Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3620 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 24
chủ nhân và thú cưng.

❊ ❊ ❊

Bạn học xung quanh đều vây lại, rất hứng thú nghị luận to nhỏ.

“Cô tại sao không chịu nói chuyện? Chột dạ sao?” Kiều Na cay nghiệt cười lạnh nói, trong mắt đã tràn ngập khinh thường “Vẫn là do quan hệ mà vào đây, là một nam nhân có tiền cùng chức cao vọng trọng sao?”

Tô Mộc Vũ đứng lên, bình tĩnh nhìn cô ta hỏi: “Cô thật muốn biết? Vậy tại sao không đi hỏi viện trưởng?”

Nói xong, cầm lấy cặp đi ra khỏi phòng học.

Kiều Na ở phía sau giận đến vẻ mặt xanh tím, luôn có người theo đuổi như cô ta mà lạ bị sỉ nhục như vậy, cô ta phẫn hận cắn răng: “Tô Mộc Vũ, cô có bản lĩnh thì đấu với tôi. Nếu cô có thể làm ra tác phẩm xuất sắc hơn tôi, tôi lập tức rời khỏi trung tâm!”

Cô ta dám nói như vậy đương nhiên là có nắm chắc. Cô ta biết tác phẩm của mình có lẽ không phải là thứ tuyệt nhất nhưng nếu đem ra so với Tô Mộc Vũ thì khẳng định bỏ xa.

Tô Mộc Vũ cũng không để ý gì tới, lập tức đi ra cổng trường. Ngược lại khiến Kiều Na tưởng tượng mình là một đấu thủ bị bỏ rơi trên võ đài, đơn thân độc tấu, tức giận đến nổi trận lôi đình.

Tô Mộc Vũ nghe phía sau có người xì xào bàn tán.

“Cậu xem, trên người cô ta là quần áo và giày hiệu Dior mới nhất đấy! Nói không chừng thật sự là có người bao nuôi”

“Khuôn mặt cô ta xem ra cũng chỉ có chút nhan sắc, ai mà muốn chứ?”

“Tôi đoán không chừng thì người bao nuôi cô ta chắc là một ông già năm sáu chục tuổi, bụng phệ, xấu xí”

“Không phải chuyện này trên báo vẫn xảy ra nhan nhản sao?”

Tô Mộc Vũ nghe xong chỉ thản nhiên cười cười, những lời này cô sẽ không để ở trong lòng, bọn họ muốn nói liền nói thôi.

Một chiếc Porsche màu lam dừng cổng, bên trong xe một nam nhân anh tuấn trẻ tuổi bước ra, ánh mặt trời sáng lạng, đôi mắt đào hoa chợt lóe, hướng tới cổng trường phất tay.

Nữ sinh trước cổng lập tức hồng hai má, người nam nhân này rất đẹp trai, hơn nữa… Chiếc xe kia rất loá mắt nha!

Ngay cả Kiều Na cũng nhịn không được mà nhìn sang, trên mặt tuy rằng còn duy trì vẻ mặt cao ngạo nhưng ánh mắt lại liếc tới.

Nhìn thấy nam nhân anh tuấn kia hướng mình đi tới, Kiều Na quả thực kiêu hãnh cực kỳ, nâng cằm lên, đón nhận những ánh mắt hâm mộ xung quanh. Danh tiếng của cô ta vốn không nhỏ, thường xuyên có nam sinh tỏ tình, thế nhưng cô ta vẫn rất khinh thường. Mà hôm nay, người này cũng đủ để cô ta bỏ xuống dáng vẻ cao ngạo của mình.

Nam nhân kia thế nhưng lại nghiêng người xuyên qua cô ta, ôm lấy bả vai Tô Mộc Vũ. Trong nháy mắt, biểu tình trên mặt Kiều Na quả thực hết sức rực rỡ, thậm chí xung quanh còn có người che miệng cười khẽ.

Đôi mắt hoa đào của Tiền Phong nhay nháy, nhỏ giọng bên tai Tô Mộc Vũ nói: “Bảo bối, anh giúp em một kiếp nạn, làm sao báo đáp anh đây nha?” Hiển nhiên, hắn cũng nghe thấy những nghị luận lúc nãy.

Tô Mộc Vũ hơi nhíu mi, cô không có thói quen đứng gần với nam nhân như vậy, còn có xưng hô ái muội. Mặc dù là bạn của Phong Kính, cô cũng chỉ gặp hắn có một lần không phải sao?

Tiền Phong biết nữ nhân trước mặt này không giống với những cô gái bình thường khác, vươn tay vô tội nói: “Được rồi, anh thừa nhận: núi băng bệ hạ phái nô tài đến đón nương nương”

Xe Tiền Phong đã loá mắt mà tài lái xe của hắn lại càng “loá mắt” hơn, xoay một phát 90 độ khiến cổng trường phải lung lay. Xe chạy đi chỉ để lại một chuỗi dài thanh âm sợ hãi cùng hâm mộ, chỉ có Kiều Na là phẫn hận cắn chặt răng, xiết chặt nắm tay.

Bị đưa đến một bệnh viện.

Phong Kính dường như chờ đợi có chút không kiên nhẫn, thường nhìn xem đồng hồ.

Tiền Phong huýt sáo, mang người ném qua: “Nhiệm vụ hoàn thành, nô tài cáo lui trước”. Nói xong, hướng Tô Mộc Vũ nháy ánh mắt hoa đào.

Đáng tiếc, không ai cổ vũ.

Tiền Phong ủy khuất vội vàng chạy đi.

Phong Kính cũng không có nói tiếng cảm ơn, nắm lấy cổ tay Tô Mộc Vũ kéo vào trong đưa ột vị bác sĩ Trung y dày dặn kinh nghiệm.

Bác sĩ cẩn thận bắt mạch, sau đó kê ra một đơn thuốc thật dài, phía trên đều là những vị thuốc Đông y, cũng kê sẵn số lần uống mỗi ngày và mỗi lần uống những gì.

Tô Mộc Vũ cho đến tận khi lấy thuốc vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác, thắc mắc nhìn nam nhân bên cạnh.

Thì ra hắn đang quan tâm đến căn bệnh viêm dạ dày của cô sao?

Phong Kính chú ý đến ánh mắt của cô, có vẻ không kiên nhẫn nói: “Không cần nhìn tôi với ánh mắt này, cho dù là động vật thì nó cũng muốn bản thân mình được khỏe mạnh”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »