Dược Hương Trùng Sinh

Lượt đọc: 11651 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Mưa xuân tí tách rảrích suốt đêm, sáng sớm, mưa tạnh, Cố Mười Tám Nương cũng mở mắt.Lọt vào mắt là cái trương đình đốt bằng than chì, loại vải màn này...chính làthời điểm nhà họ Thẩm khốn đốn, sinh hoạt không khác bọn hạ nhân.

Sai, không phải Thẩm phủ....

Cố Mười Tám Nương đặt ngang tay bên ngươi, đôi tay không khỏi nắmchặt.Thẩm phủ...cùng nàng đã không có bất kỳ quan hệ nào, nếu có quan hệ thì chính là cừu nhân, không đội trời chung.

"Mười Tám Nương...Mười Tám Nương.." Có người đến đẩy cánh tay nàng, thanh âm mềm mại tràn đầy quan tâm.

Thanh âm đầy quan tâm khiến đầu mũi nàng lại sụt sịt, nước mắt nhất thời chảy ra.

Phụ nhân ngồi trên giường bỗng giật mình "Mười Tám Nương...Mười tám Nươngthế nào? Đầu lại đau sao?" Phụ nhân đưa tay ôm nàng vào lòng, vân vêtrán nàng, vén tóc lên thấy rõ lưu một mảng tím bầm.

Cố Mười Tám Nương dựa sát vào trong lòng của phụ nhân, tham luyến hưởng thụ hương vị quen thuộc.

"Mười Tám Nương..?" Phụ nhân lo âu gọi nàng.

Từ ngày ngã trên núi xuống tới nay, đến lúc hôn mê tỉnh lại, hài tử thay đổi càng thêm âm trầm ít nói, thi thoảng lại phát ngốc.

"Ta không sao.." Đầu nàng cọ xát vào tròng lòng mẫu thân, giọng nồng đậm âm mũi nói.

Cảm thấy vạt áo ướt, trên mặt phụ nhân hiện tia cười lại có tia lo.. "Thếnào lại khóc?" nàng vuốt mái tóc dài đen nhánh oán trách hỏi.

"Nương.." Cố Mười Tám Nương lại một lần gắt gao ôm chặt mẫu thân, cảm nhận mẫu thân tồn tại, lẩm bẩm nói "Ta nghĩ về người..."

Phụ nhân bật cười, nâng nàng dậy, duỗi tay nhẹ nhàng vuốt xuôi đầu mũinàng" Ngươi ăn cơm, ngủ cùng một chỗ với nương, chẳng lẽ bởi vì lúc ngủnhắm mắt không thấy nương liền nghĩ tới nương? Vậy về sau liền không ngủ nữa a" Phụ nhân trên mặt mang ý cười.

Thời điểm này, mẫu thânmới hai mươi tám tuổi, nhìn qua lại tưởng ba mươi tám, trải qua nhữngngày tháng sống gian nan nguyên bản dung nhan thanh lệ sớm đã bị vếttích năm tháng phai nhạt, nghĩ thời điểm lúc chính mình có tiền, mẫuthân lại không được hưởng thụ...

Cố Mười Tám Nương nước mắt bừnglên, khẽ gật đầu, tiếng khàn khàn nói "Nếu như có thể vĩnh viễn nhìnnương, Mười Tám Nương nguyện ý không an giấc"

Phụ nhân cười ra tiếng nhìn nàng, điểm đầu mũi nàng một cái "Đừng nói càn!"

Cố Mười Tám Nương nhìn mẫu thân không nói chuyện.

"Tốt, Mười Tám Nương, đói đi, nương bưng cơm cho ngươi ăn.." Phụ nhân cười lên.

"Nương" Nàng gọi mẫu thân, di chuyển đến bên giường " Ta lên ăn"

Phụ nhân trên mặt hiện tia lo lắng, chần chờ nói "Ngươi có thể? "

"Được" Mười Tám Nương hướng mẫu thân gật đầu.

Nàng phải khỏe lên, không còn thời gian nữa.

Hiện tại là KiếnNguyên năm thứ năm, tháng ba, ngày hai mươi tám, chính xác nàng quay trở lại mười năm trước, lúc này nàng tròn mười ba tuổi.

Phụ thângian khổ học tập, đọc sách quyết lập chí lớn từ nhỏ, mới đỗ đạt được cái chức Huyện lệnh, trên đường đi nhận chức lại mắc bệnh mà qua đời.

Vào hạ, mẫu thân mang nàng và ca ca mười lăm tuổi hồi nguyên quán Kiến Khang, đến nương tựa vào người trong tộc.

Đến đầu mùa đông, mẫu thân bị một tên ăn chơi trong tộc vũ nhục, tự sát bỏmạng, ca ca trả thù nhưng không thành, ngược lại bị vu cáo hãm hại phảingồi tù.

Tháng Chạp, ngày hai mươi ba, ca ca ra tù, thân nhiễm bệnh dịch chết trong lòng nàng.

Cũng trong một năm này, nàng mất đi người thân, từ nay bơ vơ không nơi nương tựa, phải ăn nhờ ở đậu người trong tộc.

Vận mệnh cũng từ năm này mà bắt đầu, như vậy hiện tại, nàng muốn thay đổi tất cả.

Nhìn trong mắt con gái giống như thắp sáng ngọn lửa, phụ nhân không khỏi giật mình, hài tử này...

"Cũng tốt, nằm lâu xương cốt cũng nhão, nên hoạt động, hoạt động ..." Phụ nhân chợt cười nói, người ngồi xổm xuống.

Cố Mười Tám Nương cúi đầu, nhìn mẫu thân mình nay tóc đã điểm bạc, nhịn không được đầu mũi không khỏi lại sụt sịt.

"...Ở trong sân đi đi lại lại cũng được, ăn xong lại nằm một lát..." Phụ nhân giúp nàng mặc thêm môt cái áo đay đuôi ngắn, giọng nói nhẹ nhàng dặn dò " Tối qua, ngươi lại ngủ không ngon giấc sao? Nằm mơ thấy ác mộng..?"

Đúng, ác mộng, Cố Mười Tám Nương cắn chặt môi dưới, khẽ gật đầu, may là nàng rốt cuộc tỉnh lại.

" Mười Tám Nương..." Phụ nhân khom người tới vai nàng, nhìn đôi mắt mơmàng của nàng trong gương đồng nói "Đừng sợ, nương ở đây."

Đúng, nương còn ở đây, vĩnh viễn ở đây.

Cố Mười Tám Nương mấp máy miệng, nhìn gương đồng phản chiếu khuôn mặtchính mình mang mấy phần trẻ con đang khe khẽ mỉm cười, khuôn mặt nữ tửtuy tái nhợt nhưng lại hiện ra hai cái má lún đồng tiền.

"Tốt.." Mẫu thân từ sau lưng nàng cũng soi gương nói " Mười Tám Nương nhà ta cười lên thật đẹp a..."

Cửa gỗ bỗng bị đông một tiếng, tiếng động không chỉ khiến hai người lắp bắp kinh hãi, ngay cả người xông tới cũng giật mình.

Gương mặt khỏe mạnh mang nét kháu khỉnh, mày rậm mắt to, thiếu niên luốngcuống tay chân đỡ cửa gỗ, lấy tay ngăn nó phát ra tiếng kẽo kẹt.

"Hải ca nhi!" Phụ nhân mang mấy phần oán trách nhìn hắn.

Cố Hải thè lưỡi, thấy tiểu cô nương đang ngồi trước gương ngơ ngẩn nhìn mình.

"Dọa đến muội muội..." Thiếu niên tự trách cười cười nói, lời còn chưa dứt,thấy tiểu cô nương nước mắt men theo khuôn mặt tái nhợt chảy xuống, hắnnhất thời vung tay đối bờ vai chính mình mà đánh "Đánh ta, đánh ta, muội muội đừng giận.."

Cố Mười Tám Nương từ trước gương chạy tới, duỗi tay ôm cánh tay thiếu niên lên tiếng khóc lớn.

Đây là ca ca nàng, so với nàng lớn hơn hai tuổi, từ nhỏ đến lớn luôn chechở nàng phía sau lưng, chính nàng lại trơ mắt nhìn hắn chết trong lồngngực mình...

Sau khi khóc xong, nàng an tĩnh ngồi dưới mái hiênăn bánh bột ngô, từng ngụm từng ngụm ăn, miếng bánh khô ở cổ họng, nàngtựa hồ như mỹ vị chốn nhân gian.Miệng uống một ngụm cháo loãng to, nuốtxuống miếng bánh ngô, cổ họng nàng hừng hực đau, nhưng cảm giác nàykhiến nàng rất cao hứng, chứng minh mọi điều là thật, tất cả đều là sựthật a, hơn nữa nàng còn sống, không chỉ có một mình.

Đứng ở trong sân, bên cạnh phụ nhân y phục ẩm ướt, ánh mắt Cố Hải thủy chung không có ly khai khỏi Mười Tám Nương.

"Nương.." Cố Hải nhỏ giọng nói " Muội muội càng lúc thích khóc...mắt cũng sưng lên .."

Tào thị khẽ gật đầu, trên mặt hiện vẻ đau buồn, không chỉ thích khóc, từngày tỉnh lại, ban ngày phát ngốc, đêm tối thì gặp ác mộng liên tục, mỗi đêm lại là khóc, lại là kêu...

"Hải ca nhi, ngươi trước đừng đichặt củi, lấy củi, ở nhà bồi muội muội, mẫu thân đi một chuyến tới hẻmnhà Ma bà bà" Tào thị có quyết định nói.

Ma bà bà là bà cốt cótiếng, Cố Hải nhíu nhíu mày, thân là thành phần trí thức đối với việcmọi người truy phụng thầy cúng vu bà có điểm phản cảm, chần chờ nói "Không thì tìm đại phu tới khám xem.."

"Quá trưa mẫu thân đi tìm đại phu tới" Tào thị đáp.

" Nương, ta ăn xong" Cố Mười Tám Nương ở dưới mái hiên nói, một mặt đứng dậy thu thập chén đũa.

Tào thị sải bước tiến tới " Nương tới".

Thời điểm Tào thị mang tai Cố Mười Tám Nương vừa đúng lúc Cố phụ đi thi, vìgom góp lộ phí mà đem bán rất nhiều của cải trong nhà để lấy tiền mặt,cơm nước tự nhiên giảm xuống, hệ quả là Cố Mười Tám Nương không những bị sinh non, cơ hồ không giữ được mạng sống.Cố phụ cùng Tào thị cầu vô sốdanh y, còn nghe theo lời bà cốt phán đi nhận một ăn mày làm mẹ nuôi.

Cố Mười Tám Nương danh tự này cũng do mẹ nuôi thuận miệng mà đặt cho, lúcấy khất cái mẹ nuôi đem nửa cái bánh bột ngô đen ngòm chia thành mườitám miếng, thuân miệng đặt cái danh tự này cho nàng.

Bởi đối với Mười Tám Nương thân thể yếu đuối mà sinh ra hổ thẹn, nên phụ mẫu rấtsủng nịnh nàng, tuy nhà nghèo khó nhưng là dưỡng nàng áo duỗi tới taycơm tới há mồm.

Cũng vì như thế, không như những hài tử nhà nghèo khác, không chỉ không có năng lực quản gia, ngược lại tính tình lại nhu nhược không rành thế sự.

"Nương, ta dọn" Cố Mười Tám Nương đè lại tay Tào thị, kiên định nói.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của hi hành