Dược Hương Trùng Sinh

Lượt đọc: 12346 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 25
bày tỏ ý tốt

❊ ❊ ❊

Thời điểm Cố Mười Tám Nương xách sọt thảo dược xuống núi, ánh nắng gay gắt, bây giờ mỗi ngàyvào sáng sớm nàng lên núi hái thuốc, nửa ngày sau đó là thời gian nàng ở nhà tiến hành tịnh chế, đến chạng vạng nàng lại cùng mẫu thân lên núi,Tào thị chặt củi, lấy củi, nàng hái thuốc, như vậy nàng có thể cam đoancứ bốn năm ngày lại đi một chuyến đến Hà Trung huyện, nàng kiếm càngđược nhiều tiền.

Chậm rãi men theo ngã tư đường sau thấy một cáibiển hiệu cửa hàng sách, nàng theo thói quen ngừng lại, không có đi vàotrong tiệm, mà dừng bên ngoài quầy hàng phía trước, một mặt lau mồ hôi,một mặt thuận tay lấy từ trong góc khuất một quyển điển luận bào chếdược liệu.

"A!" Nàng phát hiện quyển sách nàng muốn xem không cónằm tại chỗ cũ, bị ai đó lấy mất thay vào đó là một quyển tạp chí quáiđản.

Hai mắt Cố Mười Tám Nương quét một lượt, mới thấy quyển điển luận nằm tại góc khác, chẳng lẽ cũng có người xem quyển sách này? Thờiđiểm nàng thấy quyển sách, mặt sách phủ đầy bụi đất, hiển nhiên rất lâukhông có người chạm vào.

"Tiểu nương tử, ngươi nhìn trúng quyển này?" Tiểu hỏa kế đứng trước mặt thanh âm không mặn không nhạt vang lên.

"Ta đang xem..." Cố Mười Tám Nương cúi đầu nói, trong lòng chột dạ, sự thật hiện nay nàng không có tiền mua bất kỳ quyển sách nào, nàng chỉ tới xem trộm thôi.

Không biện pháp, nàng vĩnh viễn không thể dựa vào việc bán Viễn Chí kiếm tiền.

Tiểu hỏa kế nhãn thần khinh thường, Cố Mười Tám Nương kiễng chân lên thò tay lấy quyển điển luận, lật đến trang trước đó đã xem một lần, rất nhanhnhập thần, một mặt xem một mặt nhanh chóng ghi nhớ trong đầu, về nhà sẽsao chép a.

thu gà nhà nuôi thu gà nhà nuôi thu gà nhà nuôi

Cố Mười Tám Nương sau bị tiểu hỏa kế không bình tĩnh ho khan năm sáu lượtmới lưu luyến không rời đặt sách xuống, tính tiến độ này, ước chừng phải bảy tám ngày nữa mới xem xong, xem xong lại phải đọc lại một lần nữa,Bành Nhất Châm đã nói, bào chế dược liệu từng bước trong đó vô cùng quan trọng, một chi tiết nhỏ không những cứu mệnh mà có thể chế thành độcdược, nàng nhất định phải nhớ thật chuẩn.

Cố Mười Tám Nương cúiđầu không nhìn ánh mắt khinh thường của tiểu hỏa kế, nàng cầm giỏ thảodược quay ra ngoài, chuyện này nàng không thể làm chủ, tương lai nhà dưdả, nàng nhất định quay lại đây mua thật nhiều sách.

"Mười Tám Nương, Mười Tám Nương..." Có người phía sau gọi nàng.

Cố Mười Tám Nương quay đầu thấy Đậu Hoa gánh đòn gánh tới đây, trên vainàng đeo thêm cái giỏ đựng đậu hũ, từng bước đi lung la lung lay nhìncũng có một phen phong vị a.

" Cười cái gì?" Đậu Hoa vượt qua nàng, gặp nàng cười vội hỏi.

" Đậu Hoa tỷ tỷ quả thật xứng danh đậu hũ Tây Thi a..." Cố Mười Tám Nương ha ha cười.

" Ngươi cùng bọn hắn toàn nói lời này!" Đậu Hoa xấu hổ véo Cố Mười Tám Nương " Ta đi tố cáo nương ngươi!"

Cố Mười Tám Nương cười xin tha thứ, Đậu Hoa cũng không có thực véo nàng, hai người khoác tay cùng nhau đi.

" ...Như vậy nói bán được giá tốt?" Đậu Hoa thấy nhiều dược liệu, vừa vui mừng vừa cao hứng " Cũng đáng giá đi đường xa a..."

Nói cố trề môi " ...Chu chưởng quầy hắn không biết nhìn hàng đi!..Sau nàyhắn tới cầu ngươi bán dược ngươi cũng đừng bán cho hắn a."

CốMười Tám Nương hé miệng ra cười, Đậu Hoa lại hỏi chợ Hà Trung huyện lớnkhông, có nhiều người không, cảnh có đẹp không, Cố Mười Tám Nương nhấtnhất đáp, đang nói chuyện bỗng xuất hiện một người cản đường.

Hai người đang cao hứng nói chuyện kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn hai nữ tửđứng trước mặt, một người trong đó mặc quần lụa mỏng xanh biếc, mắt sáng răng ngà, mà người kia trông có vẻ nhút nhát làm nền cho nàng kia a.

Cố Mười Tám Nương không nhận ra các nàng, vẻ mặt nghi ngờ.

Đậu Hoa nhận được, ý cười trên mặt rất nhanh biến mất, nhìn cô nương khôngnóng không lạnh nói " Chu tiểu thư a, muốn đi nơi nào? Thế nào chặnđường?"

Ngươi tới chính là thiên kim duy nhất của Chu chưởngquầy Chu Lệ Nương, nghe lời Đậu Hoa nói nàng không có cáu, ngược lạinhìn các nàng nở nụ cười ngọt ngào.

" Đậu Hoa muội muội, khỏe.. " Ánh mắt nàng trực tiếp dừng trên ngươi Cố Mười Tám Nương " Đây là Cố tiểu thư..."

Nói chuyện trên mặt hiện mấy phần xấu hổ, cúi đầu thi lễ " ... Cố tiểu thư...Lệ Nương thay phụ thân xin lỗi ngươi..."

Cố Mười Tám Nương lúc này mới biết nàng là ai, hơi hơi hoàn lễ không dám nhận nói Chu tiểu thư quá lời.

" Ta về sau mới nghe phụ thân nói. đúng là ta không quản nô tài cẩn thânva chạm Cố tiểu thư..." Chu Lệ Nương trên mặt vừa phẫn hận vừa hổ thẹn,nói chuyện nước mắt lấp lánh " ... Ta cùng phụ thân cũng không có thânthích dựa vào, cả ngày quan tâm việc buôn bán, quản giáo lười biếng, thế nên mới gây ra loại chuyện không khoái trá, mong Cố tiểu thư ngàn vạnđại nhân đại lượng, chớ đối với cha ta có vết rạn, cha ta là có ngườixúi giục a..."

Dong dài nói một tràng tóm lại nàng là tự trách bản thân cùng xin lỗi Cố Mười Tám Nương.

Cố Mười Tám Nương mỉm cười nghe không có chen lời vào, tầm mắt nàng liếctrên người nha đầu bên cạnh Chu Lệ Nương, nha đầu khoảng mười ba mườibốn tuổi, lại không phải Hạnh nhi, nghĩ đến thực bán đi, cảm thấy cóchút buồn bã.

Đương nhiên nàng không có hảo cảm với Hạnh nhi, nhưng cảm giác được hành vi gánh tội bị giết chết vô tội có chút thương hại.

Kỳ thật chuyện không tính là đại sự, chẳng qua là việc mua bán khôngthành, huống chi người sai là Chu chưởng quầy, sao lại giận vô duyên vôcớ đổ hết lên nha đầu không có quyền nói chuyện.

Quả nhiên tiểu nhân không độ lượng, Cố Mười Tám Nương không khỏi than thở.

" Việc này không phải ngươi nhận lỗi là xong a, chúng ta cũng là ngườimua bán, ai nghĩ các ngươi ra giá tiền thấp, các ngươi lừa gạt Cố MườiTám Nương cũng không tính là đại sự gì, chẳng qua sai Hạnh nhi mắng chửi người đã không nhận lỗi, huống chi còn vu cáo hãm hại người ta làm dược giả..." Đậu Hoa rất hiếm thấy Chu lệ Nương trước mắt mình ăn nói khépnép, nhất thời hứng trí, thuận tiện giáo huấn nàng.

Chu Lệ Nương gật đầu, lại hướng Cố Mười Tám Nương " Thật...Đính xác là chúng ta không đúng."

Nàng nói chuyện lại thi lễ, Cố Mười Tám Nương giơ tay vịn chặt nàng, thảnnhiên nói " Chu tiểu thư đa lễ, chuyện đã qua thì thôi a."

Chu Lệ Nương nghe vậy cười, giữ chặt tay Cố Mười Tám Nương " Cũng đừng gọi talà Chu tiểu thư Chu tiểu thư, kêu ta Lệ Nương là tốt a..."

Cố Mười Tám Nương cười cười, rút tay mình về.

" Tốt, trở về nói lại với phụ thân ngươi a, kiếm nhiều tiền là không sai, nhưng đừng giả dối chúng ta mua bán có quy củ..." Đậu Hoa hì hì cườinói.

Chu Lệ Nương nhìn nàng một cái, cười gượng, trên mặt hiện một tia khinh thường nhưng không tránh thoát được mắt Mười Tám Nương.

" Cố tiểu thư hái thuốc?" Nàng cũng không tránh ra, mà vẫn như trước thân mật nắm tay Cố Mười Tám Nương nói chuyện, xem giỏ dược " Dược này nhấtđịnh hiệu thuốc bắc chúng ta thu."

" Dựa vào cái gì?" Đậu Hoa xen vào nói " Tự có người ra giá cả, làm gì nói nhất định bán cho người!Còn nói thay cha ngươi nhận lỗi, ngươi cũng là cái người không nói đạolý a."

Chu Lệ Nương lúng túng, nhẫn không được trừng mắt nhìn Đậu Hoa, trong lòng mắng mấy chục lần, cố ý cùng ta đối lập a? Trên mặtcũng áy náy mà lại lo sợ cười " Không phải không phải, ta không phải ýtứ này...Ta là nói... Cố tiểu thư chớ cáu chúng ta, lại không tớicửa..."

Nàng muốn nói lại thôi, cúi đầu, trên mặt xấu hổ.

" Không phải bởi vì chuyện này.." Cố Mười Tám Nương nhìn " Đây là có người ra giá tốt, thật sự không thể bán cho người khác."

" Chính là, các ngươi không muốn, khẳng định không ai muốn mua dược MườiTám Nương sao? Chính là có người ra giá đặt hàng..." Đậu Hoa cũng cùngnói, trên mặt đắc ý hả hê, thực sảng khoái, nàng chưa từng gặp Chu LệNương cúi đầu trước người khác a.

" Thật?" Chu Lệ Nương vui sướng cười, rung tay Mười Tám Nương " Tương lai có dư thừa nhất định phải đem đến chỗ chúng ta."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của hi hành