Dược Hương Trùng Sinh

Lượt đọc: 12366 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 26
thất tịch

❊ ❊ ❊

Duỗi tay không đánh khuôn mặt tươi cười, Cố Thập Bát Nương khẽ cười gật đầu.

"Ngươi không có chuyện gì chứ? Chúng ta mau trở về thôi, còn nhiều việc phảilàm nữa.Thật không nghĩ tới Chu đại tiểu thư thực rảnh rỗi nha." Đậu Hoa nói.

Chu Lệ Nương âm thầm cắn răng, nhìn Cố Thập Bát Nương cười nói " Thực quấy rầy Cố tiểu thư..."

Nói xong, nghiêng người nhường đường, bỗng nghĩ đến cái gì vội nói "Đúngrồi, lễ Thất Tịch cũng sắp tới. Cố tiểu thư, chúng ta cùng nhau đi xemrước đèn đi!"

Sau lại bổ sung thêm một câu "Đến lúc đó, Tôn tiểu thư cũng ở đấy, tất cả chúng ta sẽ có chỗ ngồi tốt."

Tôn tiểu thư chính là thiên kim tiểu thư huyện lệnh, Chu Lệ Nương này cùngnhóm tiểu thư quan gia qua lại mật thiết.Đậu Hoa không khỏi cảm thấyngột ngạt, bĩu môi, đem câu ta cùng Thập Bát Nương đã hẹn trước nuốt trở vào.

Nàng không quên, Cố Thập Bát Nương kì thật cũng là tiểu thư con nhà quan, chút giao tình này là nàng nghĩ ra, bản thân nàng chẳngqua là con gái của thương hộ mà thôi.

"Chuyện này... Thực không khéo, ta cùng Đậu Hoa đã có hẹn trước..." Cố Thập Bát Nương cười nói.

Trên mặt Chu Lệ Nương hiện tia kinh ngạc, mắt nhìn Đậu Hoa mà Đậu Hoa cũng không khác là mấy nhưng rất nhanh tươi cười.

"Thực không khéo..." Chu Lệ Nương không dám mở miệng mời Đậu Hoa, mang theoCố Mười Tám Nương không ngại, dù sao thân phận ở chỗ ấy.Nhưng với ĐậuHoa thì không giống nhau, mang nàng ta đi chẳng khác gì muốn cho nhómTôn tiểu thư mắng chết sao.

Cố Thập Bát Nương tạ ơn nàng rồi cùng Đậu Hoa khoác tay nhau cáo từ.

" Thập Bát Nương, ngươi không cảm thấy nàng ta đang diễn kịch?" Đậu Hoa thấp giọng hỏi "Chu Lệ Nương nàng là người giả dối."

Cố Thập Bát Nương không có trả lời mà hỏi ngược lại "Đậu Hoa tỷ tỷ, cóngười cùng phụ thân ngươi cãi nhau, ngươi giúp phụ thân ngươi hay làngười kia? Gặp người đó trên mặt lại hướng người ta nhận lỗi, nói nóicười cười được không?"

"Ta điên mới như thế a, ai dám cùng phụthân ta cãi nhau, ta mắng người đó! Gặp mặt người đó ta phải đánh mộttrận mới hả giận." Đậu Hoa lập tức chống nạng nói, tựa hồ thực đang đứng trước mặt người dám bất kính với phụ thân nàng.

"Nếu người sai là phụ thân ngươi thì sao?" Cố Thập Bát Nương cười hỏi.

" Phi! Dẫu có sai thì đó cũng là phụ thân ta!" Đậu Hoa nhanh chóng đáp.

"Đổi lại là ta cũng như vậy." Cố Mười Tám Nương cười nói, lầm bầm đọc "Văntử vi phụ ẩn, phụ vi tử ẩn, không nghe thấy phụ tử tương ngồi vậy, luậtpháp như thế, nhân tình như thế."

Đậu Hoa không biết chữ, nghenàng nói không khỏi to đầu " Thập Bát Nương, ngươi nói cái gì? Cái gìphụ phụ tử tử, chúng ta đang nói Chu Lệ Nương, ngươi lại nghĩ tới nơinào rồi."

" Nói chính là phụ tử không xa, như ngươi nói phụ thânngươi cùng người cãi nhau, ngươi không hỏi nguyên do hẳn là đứng về phía phụ thân ngươi. Đây không phải lỗi lầm gì, ngược lại là thói quen củacon người." Cố Thập Bát Nương ngừng cười, trên mặt hiện lãnh ý, quay đầu lại nhìn.Chu Lệ Nương sớm đã hòa vào trong đám người không nhìn thấyđâu "Hôm nay, Chu Lệ Nương nàng gặp ta mà chỉ vào mũi ta thóa mạ vàicâu, ta còn kính nàng là cái quân tử, không nghĩ đến nàng mang tâm tưtiểu nhân".

Đậu Hoa nghe thấy, giật mình, chợt hừ một tiếng "Tasớm nói nàng làm bộ làm tịch giả mù sao mưa.Mọi người còn không tin, tất cả ai cũng thích nàng như vậy.Chỉ có Thanh Nương có suy nghĩ giống taa, chúng ta không để ý nàng". Đậu Hoa cao hứng nói, rốt cuộc có ngườicùng chính kiến với mình, hơn nữa còn có thư lý làm chứng.Nàng càng nghĩ càng cao hứng, rung cổ tay Cố Thập Bát Nương " Thập Bát Nương, lễ ThấtTịch chúng ta cũng xem rước đèn đi, ngươi yên tâm, cậu ta có tiền dựngcái dàn thật cao, chúng ta cũng có chỗ ngồi tốt."

Mặt Cố Thập Bát Nương giãn ra cười “Được”

Thất Tịch là ngày hội náo nhiệt của toàn bộ đại Chu triều, huyện Tiên Nhântuy nhỏ nhưng không ngoại lệ. Thời điểm trung tuần tháng sáu sau thấtthất hội chùa liền chuẩn bị bắt đầu.Hội chùa chính thức bắt đầu từ mùngmột tháng bảy đến mùng bảy tháng bảy thì kết thúc, này thất thiên tạithành Tây Ngọc Hoàng điện đáp dàn chào xướng tuồng vô cùng náo nhiệt.

Học viện tại mùng bảy tháng bảy ngày này phóng nhất thiên giả, đại gia có thể vào thành du ngoạn.

Thái Văn căn bản không định ra ngoài nhưng đúng dịp có một người bằng hữu từ xa tới đây thăm hắn. Đây là thời điểm mười sáu mười bảy tuổi thích náonhiệt, lý nào lại bỏ qua ngày hôm nay.

Vừa đi đến phố đi xuống vô cùng náo nhiệt, người bạn đi bên cạnh thì sướng run mà Thái Văn cànglúc càng không bình tĩnh, mãi cho đến khi thấy một cửa hàng sách mới cóthể tạm hoãn một khắc.

"Địa phương nhỏ như vậy lại có sách tốt."Bằng hữu ở trước giá sách lật xem, đưa ra một tên khai sinh chữ ướt átthư liếc mắt đưa ghèn cười nham nhở.

Thái Văn thuần túy là tiếnmượn sách hương khí chậm rãi tâm cảnh, nghe không nói một lời, lại làbên cạnh một cái tiểu hỏa kế nói chuyện hấp dẫn hắn.

"Chao ôi! Nha đầu lại tới..."

"Thật chán ghét!Sao lại có người mặt dày như thế?"

"Đúng vậy, nàng xem gần mười ngày nửa tháng..."

"Xem bộ dáng nghèo kiết xác không có tiền mua của nàng ta kìa"

"Còn mua cái gì?Chỉ sợ sớm đã xem xong rồi."

Thái Văn nghe người ta nói qua có nhiều học sinh gia cảnh nghèo, thườngthường hội làm một vài đục vách tá quang sư, nhưng nữ hài tử thì rấthiếm lạ.

Hắn không khỏi đem tầm mắt hướng bên ngoài, so với địaphương khác trên phố, cửa hàng sách cũng ít khách dừng chân, ở bên ngoài trước cửa hàng sách, một nữ hài tử đang đứng dẫn người chú ý.

Nàng cúi đầu, tay chuyên chú lật một quyển sách thật dày, đưa bản thân tách rời khỏi náo nhiệt ở bên ngoài.

Hóa ra là nàng! Thái Văn nhận ra, không khỏi khẽ gật đầu.

"Nhìn cái gì?" Người bằng hữu duỗi tay trước mặt hắn quơ quơ, thuận theo mắthắn nhìn, thấy một tiểu cô nương mặc quần áo vải thô, trang điểm giảndị, người cúi đầu chỉ thấy cằm nhỏ nhắn.

"Thức ăn sơn dã nhìn qua cũng ngon miệng" Người kia hì hì cười nói.

Thái Văn nhìn hắn, nói " Đấy là muội muội Cố Hải."

"Cố Hải?" Người kia nghĩ nghĩ " Ngươi nói chính là người giữa trưa uống nước thay cơm?"

"Ta nói nhiều như vậy, ngươi chỉ nhớ kỹ một điều này?" Thái Văn cau mày nói.

Bằng hữu hắc hắc cười, dùng ngón tay gõ gõ đầu vai hắn " Nhớ chứ nhớ chứ,chỉ là cái này thú vị, ta nhớ ngươi nói hắn tuy có không túc, nhưng cầncó thể bổ vụng về, cũng là khả tạo tài thôi."

Thái Văn xem mắt hắn đang nhìn sách của chính mình, tên sách ướt át phá lệ dễ thấy, không khỏi nhíu mày đẩy ra hai bên.

Người bán hàng lúc này lại đi ra, ánh mắt xem thường, dùng chổi lông gà quéttới quét lui trên vài quyển sách, thỉnh thoảng ho khan vài tiếng.

"Ca ca bỏ ăn cơm dành tiền mua giấy viết, muội muội đứng xem sách, huynhmuội hai người này cũng thật hiếu học nha" Bằng hữu cười nói, hắn nóichuyện từ điếm nội hoảng ra, Thái Văn không biết hắn muốn làm cái gì,cùng ra.

"Thập Bát Nương, Thập Bát Nương, ngươi xem xong rồi?"Đậu Hoa từ bên cạnh xuất hiện chụp lấy cánh tay Thập Bát Nương hỏi, taycòn lại làm một cử chỉ sinh động như thật con thỏ bái nguyệt.

CốThập Bát Nương bị nàng vỗ, từ trong sách lấy lại tinh thần, còn chưa kịp nói lời nào, liền thấy bộ dạng kì quái của người bán hàng "Đúng a, tiểu nương tử xem xong rồi phải không? Nhìn trúng? Mua hay là không mua a?"

Cố Thập Bát Nương mặt hơi đỏ, cứng đầu để sách xuống nói tiếng không mua, bỗng có người cầm lên nói

"Mua, ta thay tiểu nương tử mua.”

Cố Thập Bát Nương nghe vậy ngẩn ra, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy một côngtử trẻ tuổi đang nói chuyện, mặt mũi thanh tú, trên người mang theo mộtcỗ khí phú quý. Nhìn cũng không nhận được nên tầm mắt lập tức dừng tạingười bên cạnh công tử kia, người đó không phải là Thái Văn sao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của hi hành