Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3722 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 77
cùng nhau về nhà.

❊ ❊ ❊

Nếu như có cỗ máy thời gian, tôi muốn thời gian này ngừng trôi. Đáng tiếc tôi không thể, cho nên tôi chỉ biết khắc sâu thời khác này lại trong lòng.

Tô Mộc Vũ nghe có người hát trên quảng trường, cô mỉm cười, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Hai người đang chuẩn bị về nhà, Phương Thiệu Hoa khẩn cấp gọi điện thoại, giọng của hắn rất sốt ruột: “Kính, bệnh của Nhu Y có dấu hiệu tái phát. Cậu mau đến đây đi”

Mày Phong Kính lập tức nhíu lại.

Tô Mộc Vũ cũng nghe được cái tên Vệ Nhu Y, nhưng cô chỉ cười một chút, khẽ nói: “Anh đến đó mau đi, cô ấy ở đó cần anh hơn tôi. Tôi đến quán bar chờ anh” Tô Mộc Vũ chỉ quán bar tên Dạ Sắc bên cạnh.

Phong Kính cởi khăn quàng cổ xuống quấn lên cổ cô, nhìn cô một chút, khẽ hôn lên trán cô, nói: “Tôi sẽ trở về rất nhanh, sau đó tôi vàcô, cùng nhau về nhà”

Bốn chữ “Cùng nhau về nhà” đong đầy hứa hẹn ấm áp đến khiến ánh mắt Tô Mộc Vũ ươn ướt. Cô mỉm cười, gật gật đầu. Nhìn Phong Kính đưa tay gọi một chiếc xe, nhanh chóng ngồi vào, biến mất.

Mới bước qua năm mới, trung tâm thương mại chật kín người, tiếng cười đùa bao phủ cả một bầu trời. Cô đứng giữa trời đêm lộng gió, chà xát hai tay, giữ chặt khăn choàng trên cổ, mỉm cười.

_______________

Tần Nghị Hằng không về nhà, chính xác mà nói, đã năm ngày hắn không bước vào cổng nhà, cơ hồ đem quán bar xem thành nhà mình. Càng đến gần thời khắc qua năm mới, hắn càng sợ hãi phải về nhà, cái thứ kia làm sao có thể gọi là nhà? Chỉ có thể là nhà tù đầy vật dụng tra tấn. Thậm chí hắn còn sợ hãi, một đêm giao thừa như vậy, Tô Mộc Tình sẽ chuẩn bị cái “kinh hỉ” như thế nào chờ hắn đây?

Khuôn mặt từng khả ái đáng yêu, bây giờ lại như ma quỷ đáng sợ.

Hắn tình nguyện tăng ca trong công ty đến đêm khuya, sau đó một mình cô độc đến quán bar.

Quản lí quán bar ưỡn cái bụng béo cười nói: “Tổng giám đốc Tần, giao thừa không trở về nhà còn đến quán bar chúng tôi, tôi thật thấy vinh hạnh”

Tần Nghị Hằng liếc nhìn ông ta, cười khổ một cái, tiếp tục uống rượu. Hôm nay quán bar rất đông, nhốn nháo hỗn loạn, tất cả đều là người không có nhà để về hoặc nhà xa không thể về.

Nửa năm trước, hắn còn chưa từng nghĩ chính mình sẽ có ngày hôm nay.

Có cô gái đến làm quen, lại bị Tần Nghị Hằng đuổi đi. Đêm nay hắn không cần ai bên cạnh, đúng vậy, không cần bất kì kẻ nào, có rượu là đủ rồi.

Ánh mắt của hắn rối loạn, bỗng nhiên dừng lại góc sáng sủa nhất quán bar, một bóng người, cô đeo một chiếc khăn choàng cổ, chỉ gọi một ly nước, ngồi nơi ít người chú ý nhất, nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe miệng khẽ mỉm cười, dường như đang chờ ai đó.

Đầu óc Tần Nghị Hằng như bị cái gì đập trúng, không thể tin nhìn người kia. Tô… Mộc Vũ… Là Mộc Vũ sao? Thật là cô ấy sao?

Tần Nghị Hằng như kẻ điên chăm chú nhìn chằm chằm cô.

Hắn nhìn thấy cái miệng nhỏ của cô nếm thử ly nước trong tay, lúc thì vén nhẹ tóc ra sau tai, khi thì kéo nhẹ khăn choàng cổ, khóe miệng mỉm cười, nhìn ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, từng nhịp lông mi cô khẽ chớp động.

Tô Mộc Vũ lại không nhận ra được, cô nhìn pháo hoa bắn sáng như hoa rơi không ngừng ở bên ngoài. Nhân viên bưng rượu đi ngang bỗng nhiên trượt tay, Tô Mộc Vũ giật mình, vội đứng lên né tránh.

Nhân viên quán bar lập tức xin lỗi: “Thật xin lỗi, quý khách có bị dính trúng không? Tôi lập tức dọn dẹp cho cô, Thật sự xin lỗi”

Tô Mộc Vũ thấy mình chỉ bị dính vài giọt, cũng không quan tâm, cười nói: “Không sao đâu”

Lần nữa ngồi xuống, một thân ảnh đột nhiên đứng trước mặt cô. Tô Mộc Vũ đang nghĩ chẳng lẽ là Phong Kính, hắn trở lại nhanh như vậy sao? Đầu mới vừa ngẩng lên, đột nhiên trong đầu một mảnh choáng váng, người trước mắt bỗng nhiên trở nên vô cùng mơ hồ, lại dần dần rõ ràng, biến thành gương mặt Phong Kính.

“Phong… Kính…” Cô thì thào, vươn tay.

Tần Nghị Hằng nghe miệng cô nỉ non tên người khác, vui sướng cùng kích động vừa rồi lập tức biến mất, trong ngực bỗng xuất hiện tức giận cùng phẫn nộ. Hắn nắm lấy tay Tô Mộc Vũ, nhìn thân ảnh ngã trên ghế salon, hai tay hắn nắm chặt, trán lộ gân xanh, trong mắt sôi gan.

Tô Mộc Vũ! Tô Mộc Vũ! Cô sống rất tốt!

Người hầu rượu trên quầy bar pha chế xong một ly rượu, ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người đàn ông ôm lấy cô gái uống say ngã vào ngực, lảo đảo đưa lên lầu. Hắn không thèm để ý cười một chút, chuyện như vậy xảy xa mỗi ngày, có thể là vô tình gặp nhau, người đàn ông kia coi ra cũng được hưởng thú vui.

Hắn cũng không biết mình vốn có thể ngăn cản vài chuyện, lại tàn nhẫn nhìn nó xảy ra.

Tô Mộc Vũ mê man, mọi thứ trước mắt đều vô cùng mơ hồ, cô không uống rượu mà phải không? Làm sao lại ngất đi vậy? Đúng rồi, cô nhìn thấy Phong Kính đến đón mình về nhà.

Cô nhẹ giọng hỏi: “Chúng ta về nhà sao?”

Trên mặt xanh mét của Tần Nghị Hằng không có chút biểu cảm nào, chỉ lạnh lùng trả lời: “Ừ, chúng ta về nhà”

Tô Mộc Vũ nhẹ nhàng nở nụ cười, nằm trong lòng “Phong Kính”. Cô nói: “Cám ơn anh đã đến đón tôi về nhà. Cám ơn!” Trên lông mi xuất hiện vài giọt nước.

Cám ơn hắn vì không để cô không có nhà để về. Cám ơn hắn vì đã không tàn nhẫn đánh vỡ đích hi vọng của cô một lần nữa. Thế nhưng, Tô Mộc Vũ căn bản không biết, người mà bản thân cám ơn … không phải hắn.

Tần Nghị Hằng vỗ về đầu cô, mở cửa không một tiếng động, trong nháy mắt mở cửa, ngăn giữa ánh sáng bên ngoài và bóng tối bên trong, vẻ mặt của hắn giống như ác ma.

Cửa mở ra, Tần Nghị Hằng thả Tô Mộc Vũ nằm xuống giường. Hắn nhìn cô, cứ như vậy nhìn cô, nhìn hai má ửng đỏ của cô, nhìn cô vì nóng mà buông lỏng cổ áo lộ ra da thịt trắng nõn, nhìn cô hơi hơi mím môi đỏ mọng, nhìn thấy đôi mắt mê loạn của cô.

Tô Mộc Vũ cảm thấy hơi nóng, trong cổ họng khát khô. Cô nhíu mi xinh đẹp, nói với “Phong Kính” đứng trước mặt cô: “Phong, tôi khát nước, cho tôi chút nước được không?”

“Phong Kính” trầm mặc xoay người, rót một chén nước, nâng nửa người cô dậy, móm nước vào miệng.

Tô Mộc Vũ uống lấy, giảm đi khô khốc trong cổ họng.

“Sao anh không nói chuyện?” Cô giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mặt của hắn, nhẹ giọng hỏi, vì cái gì Phong Kính bây giờ nhìn có chút… kỳ quái?

Tần Nghị Hằng cứ như vậy nhìn cô, ánh mắt đỏ lên, ôm lấy cô, chặc một chút, càng ngày càng dùng sức.

Trong đầu hắn không ngừng hiện lên vô số điều.

Hắn muốn: Cô vốn là của hắn! Là của hắn! Cô gái này, từ năm mười chín tuổi, đã là của hắn, lông mi này, bờ môi này, bàn tay này, đôi mắt này, thân thể này, mỗi một tấc da thịt này, mỗi một sợi tóc này, đều chỉ có thể thuộc về Tần Nghị Hằng hắn!

Là gã đàn ông kia cướp đi, là hắn ta, hắn ta đoạt đi người con gái vốn thuộc về hắn!

Hô hấp của hắn trầm như vậy, trầm như một con quái thú muốn ăn thịt người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »