Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3583 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 37
tô mộc tình mang thai.

❊ ❊ ❊

Tô Mộc Vũ cùng Phong Kính chiến tranh lạnh.

Cũng không phải là không nói với nhau một lời hay là đối chọi nhau gay gắt, mà là loại trong lòng tự tạo ra khoảng cách. Tô Mộc Vũ vẫn như cũ, mỗi ngày tỉ mỉ chuẩn bị bữa tối, dọn dẹp nhà cửa, giúp hắn sắp xếp hết mọi chuyện trong nhà, vẫn cùng chung một giường nhưng hai trái tim xa nhau đến thương cảm. Phong Kính trở về thành đại khối băng, biểu cảm trên mặt càng ngày càng ít xuất hiện.

Như có một khoảng trống vô hình ngăn cách giữa hai người bọn họ, cả hai đều có niềm kiêu hãnh của chính mình, không ao chịu cúi đầu.

Chuyện những tấm ảnh lúc trước dường như bị ai đó áp xuống, trong trường cũng không ai đề cập đến, cả trung tâm đào tạo nghệ nhân gốm sứ như bị phủ lên một tầng bóng ma. Vốn dĩ đã không ai nguyện ý nói chuyện cùng Tô Mộc Vũ thì nay càng không ai ngó ngàng gì đến cô, nếu không phải có giáo sư điểm danh thì cô còn tưởng mình là người vô hình. Nhưng tốt là, Kiều Na cũng không đến kiếm chuyện với cô nữa.

Chu Hiểu Đồng nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Tô Mộc Vũ, hỏi: “Mộc Vũ, hôm qua cậu đọc sách đến khuya à? Vành mắt đều đen như gấu mèo rồi. Cậu nghỉ ngơi một chút đi”

Tô Mộc Vũ lắc đầu: “Mình không sao”

“Cậu không sao? Cậu nhìn cậu kìa, xấu muốn chết, phụ nữ cần gì phải tự biến mình thành như vậy?” Chu Hiểu Đồng thật bó tay với cô “Bạn trai cậu đâu? Sao gần đây không thấyanh ta đến đón cậu? Cậu thành ra thế này không phải là do anh ta chứ? Hai người cãi nhau à?”

Tô Mộc Vũ cười cười, cũng không có giải thích, Phong Kính căn bản không phải bạn trai cô.

Để cho cô ở trước mặt người bạn duy nhất này, giữ gìn một chút thể diện đi.

Chu Hiểu Đồng nằm dài lên trên bàn thở dài” Hài, trên đời này chỉ đó những người ngay thẳng mới không làm tổn thương nhau nhưng lại không thể yêu đương!”

Yêu?

Tô Mộc Vũ không chút để ý chỉ mỉm cười, hai chữ này… quá xa xỉ, cô không thể mua nổi, không bằng tập trung vào sách vở trước mặt sẽ tốt hơn.

_________________

Tô Mộc Tình gần đây rất là đắc ý.

Cô ta thành công trong việc dùng phương thức cực kỳ đơn giản để trả thù người chị gái, hơn nữa còn khiến kẻ thù của mình không chút năng lực đáp trả, chỉ sợ người chị ngu ngốc kia của cô ta cũng còn không biết rốt cuộc là ai làm nữa.

“Tô Mộc Tình, cô đang làm cái gì đó? Còn không mau bưng trà bánh lại đây?” Bà Tần ngồi trong phòng khách cùng mấy người bạn già chơi mạt chược, một bên vênh mặt hất hàm sai khiến.

Trong phòng bếp, Tô Mộc Tình hung hăng liếc mắt, trả lời: “Con đến liền”

Chuyện khiến cô ta bực bội duy nhất lúc này là bà Tần. Từ lúc chuyển vào ngôi nhà này, bà Tần luôn xem cô ta là người giúp việc mà sai bảo. Cơn giận đã lên đến đỉnh điểm nhưng cô ta cũng không có biểu hiện ra ngoài, tối thiểu bây giờ cô ta còn muốn dựa vào bà ta để được nâng lên vị trí thiếu phu nhân Tần gia. Cô ta… nhịn!

Tô Mộc Tình mỉm cười bưng trà bánh qua, không cẩn thận vung vẫy nước trà lên trên bàn mạt chược, bà Tần bật người mắng: “Sao cô lại vụng về như thế hả? Có chút chuyện cũng làm không xong”

“Mẹ, con không cố ý…” Tô Mộc Tình ủy khuất nói.

Trước mặt mấy người bạn, bà Tần cũng không cho cô ta một chút mặt mũi, trực tiếp mắng: “Ai là mẹ cô? Cô còn chưa gả vào Tần gia tôi đâu. Nếu muốn vào cửa, sinh cho tôi đứa cháu đức tôn đi. Trong bụng không có gì, đừng vọng tưởng. Tôi đã thiệt thòi trước Tô gia nhà cô lắm rồi, lúc trước lãng phí năm năm cũng không có một đứa cháu, lần này cô đừng mong nghĩ rằng tôi ngốc nghếch để yên”

Trước mặt nhiều người như vậy, Tô Mộc Tình xấu hổ không chịu nổi, cô ta chưa từng chịu uất ức như thế. Từ nhỏ đến lớn, trong nhà đều coi cô ta là nhất, cô ta hận không thể bóp chết bà già này.

“Bác gái, bác đừng tức giận, con vừa rồi… không cẩn thận nói sai, con không dám…” Tô Mộc Tình rưng rưng nói.

Bà Tần sớm quen mắng người, trước kia là Tô Mộc Vũ, bây giờ lại có mục tiêu mới, mắng còn chưa hả dạ.

Tô Mộc Tình đột nhiên hôn mê bất tỉnh.

Bà Tần hoảng hồn, vội kêu to: “Cô làm sao vậy? Mau, mau gọi xe cấp cứu”

Hai giờ sau.

Tô Mộc Tình liều mạng đè nén nội tâm mừng như điên rời khỏi phòng khám bệnh.

Bà Tần còn tưởng có chuyện, vội hỏi: “Cô làm sao vậy?”. Con nhỏ này mặc dù có chút mưu kế nhưng dù sao cũng là do Nghị Hằng đưa về nhà, trước mắt bà còn con trai, cũng không thể khiến cô ta gặp chuyện gì ở Tần gia.

Trong mắt Tô Mộc Tìnhngân ngấn nước mắt, kích động ôm lấy bà Tần: “Bác gái, bác sĩ nói… con có thai rồi…”

Bà Tần cả kinh, bật người mừng như điên nói: “Thật sao? Thật tốt quá! Sao con còn gọi bác gái? Thật xa lạ, mau gọi một tiếng mẹ xem nào! Đúng rồi, chúng ta mau nói cho Nghị Hằng biết nha!” Vẻ mặt bà ta cũng thay đổi một cách nhanh chóng.

Tô Mộc Tình tựa vào trong lòng bà ta nhu thuận gật đầu. Thế nhưng bà Tần không hề nhìn thấy trên mặt cô ta lộ ra nụ cười đắc ý. Vị trí thiếu phu nhân Tần gia, cô ta đã nắm chắc trong tay rồi. Còn bà già này… hừ! Có người thừa kế Tần gia tương lai, xem cô ta hành bà ta ra sao!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »