Dược Hương Trùng Sinh

Lượt đọc: 11700 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 94-2
hẹn nói chuyện (2)

❊ ❊ ❊

Chẳng qua cái thời điểm kia Thẩm An Lâm cũng không có ở nhà mà là viết thư biểu đạt ý kiến, giờ đây trước hai năm, Thẩm An Lâm còn tại Kiến Khang, Thẩm gia còn không có mình, Thẩm An Lâm hắn sẽ không thật tự mình đến tiếp nhận hiệu thuốc bắc này đi?

Cố Thập Bát Nương dùng một chút lực ở tay, ly trà lay động, nước trà nóng văng ra khiến nàng không khỏi hô một tiếng.

"Làm sao vậy?" Linh Nguyên từ xa đi tới, khẩn trương cầm tay nàng lên xem.

Trên tay chính là dính chút nước trà.

"Không có việc gì, không có việc gì." Cố Thập Bát Nương cười lấy lại tinh thần, mày như trước nhíu chặt.

Linh Nguyên vội buông tay ra, cuối đầu lui sang một bên.

Cố Thập Bát Nương tâm tư căn bản không có ở nơi này, nàng cắn cắn môi dưới, điều vừa nãy đoán rất có khả năng trở thành sự thật, vận mệnh chết tiệt này, lúc nào cũng xảy đến bất ngờ cản trở con đường của nàng.

"Đừng vội, đừng vội" Bành Nhất Châm đối với phản ứng của nàng rất khó lý giải, kỳ thật hắn nhìn Thuận Hòa Đường kia không có cái gì đặc biệt, vị trí cũng không được khá lắm, mặt tiền cửa hiệu lại cũ, lấy thanh danh của Cố Thập Bát Nương hiện giờ ở dược giới, muốn hiệu thuốc bắc cái dạng gì mà không có, như thế nào một mực đối cái Thuận Hòa Đường này làm ra tình thế bắt buộc?

Tính tình của đại dược sư đều là cổ quái, không thể theo lẽ thường mà đoán, Bành Nhất Châm chỉ có thể nghĩ như vậy.

"Thập Bát Nương, ngày hôm qua quản sự kia tớ tìm ta, nói thiếu gia nhà bọn họ muốn gặp ta, tự mình bàn chuyện với ta, thuận tiện để thảo luận đạt thành." Bành Nhất Châm nói tiếp.

"Thiếu gia nhà bọn họ?" Cố Thập Bát Nương hỏi, "Là vị thiếu gia nào?"

"Là đại thiếu gia đi." Bành Nhát Châm gãi gãi đầu, nhớ không rõ.

"Đại thiếu gia sớm đã không còn..." Cố Thập Bát Nương lẩm bẩm nói.

"Ai không còn?" Bành Nhất Châm dựng thẳng cái lổ tai hỏi.

"Không có gì, hắn gặp ngươi làm cái gì?" Cố Thập Bát Nương hỏi, đại thiếu gia có phải là nói Thẩm An Lâm, chính xác mà nói nên xưng hô là Lâm thiếu gia, tiểu thiếp Triệu thị từng nói: xét thấy *thứ trưởng tử*(đứa con đầu tiên, nhưng là con vợ bé) chết sớm, đại thiếu gia trở thành xưng hô không rõ, cho nên phải xưng là Lâm thiếu gia.

Miệng nàng bỗng hiện lên một tia cười, Lâm thiếu gia, xưng hô này thật đúng là cổ quái, bất quá một đời kia nàng không cảm thấy được xưng hô như vậy có cái gì bất ổn...

Nhắc đến một đời kia nàng không khỏi cười tự giễu, nàng đích thực có một thời gian não quá phẳng.

"...Hẹn ta tại Cao Bàn Tử tửu lâu..." Bành Nhất Châm không có để ý sự lơ đãng của nàng, nói tiếp, "...Thập Bát Nương, ngươi cho ta một câu chắc chắn, nếu như hắn lại đòi tăng giá, thêm nhiều ít là điểm mấu chốt?"

Cố Thập Bát Nương cười lạnh ra tiếng, "Thêm một phân tiền đều không được."

Không nghĩ tới nàng lại trả lời rõ ràng nhanh như vậy, Bành Nhất Châm rất sửng sốt, vặn vẹo tay nói: "Thập Bát Nương, làm ăn không phải nói chuyện như vậy...có tiến có lui mới"

Linh Nguyên ở một bên trông hắn một cái, nếu hắn biết năm trước Cố nương tử đã muống uổng phí một túi vàng ném cho Thuận Hòa Đường, không biết có phải hay không sẽ càng phát điên.

Lam ăn đương nhiên không phải nói chuyện như vậy, tầm mắt của Linh Nguyên lại chuyển tới trên người Cố Thập Bát Nương, nàng ngồi ở trên ghế, lưng thẳng tắp, vẻ mặt ngay thẳng, nguyên bản phải là thiếu nữ có hai tròng mắt trong suốt trở nên sâu thẳm, lộ ra mấy phần lạnh nhạt.

Đây căn bản đối với nàng mà nói không phải là một cuộc làm ăn.

"...Ngươi có biết, vị đại thiếu gia ngươi cần gặp là ai chăng." Cố Thập Bát Nương bỗng oay chuyển câu chuyện, nhìn về phía Bành Nhất Châm nói.

Trên mặt của nàng hiện lên một tia cười, chẳng qua kiểu cười này có chút cổ quái.

Bành Nhất Châm ngẩn ra: "Thẩm An Lâm?"

Mấy ngày nay hắn ở bên ngoài làm việc với người chủ cửa hàng cần thu mua, tự nhiên phải hỏi thăm một chút cửa hàng mình phải thu mua là của người nhà nào, khi nghe đến *danh hào*(tên và biệt hiệu) Thẩm gia - Thẩm Tam lão gia, một cái tên luôn bị hắn lãng quên đột nhiên nảy ra.

Nghĩ đến đây, hắn còn phải làm một vệc cho Cố nương tử này, liền giật mình, đây không phải là một cuộc làm ăn bình thường, mà là báo thù...

"Là hắn sao." Bành Nhất Châm lại một lần nữa hỏi, muốn xác nhận, thấy Cố Thập Bát Nương gật gật đầu, trong lòng hắn không tránh khỏi một trận kích động.

Thẩm An Lâm này rốt cuộc là người nào, làm sao lại cùng Cố nương tử kết thù? Thoạt nhìn mối thù này không hề nhỏ, vậy trong đó có cái chuyện cũ gì?

Cố Thập Bát nNương nhìn lướt qua Bành Nhất Châm, đối với cái gì viết ở trên mặt hắn đều hiểu rõ, nàng hiện tại đưa ra quyết định.

"Ta và ngươi cùng đi." Nàng chậm rãi nói.

"A?" Bành Nhất Châm có chút giật mình nhìn nàng.

Thời gian ước định là ngay ngày mai.

♣♣♣♣♣♣

Bành Nhất Châm ở ngoài tiểu lâu do dự trong chốc lát, nhìn Linh Nguyên thúc giục một chiếc xe ngựa đứng ở một bên, hắn có tâm đi tới chào hỏi, nhìn nhìn đến Cố Thập Bát nương xuống xe ném đến ánh mắt cảnh cáo, liền dừng.

Cố nương tử này, chỉ sợ là tới giám thị hắn, mà không phải hắn đoán như vậy, cảnh tượng *cừu nhân*(kẻ thù) gặp lại hết tức giận đều sẽ không xuất hiện.

"Tiểu thư, xin mời đi bên này."

Cao Bàn Tử tửu lâu có tổng cộng ba tầng, tuy rằng không tính là tửu lâu đứng nhất Kiến Khang thành, nhưng bố trí cũng đặc biệt lịch sự tao nhã, hơn nữa làm rựu và thức ăn vô cùng tốt, có được tiếng tăm tốt.

Phòng lầu ba treo biển các loại hoa cỏ khác nhau, so với sự náo nhiệt của lầu một và lầu ha, nơi này có vẻ thật im ắng, bởi vì còn chưa nói tới chi phí rât cao, ít người có tiếng tăm.

Nhìn Cố Thập Bát Nương mang theo Linh Nguyên cùng đi vào phòng, nhã gian có một tấm bình phong màu trắng cách xa nhau, Bành Nhất Châm không khỏi sờ sờ cái mũi.

Phòng này vốn là bố trí cho đại gia tộc ăn liên hoan, cho nên bố trí tiểu nhã gian, chỗ thuận lợi cho nữ quyến, tuy rằng không thây mặt, không không ảnh hưởng việc nói chuyện với nhau.

Lần này hắn cùng Thẩm An Lâm nói chuyện ngay dưới cái lổ tai của nàng tiến hành rồi, mặc dù không thấy được mặt , nhưng thanh âm nghe được quả thực rất rõ ràng.

Ở bên trong phòng ngồi vào chỗ của mình, hầu bàn tửu lâu dâng rựu và thức ăn đơn giản, liền lui xuống.

Đem tầm mắt hướng về nơi bị che kín bởi tấm bình phong trắng, Bành Nhất Châm nhịn không được đứng lên, mở miệng nói: "Thập Bát Nương..."

"Đừng nói gì với ta, coi như ta không có ở đây đi." Thanh âm thản nhiên của Cố Thập Bát Nương ở bên kia vang lên.

Bành Nhất Châm ừ một cái, còn muốn nói điều gì nên há mồm, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.

"Thẩm giáo úy, xin mời đi bên này." Thanh âm chưởng quỹ tửu lâu bên ngoài nói tới, cách cửa theo tiếng nói được mở ra.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của hi hành