Dược Hương Trùng Sinh

Lượt đọc: 12387 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 21
đưa thuốc

❊ ❊ ❊

Tào thị nghe vậy vuimừng cười, vỗ vỗ đầu vai nhi tử “ Con ta thực gia trưởng a…Tốt, nươngbiết, Bành Nhất Châm cùng Chu chưởng quầy có quen biết, bằng không cũngkhông có thời điểm này đứng ra thu mua dược của Thanh Nương, đây là đánh lên mặt Chu chưởng quầy…Thanh Nương, ngươi xác định thân phận hắn,chúng ta chính là bán dược, chớ để bị hắn lợi dụng”.

Cố Hải thấy nương hiểu chuyện, nhẹ nhàng thở ra, cũng căn dặn muội muội “Ngươi hằng ngày trong nhà không ra cửa, không biết lòng người hiểm ác…” Hắn nghiêm túc nói, lúc nói trên mặt lại hiện tia tự trách thật sâu “Là ca cakhông đúng.. nam nhi duy nhất trong nhà lại dựa vào nương cùng muội muội nuôi gia đình.”

Cố Thanh Nương mỉm cười nhìn hắn, ca ca chínhmình tâm lý minh bạch biết lòng người hiểm ác, nhưng hắn không biết, sợlà Bành Nhất Châm lòng dạ rắn rết a, một lần này nàng cũng muốn xôngvào.

“Ta biết..." Nàng khẽ gật đầu, rung cánh tay, oán trách nói“Ca ca lại nói chuyện này đi…” Một mặt nhìn Tào thị nói “ Nương, ngườixem, ca ca xem thường chúng ta nữ nhân a…”

“Đúng, Hải ca nhi xem thường chúng ta, tối nay không cho hắn ăn bánh hoa sen nhân thịt.” Tào thị cười nói.

Cố Hải hắc hắc cười, tự đi chẻ củi.

Cố Thanh Nương ngoài ý muốn, ngơ ngẩn nhìn nương, nương cũng nói lời truêđùa? Ấn tượng mẫu thân trước kia trong nàng là một phụ nhân ngày ngàytrên mặt đầy buồn khổ a.

“Còn nhìn cái gì?” Tào thị cười nói, vuốt xuôi đầu mũi nữ nhi “Ta đi nấu cơm, ngươi lấy ít nước tới.”

Mẫu thân có khả năng tìm niềm vui trong sự đau khổ, ca ca tâm tư trong thônhưng tinh tế, hết thảy đều trong ấn tượng của nàng bất đồng, Cố ThanhNương đờ đẫn, nhưng rất nhanh thoải mái, chính mình cũng không phảigiống trước kia sao.

Này không phải kết quả nàng mơ tưởng, một lần này tất cả đều muốn không giống nhau.

Ba ngày sau đó, Cố Thanh Nương lại chuẩn bị mười cân Viễn Chí, thêm mộtvài Thông khí, Hà Trung huyện tuy cách không xa, nhưng đi bộ cũng mấtđoạn dài, Tào thị không yên tâm Thanh Nương đi một mình, mượn một chiếcxe cút kít nhất định đòi đẩy nàng đi.

“Nương, không đẩy củi đi.” Cố Thanh Nương nào chịu, thấy bó củi bên góc tường, vội cười nói.

Củi như trước không bán được, Hà Trung huyện so với Tiên Nhân huyện lớn hơn một chút, hơn nữa có chợ lớn hơn, nghe nói qua mùng một tháng ba luôntổ chức hội chùa, ngươi ở huyện lân cận đều tới đây.

Tào thị nghĩ đến, cười, vội đem củi đặt lên xe, củi chất cao lung la lung lay.

“Nhưng ngươi phải đi bộ” Tào thị tâm đau nữ nhi, chần chờ nói “ Không thì thôi “

Cố Thanh Nương nghĩ nghĩ cười mang vài phần bi thương, mẫu thân quan tâm nàng mà không cần bất kỳ hồi đáp nào.

“Nương, Thanh nhi có thể tự đi.” Nàng đem dược lược đã chuẩn bị sẵn cầm lên,khóa cửa, phụ mẫu thân đẩy xe, kẽo kẹt đi ra khỏi ngõ nhỏ.

Đến Hà Trung huyện mất một quãng đường xa, hai mẹ con vừa đi vừa nghỉ, mất nửa ngày mới đến nơi, Tào thị đã tới nơi này, còn có ấn tượng, cũng tranhthủ nghe ngóng dược đường của Bành Nhất Châm.

Trước cửa một gian nhà không lớn không nhỏ, quả thật có treo cái biển viết to ba chữ Bành Nhất Châm.

Bên trong có một tiểu hỏa kế thấy các nàng đứng ngoài cửa thăm dò, chạy lại chủ động bắt chuyện.

“Xin hỏi Bành đại phu có ở đây không?” Tào thị hỏi.

“Bành đại phu đi khám bệnh tại nhà a ..” Tiểu hỏa kế đánh giá các nàng, thấyxe đẩy củi, vẻ mặt hai người phong trần mệt mỏi hiển nhiên là đường xatới đây “ Đại thẩm muốn chuẩn bệnh trước ngồi chờ đi..”

“Nương, vậy chúng ta đến chợ bán củi đi.” Cố Thanh Nương nói.

Có thể sớm làm xong một chuyện liền tiết kiệm được chút ít thời gian, Tào thị gật gật đầu, tạ ơn tiểu hỏa kế rồi đẩy xe đến chợ.

Cố Thanh Nương lần đầu đến Hà Trung huyện, nơi này quả nhiên lớn hơn TiênNhân huyện, cửa hàng trên đường cũng nhiều hơn, hơn nữa phân chia loạihàng hóa rõ ràng.

Cố Thanh Nương cùng Tào thị một đường đi đếnđịa phương bán củi, bởi vì quá trưa mới đến việc mua bán đã diễn ra,người bán củi không nhiều, các nàng dỡ củi xuống xe, liền có ba ngườitiến tới hỏi, nhanh chóng định giá rồi đem củi đi.

“Đa tạ, đa tạ” Tào thị mỉm cười nói.

Người mua củi tuy không có vẻ giàu có, nhưng rất sạch sẽ, sắc mặt cũng khônggiống đại đa số người giàu có đi mua hàng như thế đi mua thức ăn.

“Ý, tiểu nương tử còn bán dược liệu” Hắn thấy dưới chân Thanh Nương đặt giỏ dược liệu, hiếu kỳ hỏi “ Bán dược liệu tới phía tây…”

Nhận tiền trong tay hắn, Cố Thanh Nương cười nói “ Đã có người mua…”

Ngươi mua củi thấy vậy cầm củi đi, Tào thị tay cầm tiền khuôn mặt đầy vẻ vuimừng, tuy rằng đi xa, nhưng so với bán tại Tiên Nhân huyện nhiều hơn một nửa.

“Về sau ngươi tới bán dược, nương tới bán củi, không chậm trễ a.” Tào thị cười nói.

Cố Thanh Nương cao hứng, cùng Tào thị đi ra ngoài, nghĩ đến địa phương bán dược mà người khách kia nói, không khỏi tò mò.Thời diểm giữa trưa, haimẹ con tìm nơi mát mẻ ngồi ăn lương khô mang theo.

“Nương, ta đi phía tây xem địa phương bán dược.” Cố Thanh Nương cầm một cái bánh ngô nói.

Tào thị gật gật đầu, dặn dò nàng mấy câu, không có ngăn trở, Cố Thanh Nương chần chờ một chút, cầm dược theo.

“Thanh nhi…” Tào thị nhíu mày gọi nàng “Không thể nay Tần mai Sở”

Cố Thanh Nương quay đầu cười cười, nói đã biết, nàng không phải đi bándược liệu mà đi nghe ngóng giá trên thị trường, đã quyết định về sau làm nghề này, tất phải hiểu rõ giá cả để bả thân không bị rơi vào thế bịđộng.

Một đường hướng phía tây đi đến, ngửi trong không khí hương vị thảo dược, một con đường có tận mười mấy quầy hàng, người người đitới đi lui cò kè giá cả.

Cố Thanh Nương nhìn, đại đa số dược liệu là chưa qua bào chế, như nàng tinh chế Viễn Chí tuy cũng có, nhưng rấtít, chỉ tại mấy cửa hàng lớn mới có.

“Tiểu nương tử cần gì a?” Có người hô to nói với nàng, ánh mắt rơi xuống giỏ mộc “Viễn Chí..Tiểu nương tử, Viễn Chí ngươi bán?”

Cố Thanh Nương gật đầu, đưa giỏ mộc “ Đại thúc, Viễn Chí này bao nhiêu tiền?”

Nam nhân trung niên nhìn qua giỏ mộc, không chút đếm xỉa “Sao? Là Viễn Chí ống tre a..” Thần sắc hắn chuyên chú mấy phần “Tiểu nương tử, làngươi…”

Ánh mắt hắn đánh giá tiểu cô nương, thân hình gầy yếu, tuổi không lớn.

“…Là người trong nhà ngươi làm?” Hắn hỏi.

Cố Thanh Nương gật đầu, cùng đại gia tin tưởng nhiều tuổi đông y một dạng, tinh chế dược liệu đại gia cũng không quá coi trọng người trẻ làm.

“Đúng, không sai..” Hắn khen ngợi, đang muốn nói giá tiền, liền thấy phía trước quầy hàng người nháo loạn.

“…Đổng lão gia tới bán dược..”

Có người vỗ đùi “ Lần này gặp may! Chính giữa trưa ít người thời điểm nghĩ qua Đổng lão gia bán dược…”

Nói chuyện bất chấp mắt tiền sinh ý, phân phó tiểu hỏa kế trông coi sạp,nhấc chân cùng đám người chạy, đám người tụ tập tại đầu phố.

“ Có chuyện gì vậy ” Cố Thanh Nương tò mò hỏi.

Tiểu hỏa kế kiễng chân hướng đầu phố xem, nghe hỏi, trả lời “Đổng lão gia tới bán dược a…”

“Đổng lão gia?” Cố Thanh Nương nghĩ nghĩ, là đại khách hộ đi? Đại gia muốn đi nhượng hắn tới mua dược chính mình, bất quá, chính mình tượng khôngphải chuyện như vậy

“Tiểu ca ngươi nói Đổng lão gia tới mua dược?”

Tiểu hỏa kế xuy một tiếng, một bộ dáng xem thường nhìn “ Ngươi không biết Đổng lão gia?”

Ta vì cái gì phải biết? Cố Thanh Nương thầm nghĩ, lắc lắc đầu.

“Đổng lão gia có danh hào sư phó bào chế, hắn lão nhân làm ra dược, chính lànhất đẳng.. Mua dược? Hắn nơi nào đến mua dược, là bán dược…Theo lý Đổng lão gia không cần tới chợ để bán, nhưng Đổng lão gia nói, hắn xuất thân nơi này, không dám mất gốc, mỗi tháng định kỳ đến đây bán…Tráchtrách..Không biết đại thúc lần này vận khí không biết có thể cướp được..”Tiểu hỏa kế nói.

Chủ quầy ủ rũ trở về, buồn bã “Còn không chen được vào, lại bị cướp sạch..”

Như vậy cao tay? Cố Thanh nương kinh ngạc, liền cùng nhân gia dược liệu không đòi tiền dường như, còn thưởng…

“Lần này vì cái gì?Giá cao quá?” Tiểu hỏa kế hỏi.

“Viễn Chí..Một lượng bạc..” Chưởng quầy đáp, vẻ mặt tiếc nuối.

“Một lượng bạc..Một cân?” Cố Thanh Nương luống cuống há mồm.

Chưởng quầy nhìn nàng, biết vị cô nương không phải khách quen của dược hành,cười nói “ Một lượng bạc? Hai lượng còn có người muốn, tiếc rằng khôngcòn...”

Một lượng bạc một cân..Này là giựt tiền a! Cố Thanh Nương chỉ cảm thấy tim đang nhảy bùm bùm, nàng không khỏi nuốt nước miếng.

“Đại thúc..Viễn Chí của ta cũng tốt..Có thể bán bao nhiêu…” Nàng hỏi.

Chưởng quầy ha ha cười, mắt nhìn giỏ mộc “ Thế nào? Tiểu nương tử cũng nghĩ bán một lượng một cân?”

Lời này nói ra khiến mấy người bên quầy hàng cách vách nghe được nhìn sang, thấy một cô nương trẻ tuổi cùng nhau cười lên.

“Tiểu nương tử…Ta trả ngươi mười lăm quan một cân chính là giá a, một lượng bạc cũng đừng mong nghĩ đến.” Chưởng quầy nói.

Mười lăm quan, ai..Chu chưởng quầy lần trước cũng trả như vậy, đây là giá thị trường.

Cố Thanh Nương không nghĩ bán, trên mặt mang vài phần tiếc nuối nói quá thấp, xếp dược vào trong giỏ cáo từ.

“Mười lăm quan còn thấp?” Chưởng quầy không nghĩ đến bị từ chối, hắn chần chờ một chút “ Như vầy đi, ta trả mười tám quan..”

Xem ra giá tiền còn muốn cao hơn a..

Cố Thanh Nương trong lòng nhịn không được nhảy nhót, tinh chế dược liệuquả chính xác, nhưng nàng không nghĩ đến việc bán, nghe vậy chỉ cườicười cúi đầu đi tiếp.

Chưởng quầy ra giá như thế nhưng không đánh động được nàng, ngoài ý muốn, chao ôi chao ôi hai tiếng, cườinói “Tiểu nương tử thực mơ tưởng một lượng bạc một cân a?”

Phíasau ầm ầm tiếng cười, Cố Thanh Nương xách giỏ đi khỏi, không biết vì cái gì nàng cảm thấy rất kích động, một lượng bạc một cân, trời ơi, dượcliệu nguyên lai cũng có thể như vậy bán.

Nàng có thể có hay không như vậy số một? Dược liệu nàng làm cũng được người tranh mua? Đấu giá mua?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của hi hành