Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3533 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 45
phương thiệu hoa.

❊ ❊ ❊

Trên khuôn mặt Vệ Nhu Y được bôi một lớp trang điểm nhẹ vẫn cũng không thể hoàn toàn che đậy sự tái nhợt. Thế nhưng thân hình mảnh mai xinh đẹp như một đoá sen còn vươn sương sớm tươi mát thanh nhã giữa mặt hồ xanh ngát. Cô gái này, kiều diễm đến nỗi có thể khiến người người đố kỵ

“Kính, anh có bạn gái mới phải không?” Vệ Nhu Y xinh đẹp mà yếu ớt, giương lên nụ cười gượng ép, kiêu ngạo như một người phụ nữ quyền quý nhưng ánh mắt lại loé lên thư ánh sáng cho thấy cõi lòng của cô ấy đang đau đớn.

Phong Kính cau mày nói: “Tiểu Y, em đang nói bậy bạ gì vậy?” Ngón tay của hắn nhẹ nhàng vỗ về gương mặt cô ấy.

Vệ Nhu Y vẫn cười ôn nhu: “Khụ khụ… Trước kia chúng ta đã giao ước rồi, nếu anh tìm thấy người anh thích, em sẽ… chúc phúc cho anh…” Bởi vì kiềm nén cơn ho khan, gương mặt cô lại ửng đỏ.

Phong Kính nhẹ nhàng hôn lên trán cô ấy, nói: “Đừng có nghĩ bậy nữa. Anh không có, cả đời này cũng sẽ không có” Giọng nói dịu dàng như thế, giống như là một lời thề.

Đôi mắt xinh đẹp của Vệ Nhu Y long lanh nước, trong veo như hai viên lưu ly khiến cho người người thương tiếc: “Anh Kính, anh đừng nói như vậy, em không muốn liên luỵ đến anh… Anh biết rằng em vốn dĩ không thể cho anh… Khụ khụ… Em hi vọng anh sẽ tìm được một cô gái thật tốt, thay thế em chăm sóc cho anh, như vậy em mới có thể an tâm…”

Một tiếng “Anh Kính” này giống như đưa bọn họ quay trở về ngày trước.

Phong Kính lập tức ngắt lời: “Không được nói bậy! Chỉ cần em nghỉ ngơi cho tốt là được, anh không cho phép em nghĩ ngợi lung tung, biết không? Em sẽ khoẻ lại, tin anh, cho dù có tìm hết bác sĩ trên thế giới này anh cũng sẽ trị hết bệnh cho em. Em chỉ cần nghỉ ngơi cho thật tốt, biết không? Anh đưa em trở về phòng” Nói xong, hắn nhẹ nhàng ôm lấy Vệ Nhu Y, ôm cô về phòng bệnh an dưỡng.

Vệ Nhu Y nằm trong ngực hắn, trên mặt tràn ngập bi thương, đôi mắt xinh đẹp như viên kim cương kia dường như có chút cô đơn.

_____________

Ban đêm.

“Thiệu Hoa, có thể nói cho em biết, người phụ nữ kia là ai không?” Vệ Nhu Y do dự đã lâu, mới bấm số điện thoại của Phương Thiệu Hoa.

Phương Thiệu Hoa đang trong quán bar, bên cạnh là Tiền Phong đang ôm lấy vài người đẹp, đôi mắt hoa đào của hắn chớp nháy liên tục “Là vị mỹ nữ gọi lúc đêm khuya à?”

Phương Thiệu Hoa vung tay đẩy mạnh hắn ra, đi đến góc phòng, nói: “Nhu Y, em đang nói cái gì thế? Anh không hiểu” Lông mày của hắn nhíu thật chặt.

Vệ Nhu Y cười nhẹ “Thiệu Hoa, anh đừng giấu em… Khụ khụ, em không còn là đứa em gái các anh lúc nào của bảo vệ lo lắng một cách tỉ mỉ” Nụ cười chứa đựng nhiều phiền muộn “Em không muốn làm cái gì hết, chỉ muốn biết một chút mà thôi… Khụ khụ, chỉ muốn biết người phụ nữ ấy có thật sẽ mang đến hạnh phúc cho Kính hay không mà thôi…”

Nghe thấy tiếng cười của cô ấy, trong lòng Phương Thiệu Hoa đau nhói, nhịn không được nói: “Em đừng nghĩ lung tung, anh sẽ đến chỗ em ngay” Nói xong, hắn trực tiếp lái xe đi.

“Này! Cái tên hỏng não” Tiền Phong bĩu môi, hung hăng liếc mắt.

Những cô gái bên cạnh nhao nhao: “Tiền thiếu, Phương thiếu đi rồi, bọn em đi với anh nhé?”

Tiền Phong nhìn lướt qua, khó chịu ném ly rượu: “Tránh ra, tránh ra, bổn thiếu gia hôm nay không được vui”. Nói xong, hắn một cước đạp lên sôpha, đi ra khỏi quán bar.

Mẹ nó! Thật khó chịu!

Phương Thiệu Hoa mình đầy mồ hôi chạy đến viện điều dưỡng, Vệ Nhu Y vì chờ đợi lâu nên đã ngủ.

Thấy cô ấy rúc người trên ghế dài ngủ một cách nặng nề, Phương Thiệu Hoa đau lòng ôm lấy cô ấy nhẹ nhàng đặt lên giường, đắp kín mền.

Trong lúc ngủ mơ, môi của cô ấy đầy vẻ mê người, chiếc gáy trắng nõn, ngực phập phồng theo từng nhịp thở.

Cô gái như thế, xinh đẹp như thiên sứ, lại khiến cho người khác thương tiếc.

Phương Thiệu Hoa nhẹ nhàng quỳ một gối xuống bên giường, cầm tay cô nâng lên đặt trên môi mình “Nhu Y, anh cam đoan với em, ngoại trừ em ra, hắn sẽ không yêu một ai khác”

Hạnh phúc của người khác hắn mặc kệ, nhưng hạnh phúc của Nhu Y, chẳng sợ phải hi sinh cả tính mạng, hắn cũng sẽ bảo vệ cho bằng được. Cho dù… người cô ấy yêu không phải là hắn…

Hắn cúi người, nhẹ nhàng hôn lên môi cô. Nụ hôn như mang theo tâm tình hắn, dịu dàng, run rẩy, ngậm lấy bờ môi hồng phấn của cô ấy mà mút vào, hai tay chống trên giường, cố gắng khắc chế sự khát vọng của chính mình.

Đây là thiên sứ của hắn, hắn không thể không tôn trọng!

Phương Thiệu Hoa nhẹ hôn lên trán Vệ Nhu Y, chạm nhẹ một chút, rồi bắt buộc mình phải rời khỏi. Mà đằng sau, lông mi thon dài của Vệ Nhu Y, nhẹ nhàng run lên một cái.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »