Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3574 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 66
cô cãi lời.

❊ ❊ ❊

Phong Kính ngồi trong xe, nhìn vào phòng triển lãm đối diện, Tô Mộc Vũ khoác trên người chiếc áo có chút phong phanh đang tiễn một vị khách rời đi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lạnh đến đỏ bừng, chóp mũi hồng hồng, không ngừng xoa xoa lòng bàn tay, ánh mắt vẫn trong suốt như trước.

Tiểu Hàn cũng nhìn vô cùng buồn chán, thầm nghĩ: Tô tiểu thư không cần phải tự vất vả như vậy, có Phong thiếu, muốn cái gì mà không có? Giống như bạn gái trước đây của Tiền thiếu và Phương thiếu, người nào mà không phải cả ngày cứ cuống cuồng lên đi mua sắm.

Mà Phong Kính nhìn thấy cô, vì mùa đông nên người qua đường cũng không nhiều, cô chờ trong chốc lát, không có khách tham quan liền tự quay đầu vào trong, cẩn thận sắp xếp từng kiện tác phẩm, chăm chú ngắm nhìn, học hỏi.

Đứng lâu một chút, cô lại khẽ bật cười, tay chà xát hai má cho ấm.

Căn bản không nhận thấy được, cách đó không xa, trong một chiếc xe, sắc mặt Phong Kính càng ngày càng đen.

Cho đến không khí trong xe nồng nặc mùi thuốc súng, Phong Kính rốt cục cũng mở cửa xe đi ra ngoài. Bên trong xe, Tiểu Hàn nhát gan vỗ thùm thụp lên ngực đang đập yếu ớt của mình. Làm hắn sợ muốn chết, tiếp tục như vậy nhất định sẽ chết sớm.

Tô Mộc Vũ đang đặt cẩn thận một món đồ gốm lên kệ, ôm lấy hai tay hà hơi.

Đột nhiên hai cánh tay to lớn từ phía sau giương tới, áp chặt cô trên chiếc kệ.

Đôi mắt Phong Kính mang theo sự lạnh nhạt, con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm cô, nói: “Cô muốn đi làm phải không? Bất cứ nơi nào cô nói ra, tôi lập tức đưa cô đi làm!”

Hắn bóp chặt chiếc cằm nhỏ lạnh lẽo của cô “Cũng chỉ mình cô để ý đến số tiền kia cô mượn của tôi, nói cho cô biết, tôi căn bản không đặt chúng trong mắt. Cô là của tôi, mọi thứ của cô đều là của tôi”

“Tôi biết” Tô Mộc Vũ cả kinh một chút, nhanh chóng bình tĩnh trở lại, hờ hững mở miệng, đôi mắt trong suốt của cô tựa hồ long lanh một chút nước.

Cô biết, chỉ cần hắn mở miệng, cô nhất định có nhiều cơ hội tốt hơn, nhưng… “Tôi muốn tự mình cố gắng một lần, được không?”

Cô là một người phụ nữ, một người không có chút mạnh mẽ nào, thậm chí lại là một người phụ nữ cực kỳ yếu đuối và nhỏ bé trong cái xã hội này.

Cô học được một điều quan trọng qua cuộc hôn nhân trước kia: phụ nữ, không thể vĩnh viễn dựa vào phẩm chất, bởi vì dựa vào phẩm chất cũng giống như đi mua những sản phẩm trong siêu thị, luôn luôn có hạn sử dụng.

Cô biết coi như Phong Kính không nói, chỉ riêng gia đình của hắn cũng không dung cho sự tồn tại của cô, như vậy cứ coi như đoạn quan hệ này cuối cùng cũng mỗi người đi một ngả, cô hi vọng chính mình sẽ không chật vật như trước kia.

Rời khỏi hắn, cô còn có thể sống.

Đối với đôi mắt kiên trì của Tô Mộc Vũ, Phong Kính quả thật giận đến nói không nên lời: “Cô… Cô cho là mình thật tài giỏi sao?”

Phong Kính giận đến nghiến răng nghiến lợi: “Được, tôi sẽ nhìn xem, cô có thể kiên trì bao lâu, đến lúc đó đừng trở về cầu xin tôi”. Dứt lời, hắn phẩy tay áo bỏ đi.

Hắn chưa từng thấy qua một người phụ nữ không biết phân biệt như vậy. Đem bản thân bức thành bộ dạng kia để cho ai xem? Hắn không hiểu, cô đang kiên trì vì cái gì?

Tô Mộc Vũ nhìn hắn lạnh lùng đóng cửa xe, chiếc xe xé gió mà đi, nhẹ nhàng mà dứt khoát.

Cô biết hành vi của mình ở trong mắt bọn họ không chỉ ngớ ngẩn mà còn tự làm khổ chính mình , rõ ràng có thể có cuộc sống an nhàn, vì sao cứ phải rước khổ về thân.

Nguyên nhân kỳ thật rất đơn giản, chỉ vì, bọn họ chưa từng đứng trong cùng một thế giới.

Bởi vì Tô Mộc Vũ lần đầu tiên bướng bỉnh chống lại, Phong Kính mấy ngày nay tính khí luôn thất thường. Tô Mộc Vũ rất cẩn thận hầu hạ hắn, thậm chí lúc hắn tắm rửa cũng chăm chú chà lưng cho hắn, lúc về đến nhà lập tức đưa đôi dép lê thoải mái, chủ động lấy lòng như vậy cũng chưa đủ.

Cô biết, đàn ông đều có chủ nghĩa của đàn ông, Phong Kính đặc biệt như vậy. Hắn trời sinh cao ngạo như một vị thần, mà cô chỉ là một phàm nhân nho nhỏ, chỉ cần một móng vuốt của con mèo giơ lên, hắn đương nhiên sẽ mất hứng.

Tô Mộc Vũ ôm Bàn Chải, nhìn cửa thư phòng đóng chặt, vuốt nhẹ bộ lông mềm mại của nó, trong lòng khẽ thở dài “Bàn Chải, mày xem, chú ấy lại nổi giận giống một đứa nhỏ rồi”

Bàn Chải giống như đồng ý, “Gâu gâu” một tiếng, thuận tiện hướng cánh cửa kia khinh bỉ một cái.

____________________________

Sau giờ học, Tô Mộc Vũ lại vội vàng chạy đến phòng triển lãm.

Từ lúc căng thẳng với Phong Kính, buổi chiều sau khi tan học Tiểu Hàn sẽ không tới đón cô, sau giờ học cô phải vội vàng chạy đến bến xe buýt, trên đường còn phải thay bộ đồng phục.

Đến nơi là vừa kịp giờ, ông chủ cũng có chút không vui, nhắc nhở cô lần sau nhất định phải đến sớm một chút.

Tô Mộc Vũ vội gật đầu, đứng trước cửa đón khách.

“Hoan nghênh quý khách, xin hỏi ngài muốn xem loại gốm sứ nào?” Tô Mộc Vũ hơi xoay người, phía sau xuất hiện một gương mặt mỉm cười ôn hòa.

Người nọ cũng không có lên tiếng, chỉ hai tay vòng trước ngực nhìn cô.

Tô Mộc Vũ kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy một gương mặt trẻ tuổi, khoảng chừng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, khuôn mặt anh tuấn, có chút tinh xảo của phái nữ, áo khoác sọc caro, bên trong là áo thun màu đỏ, là một người rất đường hoàng,

Người đàn ông càn rỡ đánh giá một lượt Tô Mộc Vũ, ánh mắt trần trụi, đầy vô lễ.

Hắn giơ tay lên, nâng lấy cằm Tô Mộc Vũ, tới gần cô nói: “Chậc chậc, bộ dáng cô, cũng đâu có gì kinh người nhỉ”

Lời nói vô lễ như vậy khiến Tô Mộc Vũ nhíu mày, phất tay hắn ra khỏi cằm mình, nói: “Nếu không muốn mua đồ gốm, xin anh rời khỏi, nơi này không chào đón anh”

Hắn làm như không nghe thấy, ánh mắt ngược lại càng ngày càng càn rỡ, cặp mắt gương mặt xinh đẹp tiến thẳng đến trước mặt Tô Mộc Vũ, khoảng cách gần đến như là muốn hôn cô, khóe miệng trào phúng: “Anh trai kia của tôi thế nào lại nhìn trúng một loại hàng như cô, thật đúng là khiến tôi ngạc nhiên”

Tô Mộc Vũ nghe được câu này, chợt mở to hai mắt, là em trai Phong Kính? Cô nghe Tiền Phong nói qua, người này gọi Phong Nghi. Mẹ của hắn, là người tạo thành tấm bi kịch cho cả đời mẹ Phong Kính.

Tô Mộc Vũ nghĩ đến điều này, càng không có hảo cảm với hắn, chán ghét nói: “Mời anh lập tức rời đi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát”

Phong Nghi vuốt trán, bỗng nhiên cười rộ lên: “Anh trai tôi cho cô bao nhiêu tiền? Anh ta bỏ ra bao nhiêu để bao cô đấy? Nói đi, tôi cho cô gấp hai, gấp ba, không thì gấp mười cũng được”

Tô Mộc Vũ nhìn hắn, quả thực muốn cười, cô mở miệng nói: “Một triệu, anh có sao?”

Phong Nghi không nghĩ tới cô lại dám đứng trước mặt hắn nói lớn như vậy, cũng thấy quái lạ một chút, sau đó lại cười rộ lên: “Thì ra là một cây ớt nhỏ”. Trước khi đi, hắn còn cố ý lưu lại một câu “Tô Mộc Vũ phải không? Tôi… nhớ kỹ cô”

Câu nói sau cùng, như là vọng về từ nơi âm u.

Tô Mộc Vũ cau mày nhìn hắn tiêu sái rời khỏi: Người tên Phong Nghi này, rốt cuộc là tới nơi này để làm gì?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang