Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3500 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 33
hắn động tâm.

❊ ❊ ❊

Tô Mộc Vũ không biết mình nói gì với Chu Hiểu Đồng, cũng không biết mình làm sao rời khỏi trường học trước ánh mắt đáng sợ như đao kiếm kia. Trong đầu ong ong mà lỗ tai lại càng không nghe được một chữ, giống như bị bịt kín lại vậy.

Nhìn chiếc điện thoại di động đang bị nắm chặt trong tay, cô không biết ma xui quỷ khiến làm sao lại bấm số. Cô lúc này như đang đứng trên vách núi, theo bản năng muốn bắt lấy một nhành cỏ cứu mạng cuối cùng.

Thanh âm Phong Kính truyền tới: “Có chuyện gì?”. Là giọng điệu lạnh lùng đặc trưng của hắn, nhưng trong sự lạnh lùng lại còn mang theo một chút lo lắng cùng không kiên nhẫn.

Nghe thấy thanh âm kia, sự ủy khuất trong lòng Tô Mộc Vũ ầm ấm đánh tới, vội vàng muốn nói hết nỗi lòng ra ngoài “Tôi…”. Cô nghĩ rằng mình rất kiên cường, bây giờ mới phát hiện cái gọi là kiên cường kia vốn dĩ không đáng nhắc tới.

Nhưng Tô Mộc Vũ mới vừa nói được một chữ thì Phong Kính đã lên tiếng: “Tôi bây giờ rất bận, có việc gì thì nói sau đi”. Dứt lời, dường như một giây cũng không muốn đợi, hắn liền cúp điện thoại.

Nghe tiếng “Đô đô…” truyền đến từ điện thoại, Tô Mộc Vũ bỗng nhiên nhẹ nhàng trả lời “Được!”

Tô Mộc Vũ, mày là đứa ngốc sao? Cô không để ý, chỉ cười cười, ngốc nghếch, một lần ngốc nghếch chưa đủ sao? Còn muốn có lần thứ hai à?

Đúng vậy, đúng như lời hắn nói, đừng nghĩ rằng mình rất quan trọng.

Có lẽ là với sự giúp đỡ của hắn cùng với những chuyện mờ ám của hai người trong thời gian qua đã tạo cho cô một thứ cảm giác gọi là ôn nhu. Nhưng… ảo giác cuối cùng cũng là ảo giác.

Tô Mộc Vũ, mày nên biết rõ điều đó sớm hơn chứ, giữa mày và hắn cũng chỉ là một cuộc giao dịch thôi.

Mày, chính là thứ mà hắn đã nhặt về để giết thời gian khi rãnh rỗi đến nhàm chán.

Mà hắn, chính là chủ nhân của mày.

Cô ngẩng đầu cười cười, phản ánh trong đôi mắt long lanh chỉ là một bầu trời xanh, trong vắt vô cùng.

Nhấc chân tiếp tục đi về phía trước, nhưng di động trong tay khẽ rơi xuống, cả người không cảm giác té ngã trước cổng trường học.

“A!!!” Học sinh nơi cổng trường giật mình hét lên.

Một chiếc Porsche vừa dừng lại, người nam nhân với gương mặt đeo kính râm đầy bỡn cợt đột nhiên biến sắc. Hắn nhanh chóng cởi kính ra, rời khỏi xe, ẵm Tô Mộc Vũ lên xe rời khỏi.

_______

Cúp điện thoại, Phong Kính hơi nhíu mày.

“Nhu Y đang ngủ, vào xem đi” Phương Thiệu Hoa đã một đêm không ngủ, gương mặt đầy mệt mỏi.

Đôi mắt Phong Kính đầy nặng trĩu, khẽ gật đầu.

Trên giường lớn mềm mại, Vệ Nhu Y lặng lẽ ngủ. Cô gái nhỏ hơn bọn họ chỉ hai tuổi nhưng vẻ mặt lại vô cùng yếu ớt, như một đoá hoa héo úa, cần người che chở.

Phong Kính không tiếng động đi vào, nhìn thấy gương mặt dù gầy yếu nhưng vẫn không che được vẻ xinh đẹp, thần sắc của hắn khẽ đau lòng. Cũng chỉ có lúc cô ấy ngủ mới có thể không cự tuyệt hắn tới gần.

Nhẹ nhàng ngồi bên giường, ngón tay Phong Kính khẽ vuốt những sợi tóc rối hai bên má Vệ Nhu Y. Đứng bên ngoài cả một đêm, cơ thể vốn không tốt của cô đang phát sốt, tuy rằng đã uống thuốc nhưng cũng rất khó hạ sốt ngay. Hai má đỏ bừng, thoạt nhìn càng khiến người khác thêm yêu thương.

“Bệnh tình của cô ấy đã khá hơn rồi, chỉ chờ hạ sốt sẽ không còn gì nguy hiểm nữa” Một vị bác sĩ đứng bên cạnh nói.

Phong Kính gật gật đầu, bàn tay to ôn nhu mơn trớn trán cô ấy.

Dường như cảm thấy hơi thở quen thuộc, Vệ Nhu Y nhẹ nhàng cọ xát gương mặt vào lòng bàn tay hắn, sự thân mật này giống như đã vốn có từ lâu. Phong Kính nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Người đàn ông trời sinh lãnh đạm này có lẽ chỉ khi ở trước mặt Vệ Nhu Y mới lộ ra sự ôn như như vậy.

Trong đầu hắn chợt hồi tưởng lại thanh âm của Tô Mộc Vũ trong điện thoại vừa rồi, cô ấy rất hiếm khi chủ động gọi điện thoại cho hắn, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Vừa định ra ngoài gọi điện thoại trở lại, đột nhiên một cánh tay gầy yếu nắm lấy tay hắn.

“Kính…” Trong lúc ngủ mơ, Vệ Nhu Y vô thức nỉ non, dùng hết khí lực yếu ớt của mình mà bắt lấy hắn “Đừng đi… đừng đi…”

Một dòng nước mắt trong suốt theo khóe mắt chảy xuống, mang theo vài phần bi thương, vài phần lưu luyến si mê, vài phần tan nát cõi lòng. Bất kì ai gặp phải… cũng chẳng thể cự tuyệt.

Con ngươi Phương Thiệu Hoa tối sầm, nhỏ giọng nói: “Cậu ở lại cùng cô ấy đi”

“Được. Anh không đi” Phong Kính nhìn thấy khóe mắt Vệ Nhu Y xuất hiện những giọt nước mắt lấp lánh, ngón tay nhẹ nhàng lau đi chúng, ôn nhu ôm cô vào lòng, trên trán cô ấy hạ xuống một nụ hôn nhẹ “Tiểu Y, anh sẽ không rời khỏi em”

Vệ Nhu Y như mơ thấy cái gì, lông mi run rẩy, hai tay vòng quanh eo Phong Kính.

Phương Thiệu Hoa xoay người ra khỏi phòng, lưng tựa trên tường, lẳng lặng châm một điếu thuốc…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »