Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3684 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 17
thân phận của hắn.

❊ ❊ ❊

Tô Mộc Tình sợ hãi, nhưng sau đó lại nghĩ: Muốn cô dựa vào cái gì sao? Đánh người khác chính là hắn, nên đuối lý cũng phải là hắn. Chỉ dựa vào thân phận của anh rễ, muốn tố cáo hắn ta thì còn dễ hơn lên trời. Hơn nữa, đam đơn kiện đương nhiên còn tác dụng ra oai với chị gái mình”

Nghĩ như vậy, cô ta lại hít sâu một hơi, ngẩng cao khuôn mặt đầy nước mắt: “Anh rễ, anh có sao không? Tất cả đều do em chỉ là một đứa con gái yếu đuối, em không thể ngăn cản cái tên lưu manh này. Anh rễ, chúng ta đi báo cảnh sát, em không tin hắn dám đánh người trước đám đông mà có thể thoát tội được” Thật sự là nước mắt mỹ nhân khiến người người thương tiếc.

Tần Nghị Hằng vẫn không lên tiếng, đưa tay lau vết máu nơi khoé miệng, dùng ánh mắt giết người trừng Tô Mộc Vũ, giống như muốn lột hết da trên người cô ra.

Hắn giận đến điên lên, hắn luôn nghĩ Tô Mộc Vũ sẽ mãi là đồ vật hắn nắm trong tay, thế nhưng bỗng có một ngày, cô bảo sẽ theo gã đàn ông khác, hắn sẽ không điên tiết lên sao? Có thằng đàn ông nào chịu nổi chuyện này chứ?

Tô Mộc Vũ cố gắng tỏ vẻ hờ hững nhưng vẫn theo bản năng cúi đầu, né tránh ánh mắt muốn giết người của hắn.

Mà con ngươi Phong Kính bên cạnh lại loé sáng.

Lúc này bỗng nhiên…

“Ethan, có chuyện gì sao?”

Vài người bảo vệ tiến đến, chủ nhân bữa tiệc hôm nay – Tống nghệ Tống lão tiên sinh, chống gậy xen vào đám đông hỏi thăm.

Mọi người xung quanh bàn tán suy nghĩ xem Ethan là ai trong hai người.

Chỉ thấy Phong Kính bước lên, tao nhã bắt tay với Tống lão nói: “Tống lão, thật xin lỗi, không cẩn thận khiến nơi đây dơ một chút” Thái độ như một vị công tử nhã nhặn, dường như người vừa đánh nhau ở đây không phải là hắn.

Bàn tay nắm chặt, Tần Nghị Hằng cùng Tô Mộc Tình cả kinh. Hôm nay hai người bọn họ đến bữa tiệc này là muốn gặp mặt Tống lão tiên sinh, không nghĩ tới lại bị bảo vệ ngăn cản, lại càng không nghĩ tới cái người lưu manh trong miệng Tô Mộc Tình lại quen biết với Tống lão.

Tống lão cười cười, vỗ vỗ bả vai hắn, nói: “Ethan, đến đây mà cũng không gọi cho tôi, chê lão nhân gia tôi già hơn cậu nên không có tiếng nói chung sao? Tôi mới tìm được một tác phẩm gốm cổ, cậu cũng nên cho tôi xin chút ý kiến về nó chứ?”

Phong Kính hơi hơi vuốt cằm, thanh âm trầm thấp: “Tống lão nói đùa, rảnh rỗi tôi sẽ đến nhà làm phiền ông”

“Thế thì quá tốt rồi!” Tống lão cao hứng cười nói. Mọi người đều biết, Tống lão hơn sáu mươi tuổi, sống hơn nửa đời người mà niềm vui lớn nhất chính là đồ gốm, chính xác là một kẻ nghiện đồ gốm đến mê, đến si. Mà người được lão đặt vào trong mắt… cực kỳ hiếm.

Bên cạnh, cháu gái Tống lão nắm lấy cổ tay ông, sùng bái nhìn Phong Kính nói: “Bác Tống, vị này chắc là EthanFong?”

Tống lão có chút giận nói: “Con thật là… Không phải đã nói với con rồi sao? Ethan không thích bị khai ra thân phận trước đám đông”

Nhưng mà, cái tên này lập tức khiến ọi người kinh hãi.

Ethan, EthanFong, mấy năm gần đây nổi danh trên thương trường quốc tế với cương vị giám định và thưởng thức đồ gốm sứ. Là người thanh niên trong truyền thuyết khiến người người tò mò kia.

Rất nhiều người ngưỡng mộ hắn nhưng hắn không đồng ý cho báo chí phỏng vấn, không ai biết hắn trông như thế nào, chỉ biết là một người thần bí đến từ Châu Á.

Tô Mộc Tình che miệng, cô ta cứ tưởng gã đàn ông này chỉ là một tên vô danh tiểu tốt, không ngờ lại…

Trái tim Tô Mộc Vũ bịch một tiếng. Cô hoàn toàn không ngờ hắn lại là người kia… Trời ạ! Cô không có nằm mơ đúng không?

Đối với một người đam mê gốm sứ mà nói, cái tên EthanFong tuyệt đối không chút xa lạ, thế nhưng cô làm sao cũng không nghĩ tới, lại là hắn!

Người người xung quanh càng ngày càng nhiều, Phong Kính nhíu mày nói với Tống lão: “Thật xin lỗi Tống lão, hôm nay tôi còn có chút chuyện chưa làm xong, tôi đành đi trước vậy, hôm khác tôi sẽ đến chào ông”

Không chào hỏi với bất luận người nào, hắn nắm lấy bàn tay Tô Mộc Vũ vẫn còn kinh ngạc đến ngây người, mười ngón tay giao nhau, sánh bước rời khỏi đại sảnh bữa tiệc. Phía sau, người người đều tấm tắc khen ngợi, chủ đề đều xoay xung quanh hắn.

Tô Mộc Tình cắn chặt răng: Hừ! Dù sao cũng chỉ là một tên nặn gốm có chút danh tiếng, tiền đồ làm sao sáng lạn được? So sánh thế nào cũng kém xa anh rễ cô ta, đường đường là tổng giám đốc một công ty, giá trị con người nằm ở trên cao. Chị, cho dù chị có dính chặt vào kẻ nào thì cũng không bằng đứa em gái này.

Nhìn hai bóng lưng cùng nhau rời đi, trong đầu Tần Nghị Hằng có chút khổ sở, giống như bàn tay đang nắm chặt bị rơi ra thứ gì đó.

“Đây không phải là em vợ Tần tổng sao? Chẳng lẽ bọn họ thật có gian tình?” Cách đó không xa có người nhận ra hai người liền xì xào bàn tán.

“Chuyện này ai mà chẳng biết, mà nói đến thì cũng thấy cô gái kia có chút giống vợ cũ của Tần tổng nha, không phải là…”

Sắc mặt Tô Mộc Tình cực kỳ khó coi, hung hăng trừng mắt bọn họ, lại ủy khuất bắt lấy cánh tay Tần Nghị Hằng “Anh rễ…”

Tần Nghị Hằng trợn mắt.

Đôi con ngươi đen kia như phát ra thứ ánh sáng như một lưỡi dao sắc bén, muốn bầm nát mọi người dưới thân.

Tô Mộc Tình chợt buông lỏng tay.

Tần Nghị Hằng nhìn cũng không thèm nhìn cô ta, sắc mặt xanh mét hung hăng đi ra ngoài. Mặt mũi của hắn, hôm nay đã mất hết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »