Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3719 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 75
chưa chết chưa ngừng.

❊ ❊ ❊

Tô Mộc Vũ dường như cảm thấy trên người Phong Kính phát ra khí lạnh… cùng với hận ý dày đặc.

Tô Mộc Vũ theo bản năng vươn tay, bị hắn mạnh tay đóng cửa nhà: “Không cho phép bước ra!”

“Nhưng…” Tô Mộc Vũ không biết như thế nào, chỉ lo lắng. Một lần bước ra khỏi Phong gia, hắn đã tự biến bản thân thành cái dạng không ai nhận ra, làm sao cô không thể không lo lắng?

“Cô dám bước ra, tôi cắt đứt chân cô!” Phong Kính lạnh lùng bỏ lại một câu, mang theo một thân đầy khí lạnh đi xuống lầu.

Tô Mộc Vũ vội úp sấp trên cửa sổ, nhìn Phong Kính từng bước đi xuống, vệ sĩ dường như muốn mời hắn lên xe, nhưng bị hắn cự tuyệt.

Phong Kính tựa trên vách tường, cười lạnh một tiếng, hỏi: “Ông muốn làm cái gì?”

Phong Khải xoay người, ông ta tuy tuổi đã cao nhưng không hề có vẻ yếu đi vì tuổi già. Ánh mắt khắc đầy dấu vết năm tháng của ông ta nhìn chằm chằm đứa cháu nội mình nuôi mười sáu năm, bình tĩnh mở miệng: “Cô gái vừa rồi, con chơi đùa thì được, động vào thật, con nên biết, Phong gia chúng ta, sẽ không bao giờ tiếp nhận loại người như vậy”

Phong Kính nghiêng đầu, cười nói: “Cho nên người phụ nữ trong lòng ông, trừ bỏ mang đến ích lợi cho ông, cũng chỉ là công cụ nối dõi tông đường thôi, có phải hay không? Cũng giống như người mẹ vô dụng của tôi, bởi vì gia thế bà ấy ông không dùng được, cho nên ông mới khoanh tay đứng nhìn bà ấy đi tìm cái chết, cuối cùng còn ban cho bà ấy vài phát súng, có phải hay không?”

Vẻ mặt bình tĩnh của Phong Khải cuối cùng trở nên lạnh lẽo, trong mắt già nua của ông ta xẹt qua vị máu tanh, ông ta quát khẽ: “Mày, mày không nên vì một người phụ nữ không có quan hệ gì mà tranh chấp cùng ông. Đàn ông Phong gia, không nên có nhược điểm! Trước kia là Vệ Nhu Y, ông nhân nhượng mở một con mắt nhắm một con mắt là vì cô ta đã cứu mày một mạng, bây giờ… Tô Mộc Vũ này, ngay cả Vệ Nhu Y cũng không bằng! Mày vì cô ta, cắt mất một cái lỗ tai của Phong Nghi. Phong Kính, rốt cuộc mày muốn chứng tỏ cho ông thấy cái gì?”

“Nhược điểm? Ông nói là bản chất máu lạnh sao? Đúng vậy, cả Phong gia, cho dù máu lạnh đến đâu cũng không ai sánh bằng ông. Ông nội, tôi là do ông nuôi lớn, giọt máu chảy trong người tôi cũng giống với ông, cho nên người nào đụng đến tôi một chút, tôi sẽ đáp trả mười phần. Đừng nói là thằng Phong Nghi đó, cho dù là La Vân, tôi cũng giết” Nhắc tới hai cái tên kia, đôi mắt Phong Kính đầy mùi máu tanh.

“Mày!” Phong Khải nheo mắt nhìn hắn, không biết qua bao lâu mới thở ra một hơi như mệt mỏi, không muốn tiếp tục nói những chuyện không có điểm dừng, năm mươi năm qua chưa từng có một nấc thang cho cả hai đi xuống.

“Con chơi đùa bên ngoài cũng đủ rồi, đến lúc nên trở về. Thằng con trai Tiền gia tháng sau cũng chính thức thăng lên kiểm sát trưởng thành phố S, Tiền gia xem như đã có người nối nghiệp. Con là đứa cháu ông vừa ý nhất, con chơi đùa ở bên ngoài mười năm, ông cũng mặc con mười năm, cái gì mà nghệ thuật gốm sứ, chơi cũng đủ rồi. Bây giờ cũng đến lúc Phong gia chúng ta nên có người tiếp nhận”

Phong Khải gằn từng tiếng, giống như từng viên đá to nện xuống nền đất.

Phong Kính cười cười, đốt một điếu thuốc trong tay, tàn thuốc lấp lánh dưới bầu trời dần tối. Hắn cười lạnh một tiếng, nói: “Nếu tôi nói không thì sao? Như thế nào? Ông là muốn bắt tôi trở về sao? Vẫn muốn tái diễn chuyện con trai ông đối xử với mẹ tôi như thế nào một lần nữa sao?”

Mắt Phong Khải sáng như đuốc, cây gậy gỗ trong tay ông ta hung hăng nện trên đất “Mày là cháu nội đích tôn của Phong Khải tao!” Mười chữ kia, như sấm sét giáng xuống trời quang.

Vài người vệ sĩ sợ tới mức lui về sau từng bước.

Chỉ có Phong Kính, vẫn duy trì tư thế như cũ, khóe miệng hơi hơi gợi lên một đường cong lãnh đạm “Rồi sao? Tôi tình nguyện không phải” Tàn thuốc trong tay đột nhiên rơi xuống đất, hắn nâng mủi chân lên nghiền nát từng chút một.

Phong Khải chống cả người lên gậy gỗ, không có một chút gì là mệt mỏi, cây gậy này tượng trưng cho quyền lực của ông ta vài thập niên qua. Ông ta vung gậy, hung hăng nện lên đầu Phong Kính: “Nghịch tử!”

Phong Kính quay đầu đi, đưa tay sờ sờ, nhìn thấy máu tươi dính đầy trên tay mình, nhẹ nhàng cười rộ lên.

“Tướng quân!” Lão quản gia đi theo bên cạnh thấy tình thế không xong, bước lên phía trước ngăn cản.

“Cút!! Tất cả đều cút qua một bên cho tôi! Phong gia vài thập niên nay không phải để ày lãng phí. Tao nói ày biết, mày không tiếp nhận thì không xong đâu!” Phong Khải hung hăng tát lên mặt hắn.

Phong Kính bị lời của ông ta chọc giận, ánh mắt như máu, nhìn thẳng Phong Khải: “Biết không? Từ năm tôi mười sáu tuổi đã bắt đầu nghĩ làm sao để hủy diệt Phong gia, hủy diệt đi cái gia đình dơ bẩn kia, hủy diệt bảo bối tham vọng của các người. Nơi đó đối với tôi mà nói, ngay cả rác rưởi cũng không bằng!”

Con ngươi hắn đầy máu tươi, giống như đem toàn bộ hận ý mười mấy năm qua nén vào đó.

“Mày… mày câm miệng cho tao!” Phong Khải không nghĩ tới hắn sẽ nói những lời như vậy, cây gậy trong tay thiếu chút nữa là rơi xuống đất, tiếp tục giơ lên lại bị Phong Kính giữ chặt.

Từng giọt máu tươi trợt xuống từ trên đầu của hắn, chảy xuống cằm hắn, nhìn Phong Kính như vậy lại giống như quỷ Satan “Ông nội, đừng đụng chạm vào đồ của tôi, tính cách của tôi ông là người rõ nhất. Ông làm hư đồ vật vốn thuộc về tôi, tôi cũng sẽ trả lại đồ vật hư hỏng của ông giống như vậy”

Ánh mắt già nua của Phong Khải nháy mắt đỏ lên, vứt bỏ cây gậy trong tay, rút ra súng lục gác lên đầu Phong Kính, lại bị lão quản gia sống chết ngăn cản.

“Tướng quân, tướng quân, ngài đừng tức giận. Đại thiếu gia chỉ là nói trong lúc nóng nảy thôi, ngài ngàn vạn lần đừng cãi nhau với đại thiếu gia. Đại thiếu gia, ngài mau xin lỗi tướng quân đi…”

Phong Khải đột nhiên che ngực, rồi ngã xuống.

“Tướng quân! Tướng quân!” Vài người vệ sĩ nhanh chóng đỡ lấy Phong Khải, đưa lên xe.

Lão quản gia lo lắng thở dài: “Đại thiếu gia, ngài cần gì phải như vậy chứ?… Tướng quân cũng chỉ là muốn gọi ngài về nhà ăn bữa cơm đoàn viên thôi”

Phong Kính nhìn bóng lưng Phong Khải, đầu ngón chân vừa chuyển: “Ông nội, thật ra tôi rất hi vọng, mười một năm trước, ba viên đạn kia ông cũng chia cho tôi một viên, như vậy, tất cả không phải đều sẽ tốt hơn sao?” Hắn xoay người, rời đi.

Lão quản gia thở dài, vội lên xe, đưa Phong Khải về nhà.

Phong Khải uống thuốc, dịu đi một chút, trong xe im lặng đến dọa người.

Ông ta nhắm mắt lại, con người làm trời đất rung chuyển hơn năm mươi năm qua cuối cùng cũng để lộ ra phiền não. Ông ta lẩm bẩm: “Chẳng lẽ, năm đó tôi thật sự đã sai lầm rồi sao?”

Lão quản gia không dám đáp, ông theo Phong Khải ba mươi năm, mưa gió cỡ nào cũng từng trải qua, sự kiện kia mười một năm trước tựa như một cây đao cắm trong tim đại thiếu gia, nhổ ra là chết, không nhổ ra cũng là một chữ chết.

Phong Khải sau một hồi quả nhiên nói bốn chữ kia: Chưa chết chưa ngừng.

____________________

Tô Mộc Vũ tận mắt nhìn thấy Phong Kính rời khỏi với đầu đầy máu, cô cuống quít chạy xuống lầu, lại không tìm thấy bóng dáng hắn.

Hắn đi đâu? Chảy nhiều máu như vậy!

Tô Mộc Vũ sắc mặt tái nhợt đuổi theo, tìm khắp nơi, bên ngoài bầu trời dần tối đen, cô tìm hơn hai tiếng đồng hồ cũng không hề thấy hắn.

Cuối cùng chỉ đành phải thất vọng trở về, thế nhưng lại nhìn thấy Phong Kính ngồi trước cửa, dưới ánh đèn, từng lon bia nốc thẳng vào cuống họng, những lon không khác lại nằm rải rác trên đất.

Tô Mộc Vũ vội ngăn hắn lại, không thể để hắn tiếp tục uống như thế.

Phong Kính nghiêng đầu, nhẹ nhàng cười: “Cô về rồi? Tôi không mang theo chìa khóa”

Chỉ một câu nói như vậy, lại làm ũi Tô Mộc Vũ đau xót. Cô quỳ xuống ôm lấy người đàn ông này.

Phong Kính nhắm mắt lại, vứt bỏ lon bia, vòng tay ôm chặt lấy người cô.

Tô Mộc Vũ muốn đứng dậy mở cửa.

Phong Kính lại giữ chặt, không cho cô động đậy “Đừng nhúc nhích, để tôi ôm một lát thôi”

Hai người… ôm chặt lấy nhau trong đêm đông lạnh giá, giống như hai con chó nhỏ ôm lấy nhau, sưởi ấm lẫn nhau.

______________

Tần Nghị Hằng bước vào cửa, nhìn thấy Tô Mộc Tình giống như một con ong mật bận rộn, quét dọn quanh nhà, mua thức ăn nấu cơm, giống như những gì Tô Mộc Vũ làm trước kia.

Tất cả chuyện này không những không khiến hắn cảm thấy vui vẻ, ngược lại những sợi tóc còn dựng đứng cả lên.

Hắn nhớ rõ bộ dáng sợ hãi của cô ta đêm đó. Chẳng thà cô ta nổi điên, phá rối, thậm chí liều mạng với hắn cũng được, chứ hắn thật không muốn nhìn thấy bộ dáng này, một Tô Mộc Tình như vậy khiến cho hắn cảm thấy đáng sợ.

Trong lòng bà Tần mấy ngày nay cũng run sợ không kém. Bà làm cái gì Tô Mộc Tình cũng đều ngăn không cho bà làm, nếu như bà từ chối, Tô Mộc Tình chỉ yên lặng nhìn bà, cho đến khi bà thỏa hiệp mới thôi.

Bà cũng muốn phát cáu, nhưng khi vừa nghĩ tới đứa nhỏ trong bụng Tô Mộc Tình do chính con trai mình bóp chết, bà một chút sức lực phát cáu cũng không có, thậm chí lại càng sợ Tô Mộc Tình cảm thấy không vui, đi kiện Tần Nghị Hằng. Nếu thế, con trai bà thật không xong rồi.

Mấy ngày này bà thật hối hận, tại sao trước kia lại cứ một mực cho hồ ly tinh này vào cửa, khiến bây giờ gà chó không yên, vĩnh viễn không có một ngày yên tĩnh. Hiện tại ngẫm lại, Tô Mộc Vũ xem ra thật tốt, quả thật không có chút vết sẹo nào.

Tần Nghị Hằng nhìn Tô Mộc Tình chăm chú bưng canh cá ra “Anh rể, anh nếm thử canh xem có vừa miệng không? Mẹ, mẹ cũng nếm thử xem con nấu canh cá có ngon hơn chị con không?”

Tần Nghị Hằng cùng bà Tần đồng thời ngẩn người, cái này sao gọi là canh cá? Canh này căn bản… chưa chín, trên lưng cá còn mang theo tơ máu.

“Mẹ, mau ăn đi nha” Tô Mộc Tình khẽ cười nói.

Bà Tần run rẩy vươn thìa, múc một ít nước canh cá sống, run run đưa vào miệng, may mắn bị Tần Nghị Hằng đánh đổ “Đủ rồi!”

Hắn đứng lên, gạt đổ hết một bàn đồ ăn, nắm áo khoác, rời khỏi ngôi nhà ngạt thở này.

Bà Tần sợ tới mức vội bỏ lên lầu, đóng chặt cửa quyết không ra ngoài.

Trong phòng khách, chỉ còn lại có một mình Tô Mộc Tình, cười cười, cúi người nhặt lại từng mảnh vỡ của chén bát.

Cô ta sống không tốt, cô ta càng phải khiến bọn họ không ai sống tốt cả.

Tần Nghị Hằng rốt cục đặt chân ra khỏi cánh cổng nhà, hắn đứng im bên đường lớn, đột nhiên muốn bật khóc. Mỗi năm, Tô Mộc Vũ đều chuẩn bị những vật dụng và thức ăn dành cho ngày tết, cả nhà đều tràn đầy hương vị tết, mà bây giờ…

Báo ứng, quả thật là báo ứng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »