Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3660 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 47
vì yếu ớt.

❊ ❊ ❊

“Tìm không thấy cái thứ hai? Rất đơn giản, bắt cô ta cởi nó ra đi”

Những lời này vừa ra khỏi miệng, tất cả mọi người ở đây đều kinh sợ.

Marie lại càng khó xử, chỉ biết cười xòa, nói: “Phương thiếu, thật phải làm như thế sao? Chỗ chúng tôi còn có rất nhiều lễ phục đẹp hơn, tôi tự mình chọn lựa cho tiểu thư Đề Na, cam đoan sẽ khiến tiểu thư đây vừa lòng”

Một bên là Phong thiếu, một bên là Phương thiếu, chuyện này bất luận Marie làm như thế nào cũng đều phải đắc tội một trong hai người đó.

Đề Na chớp mắt, vừa rồi Phương thiếu thay cô ta ra mặt, điều này chứng tỏ Phương thiếu có lẽ đang để ý cô ta. Nghĩ như thế, Đề Na nhịn sự kích động hưng phấn trong lòng xuống, nói: “Không được nha, tôi thích bộ này. Phương thiếu, anh giúp em đi”

Phương Thiệu Hoa hừ cười một tiếng, nâng cằm Đề Na lên, nói: “Nghe thấy chưa? Bảo bối của tôi nhìn trúng bộ đó, cho nên… bắt cô ta cởi ra, bây giờ!” Hai chữ cuối cùng mang theo mệnh lệnh không thể cãi.

Tô Mộc Vũ nhìn hắn, nhíu mày.

Cô cùng Phương Thiệu Hoa không có qua lại nhiều, lần duy nhất khiến cô khắc sâu trong tâm trí nhất chính là đêm đó trong quán bar, hắn đặc biệt gọi cô đến xem cảnh đó. Người đàn ông này, chán ghét cô, dường như còn có cả sự khinh thường.

“Tôi không nói thêm lần nữa. Bây giờ, cỡi ra!” Phương Thiệu Hoa nhăn mày, bộ dạng không kiên nhẫn “A! Tôi vốn quên mất. Cô đây vốn dĩ là loại đàn bà đã từng li hôn, còn không biết xấu hổ bám dính lấy Phong, không phải là vì tiền thì vì cái gì? Nói đi, cô muốn bao nhiêu?”

Lời nói càng ngày càng khó nghe, Marie cùng nhân viên bên cạnh không ngại ngùng cũng không được, đi cũng không được mà ở lại cũng không xong, trên trán đều là mồ hôi. Bên ngoài như nghe thấy thanh âm ồn ào bên trong nên mọi người cũng tò mò nhìn vào.

Tô Mộc Vũ thản nhiên cười một tiếng, tự giễu: “Được, tôi cởi. Phương tiên sinh, có tiền thật tốt, thật sự là rất tốt”

Nói xong, cô đi vào phòng thay quần áo. Lưng cô tựa trên cửa, dùng sức nhắm mắt lại.

Quả nhiên, có tiền thật tốt, có tiền là có thể đem lòng tự trọng của người khác đá như trái bóng, có tiền là có thể đánh mắng người khác trước mặt mọi người. Chẳng trách, lúc trước Tần Nghị Hằng lại cao ngạo như vậy, thì ra đều là bởi vì có tiền.

N ực cười, thật sự là quá nực cười.

Kéo khoá bộ lễ phục, đầu ngón tay Tô Mộc Vũ lạnh như băng, răng cắn chặt. Tô Mộc Vũ, mày cần phải nhẫn nhịn, trước khi mày còn chưa đủ mạnh mẽ, mày phải nhịn!

Lúc đi ra, Đề Na kiêu ngạo đoạt lấy quần áo, xoi xét nhìn thoáng qua, dịu dàng nói: “Ai nha, đột nhiên tôi cảm thấy bộ y phục này không thích hợp với mình, cho nên, tôi không muốn mặc nữa”

Đề Na cười nhẹ, xong đem quần áo đưa đến trước mặt Tô Mộc Vũ. Trên thực tế, trước đó cô ta đều biết mình to con hơn Tô Mộc Vũ nhiều, hơn nữa khí chất của bản thân so với bộ quần áo này càng không hợp. Bộ quần áo trang nhã mà thanh lịch khoác lên trên người cô ta, quả thực chẳng ra cái gì cả.

Thế nhưng không đợi Tô Mộc Vũ nhận lấy, tay Đề Na đột nhiên buông lỏng, kinh ngạc nói: “Ngại quá, nó rơi xuống đất rồi, cô còn cần không? Nếu cần thì tự mình nhặt lên đi”

Tô Mộc Vũ nhìn bộ quần áo trước mắt, khoé mắt thoáng qua một tia cười lạnh.

Phương Thiệu Hoa ôm Đề Na, trên chóp mũi của cô ta nhẹ nhàng hôn một cái: “Thật tuỳ hứng”. Nói xong, hắn xoay đầu lại nhìn Tô Mộc Vũ nói: “Nếu Đề Na không muốn nữa thì cô lấy đi”

Tô Mộc Vũ chấn động. Cái gì? Cô đã nhịn một bước mà hắn vẫn không chịu buông tha sao?

Trong mắt Đề Na thật đắc ý, tuy rằng cô ta không biết Tô Mộc Vũ là ai, thế nhưng khi có một người đàn ông vì mình mà đi nhục mạ một người phụ nữ khác, tất nhiên bản thân sẽ sinh ra một loại kiêu ngạo. Loại kiêu ngạo này khiến cô ta ngẩng cao đầu.

Phương Thiệu Hoa buông Đề Na ra, bình tĩnh đi đến trước mặt Tô Mộc Vũ. Mặc dù lời nói đáng sợ nhưng khóe miệng lại mang theo một nụ cười thản nhiên, giống hệt hình tượng vị công tử ôn hoà cao quý trong tạp chí.

“Sao? Ghét nó rồi à? Tô Mộc Vũ, cô đừngthử sức kiên nhẫn của tôi. Cô cũng biết mình không muốn mặc những bộ quần áo đã bị người khác mặc qua, thì tại sao lại không biết một người đàn bà đã qua tay thằng khác thì đừng nên tiếp tục si tâm vọng tưởng trèo cao chứ?” Một câu cuối cùng, thanh âm rất nhẹ, lại lạnh lùng như băng: “Lúc trước tôi đã nói với cô, chỉ có thể trách cô không biết điều thôi”

Tô Mộc Vũ ngẩng đầu chống lại đôi mắt lạnh băng kia, hai bàn tay nắm chặt, cả người đều run run, mạch máu màu xanh trên chiếc cổ trắng nõn mãnh khảnh đều lồ lộ ra.

Hắn dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà đi nhục mạ cô như vậy? Chỉ bởi vì cô là người phụ nữ đã từng ly hôn sao? Cho nên cô đáng bị sỉ nhục như vậy sao?

Phương Thiệu Hoa lui về phía sau từng bước, thản nhiên nói: “Tô Mộc Vũ, cô đừng ép tôi”

Đột nhiên, cửa bị đá văng ra.

Phong Kính đi tới, tuy rằng biểu cảm trên mặt là thản nhiên nhưng ánh mắt rõ ràng hiện ra sự không kiên nhẫn “Có ép hay không là chuyện của tôi. Thiệu Hoa, đánh chó cũng phải nể mặt chủ”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »