Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3480 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 7
tôi sẽ làm chuyện đó, cô có tin không!.

❊ ❊ ❊

Tô Vũ Mộc như chết lặng đi, ngơ ngác ngồi trong một chiếc xe xa lạ, không khóc không cười gương mặt không chút cảm xúc, như một búp bê vải không sinh mệnh.

“Cô gái, tại sao không khóc ? “ Phong Kính hai chân vắt lên nhau, trầm giọng hỏi.

“ Anh muốn tôi khóc đến vậy sao ? “ Tô Vũ Mộc dùng con ngươi đã đỏ hồng nhìn lại, nén lại thanh âm khàn khàn , hai tay nắm chặt rõ ràng đang trong lòng đang rất khó chịu.

Thấy bả vai cô run rẩy, mắt người đàn ông lại sâu thêm một chút, đôi môi mỏng giật giật không nói gì.

“ Thế nào, muốn chế nạo tôi sao ? “

Một giọt chất lỏng trong suốt từ trên không rơi xuống, rơi trên đầu gối của cô, thấm vào chiếc váy trắng dài của cô.

Trên tòa án đã bị áp lực, cuối cùng đã tìm được nơi tuôn ra , Tô Mộc Vũ nắm chặt hai tay bất chấp tất cả khóc thét lên: “ Tôi bị bỏ rơi rồi!Tôi quả thực đã bị chồng ruồng bỏ rồi! Tôi thật vô dụng, bị người khi dễ, lại đến chế nhạo tôi, xem thường tôi ….Anh, vì sao không nói, vì sao không nói lời nào….. anh nói đi…. “.

Nước mắt trút xuống như nước sông vỡ bờ từng giọt từng giọt rơi xuống giống như một cơn mưa to. Mỏi mệt, cô chống đỡ không được liền dựa vào nơi duy nhất có thể dựa.

Nhìn người con gái bên cạnh mang theo trầm mặc, điên cuồng thét lên nhưng cuối cùng cũng chỉ là một người con gái yếu ớt như vậy, ánh mắt lạnh lùng cũng lộ ra một tia không đành lòng, cánh tay nâng lên để yên giữa không trung, để yên cho cô khóc trên bả vai mình mà không có đẩy ra.

“ Được lắm, khóc có gì tôt?Thứ tốt như vậy, chẳng lẽ cô còn luyến tiếc ? Mắt cô bị mù rồi hay sao ?” Phong thiếu kiên nhẫn nói.

Tô Mộc Vũ đột nhiên nổi khùng mở miệng cắn mạnh lên vai của gã đàn ông xấu xa này, cắn rất mạnh như là muốn lưu lại một dấu răng thật sâu.

“ Cô là chó à? Cô gái, buông ra! Người vứt bỏ cô không phải là tôi”. Nói xong lại nhìn thấy cô nằm trên người mình khóc om sòm cơ hồ không nói gì. Hắn chưa từng gặp người con gái nào khóc om sòm như vậy, quả thực là không hiểu gì hết. Nhìn lại mình thì nửa người của hắn giờ là nước mắt nước mũi có lẽ có cả nước miếng.

Hắn bực bội dùng đầu ngón tay để trên trán Tô Mộc Vũ mà đẩy ra

Tô Mộc Vũ gạt đầu ngón tay kia ra khóc lóc nói: “ Anh cho rằng anh là người tốt ? Anh có biết hay không, vốn là tôi có thể thắng, tối ngày hôm đó, anh……đáng hận, buổi tối ngày hôm đó…….”.

Nhớ tới những bức ảnh bay đầy trên mặt đất, nhớ tới vẻ mặt chế nhạo của mọi người lúc trên tòa án, nàng sẽ không khống chế được nàng sẽ nổi điên!

Đôi lỗng mày của Phong Kính nhăn lại, nhìn thấy Tô Mộc Vũ càng ngày càng không thể khống chế được tâm tình của mình, hắn tối sầm mặt lại lạnh lùng cảnh cáo : “ Khóc đủ rồi, còn khóc nữa tin hay không tôi sẽ làm chuyện đó ngay ở đây“.

Người con gái này quả thật làm hắn đau đầu, đã lâu rồi hắn chưa đụng vào người nào khó trị như vậy.

“ Anh!” Tô Mộc Vũ nghe những lời nói này của hắn liền lập tức ngừng khóc, sư tức giận tràn ngập trong mắt cô.

Hắn vô cùng hốt hoảng khi thấy khuôn mặt đầy nước mắt của cô. hai mươi bốn tuổi vốn không được tính làthanh niên trên khuôn mặt đầy nước mắt, hai mắt khóc sưng lên nhưng 2 ánh mắt hồng hồng như con thỏ kia biểu hiện vẻ yếu ớt đáng thương.

Phong Kính mím môi lại, trong con ngươi lạnh băng có thêm mấy phần u ám, hắn gõ vào lưng ghế của người lái xe.

“ Phong thiếu!” Người lái xe xin chỉ thị của hắn.

“ Quay lại! “

Tiếng thắng xe vang lên, tay lái xoay mạnh, chiếc xe lập tức xoay vòng một trăm tám mươi độ hướng về phía ngược lại tăng tốc độ.

Thân thể Tô Mộc Vũ bị nghiêng sang một bên lập tức chụp lấy cửa xe kinh ngạc nhìn động tác của hắn, nói : “ Anh muốn làm gì “.

“Quay về tòa án,kháng án một lần nữa”Hắn quả quyết nói. Gương mặt lạnh lùng trầm ổn giống như một ngọn núi băng lên tiếng.

Tô Mộc Vũ lại chẳng có một chút cảm kích, mắt mở to nhìn hắn, tay cố đập vào cửa kính đã đóng: “Tôi không đi, dừng xe ,dừng xe”.

Cảm thấy cô đang muốn mở cửa xe lao ra ngoài, hắn lập tức giữ chặt tay cô để ngăn cản cái hành động nguy hiểm điên rồ này, hắn gầm lên: “Cô muốn làm gì”. Cô có biết hành động này rất nguy hiểm hay không?”

Tô Mộc Vũ vùng thoát khỏi cánh tay của hắn mà khăng nói: “Dừng xe!”, Ý tứ tiếp theo chính là nếu không dừng xe thì cô sẽ nhảy xuống

Phong Kính đành kêu tài xế dừng lại, xe đang tắp vào đường, riêng Tô Mộc Vũ đã ràn rụa nước mắt nhưng vẫn quật cường đẩy cửa xe rồi đi ra ngoài.

Đóng cửa thật mạnh, Tô Mộc Vũ nhìn thẳng vào hắn mà quát lớn: “Tôi không cần Anh cười nhạo, lại càng không muốn anh thương hại tôi”.

Ở khúc cua trên đường quốc lộ, cơ thể gầy gò của cô bước từng bước tập tễnh trước gió, váy trắng dài cuốn theo chiều gió bay lên như đang múa lượn quanh cơ thể cô.

Phong Kính ngồi ở trong xe, tay châm một điếu thuốc kéo một hơi rồi thở ra nhè nhẹ làm cho cửa kính thủy tinh trong xe xuất hiện một làn khói tựa như sương trắng lượn lờ hững hờ trong không gian. Mà ánh mắt lạnh lẽo cứ nhìn theo dáng cô, một lần nữa đánh giá kĩ người con gái mình mới gặp qua hai lần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »