng tuyệt đối rất đa dạng. "...Công việc di dời những cái cây này đã tiêu tốn của chúng ta rất nhiều thời gian. Hơn nữa, để đảm bảo tỷ lệ sống sót, chúng ta đã hợp tác với hơn mười viện nghiên cứu thực vật nổi tiếng thế giới, mua một lượng lớn dung dịch dinh dưỡng chuyên dụng cho cây trồng, từ đó giúp chúng vượt qua bước đầu tiên trong quá trình di dời. Mọi người đừng nhìn bề ngoài mà không thấy gì, nhưng dưới lòng đất của những cây này có hệ thống tuần hoàn tự động cung cấp nước và phân bón tiên tiến nhất thế giới! Chỉ riêng giá thành của hệ thống này đã lên tới hàng chục triệu! Tất cả cây cối trong toàn bộ khu vực đều sử dụng hệ thống cấp nước tuần hoàn ngầm, từ trên mặt đất không nhìn thấy bất kỳ dấu hiệu bất thường nào!"
Trần Hiểu Vi rất chuyên nghiệp đảm nhận vai trò hướng dẫn viên, vì chỉ có cô mới từng đến đây. "Khoan đã, công việc hôm nay của chúng ta đều đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Tổng giám đốc Trần, Chủ tịch Lý, Tổng giám đốc Trương, chúng ta xuống xe đi bộ đi? Đừng ngồi trên xe nữa, tôi đã không thể chờ đợi để cảm nhận hơi thở của khu rừng này rồi." Khi xe đi vào con đường rợp bóng rừng cây hai bên, mọi người dường như đi từ một thế giới rừng thép vào một khu rừng nguyên sinh.
Vì vậy, khi tiếng nói của người đề xuất ý kiến này vang lên trong xe, nó đã nhận được sự đồng tình của tất cả mọi người, không một ai phản đối. Những người này ngày nào cũng bận rộn với công việc, có thể nói thời gian đi du lịch rất ít. Nhưng bây giờ, trụ sở tương lai của cả công ty đã được xây dựng thành một nơi giống như thắng cảnh du lịch, mỗi người đều như lời Trần Hiểu Vi nói lúc đầu, đã không thể chờ đợi được nữa.
Vì mọi người đều đồng ý, Trương Dương và Lý Khả Tình đương nhiên không có ý kiến gì. Thực ra, cả hai cũng rất muốn xuống đi dạo. Sau khi ra khỏi xe, Trương Dương lập tức cảm thấy nhiệt độ bên ngoài thấp hơn những nơi khác ở thành phố H ít nhất bảy, tám độ.
"Ha ha, mọi người có lẽ đều nhận ra nơi này rất mát mẻ. Đó là vì khu Tinh Không của chúng ta phía bắc tựa vào Phố Giang, cộng thêm chúng ta có hơn bốn trăm mẫu rừng cây xanh, diện tích toàn bộ vành đai xanh sau khi chúng ta tính toán mô phỏng đã hình thành nên một hệ thống tuần hoàn khí quyển nhỏ hoàn hảo, nên nhiệt độ ở đây mát mẻ hơn ngoài đường khá nhiều đấy." Trần Hiểu Vi mỉm cười nói.
"Ôi, Chúa ơi! Hươu sao? Thật sự là hươu sao? Tôi nhìn nhầm sao?" Đột nhiên, Hạ Nhất Nguyệt không kìm được thốt lên kinh ngạc, hét lớn. Tất cả mọi người lập tức nhìn theo hướng ngón tay của Hạ Nhất Nguyệt, quả nhiên, trong khu rừng phía bên trái, họ nhìn thấy hai con hươu sao đầy đốm trên thân.
Trương Dương cũng bị giật mình, cái quái gì thế này? Những thứ này lấy đâu ra vậy? Đến đây thì tất cả mọi người đều phấn khích, có vài người thậm chí suýt chút nữa muốn lao thẳng vào khu rừng đó để đuổi theo hai con hươu sao. "Ha ha, mọi người đừng ngạc nhiên nhé. Toàn bộ vành đai xanh của chúng ta sẽ áp dụng hệ thống sinh thái mô phỏng hoàn hảo. Vì thế, chúng ta đã thả nuôi một số lượng hươu sao, tuần lộc, linh dương, và một phần thỏ hoang, nai hoẵng... Tuy nhiên, số lượng những con vật này không nhiều. Hơn nữa, ngoài thỏ hoang ra, cứ sau một khoảng thời gian, chúng ta sẽ bắt một đợt các loài động vật hoang dã lớn khác gửi cho vườn thú thành phố H, để họ chịu trách nhiệm thả về các công viên sinh thái quốc gia khác hoặc đặt trong vườn thú. Số lượng động vật ở đây sẽ được duy trì ở một mức độ nhất định."
"Tổng giám đốc Trần, đúng như cô nói, bây giờ tôi thậm chí muốn chuyển cả trụ sở của Apple đến đây rồi." Jobs bên cạnh đột nhiên chen vào một câu. Lời của Jobs khiến những người khác ngẩn người ra, sau đó mọi người lập tức cười lớn. Trương Dương mỉm cười nhẹ, không nói gì.
"Ha ha, ở góc tây bắc của khu Tinh Không, có khoảng 50 mẫu diện tích cây xanh sẽ không mở cửa cho bên ngoài, để dành cho những con vật này một nơi nghỉ ngơi. Ngoài ra, ở phía bên kia, mọi người còn sẽ nhìn thấy một rừng lá phong nguyên vẹn!" Theo lời giới thiệu của Trần Hiểu Vi, mọi người chậm rãi đi vào sâu trong rừng. Thực ra đoạn đường này không dài, chỉ khoảng hơn 300 mét, sau khi vòng qua một khúc cua, một quảng trường khổng lồ xuất hiện trước mắt tất cả mọi người.
Nếu nói vừa rồi bị choáng ngợp bởi môi trường hoàn hảo đó, thì lúc này tất cả mọi người lại bị một loại công nghệ hiện đại khác làm cho kinh ngạc! Phía sau quảng trường chính là trụ sở của Tập đoàn Tinh Không. Lúc này, dưới ánh nắng chiếu rọi, bên ngoài toàn bộ trụ sở có một lớp ánh sáng màu xanh mê hoặc, nhất là cả tòa nhà trông giống như một công trình được xếp chồng lên từ vô số cấu trúc hình cầu.
Cấu trúc độc đáo khiến tòa nhà nhìn từ mặt chính diện vô cùng hùng vĩ. Phía trước tòa nhà có bảy điểm sáng màu xanh lấp lánh được sắp xếp theo hình chòm sao Bắc Đẩu. "Logo của tòa nhà tập đoàn chúng ta hoàn toàn được dán bằng đá sapphire nhân tạo, tổng cộng tiêu tốn hàng trăm ngàn viên đá sapphire nhân tạo. Mặc dù giá thành mỗi viên không cao." Trần Hiểu Vi giới thiệu sơ qua về cái logo khổng lồ bắt mắt đó.
Thực ra, so với tòa nhà cao chọc trời trước mắt, quảng trường này ngược lại trông không lớn lắm. Toàn bộ quảng trường được lát hoàn toàn bằng đá cẩm thạch trắng. Ở giữa quảng trường có một đài phun nước khổng lồ, xung quanh quảng trường là các cột đèn đường được sắp xếp theo quy luật độc đáo. Những cây cột này không được sắp xếp theo cách căn chỉnh thông thường, nhưng lại không hề mang lại cảm giác lộn xộn, ngược lại còn mang đến cho người ta một nhịp điệu kỳ lạ.