Dược Hương Trùng Sinh

Lượt đọc: 12342 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 31
đại hội dược thảo

❊ ❊ ❊

Có thể sinh ramột nữ nhi xinh đẹp như vậy, người làm phụ thân cũng được nở mày nở mặt. Chu Chưởng quầy lập tức nguôi giận. “Sao ngươi lại chậm chạp như vậy…”, vừa vân về râu, vừa nhíu nhíu mày tỏ vẻ trách móc nữ nhi: “Cũng khôngphải là đi dự tiệc, chúng ta đến đại hội dược kia mà….”

Chu Lệnương tức giận đến run run, tay cầm lấy mép váy. Phụ thân nói đúng, đóchỉ là một đại hội dược, chỉ có thương nhân nhà buôn, làm gì có công tửnhà danh môn gia thế.

“Ta không đi, Tôn tiểu thư mời ta đến giúp nàng ấy làm hoa lụa rồi”. Chu Lệ Nương lập tức nói.

“Ngươi đứng lại đó!”. Chu chưởng quầy hét nàng đứng lại, lời nói mang mấy phần giận nữ nhi không thể thành Phượng Hoàng: “Cái gì mà hoa lụa, cái đóthì có bản lĩnh gì, còn không bằng ngươi phân biệt được mấy loại dượcliệu cho tốt, đó mới là tiền vốn trong tương lai của ngươi! Ngươi cũngnên biết chút ít, tương lại đỡ bị con rể khinh thường, nam nhân đều cólòng tham rất lớn…”

Chu Lệ Nương nhăn mày, không thèm để ý bĩumôi nói: “Phụ thân lo cái gì, lúc chiêu nạp hiền tế, ngươi bắt hắn kýkhế ước bán thân, như vậy thì cả một đời hắn nằm trong tay ta, còn sợhắn khi dễ sao?"

Chu chưởng quầy dở khóc dở cười, duỗi tay điểmvào trán nữ nhi, nói: “Ngươi đó, thông minh phải dùng đến cái đầu.Tuymặc dù không đúng đạo, nhưng cũng coi như là phương pháp tốt.”

"Ta nói phụ thân cứ yên tâm, ta thông minh như vậy không phải không biếtdụng ý của phụ thân…” Chu Lệ Nương cười hì hì nói, quơ hai vòng tay ngọc bích xinh đẹp.

“Lại nói dóc…” Chu chưởng quầy sủng nịnh nhìn nữnhi cười, nghĩ đến đại sự hôm nay, vội vàng đẩy nàng ra khỏi cửa: “Đimau, Cố nha đầu ra cửa, ngươi nhớ kỹ mang nàng ta đi cùng, chớ có biếngnhác chạy đi uống trà ăn trái cây, đừng đi nhiều quá mấy hàng lặt vặt."

Chu Lệ Nương một mặt vâng dạ một tiếng, một mặt không kiên nhẫn xua tay “Phụ thân, ta biết, ta nhớ mà”.

Nàng giẫm lên ghế nhỏ bước lên xe ngựa, nhìn ngó chung quanh, hạ giọng nóivới Chu chưởng quầy “Phụ thân, người đã chuẩn bị tốt chưa? Sẽ không cógì sơ xuất chứ?”

Chu chưởng quầy cười cười, giúp nữ nhi lên xengựa, nói “Tốt, khó có lúc nữ nhi ta phí tâm, yên tâm đi, cha đã chuẩnbị chu toàn, chỉ chờ đúng thời cơ thôi…”

Chu Lệ Nương cười, buông màn che xuống, xe ngựa chạy ra khỏi cửa chính.

Cố Thập Bát Nương vừa mới tạm biệt Cố Hải tại ngã ba, nhìn thấy chiếc xe ngựa khéo léo tinh xảo dừng ở bên mình.

"Thập Bát Nương, sao ngươi đi nhanh như vậy…”. Chu Lệ Nương cười xốc màn xe lên, vẫy tay: “Mau, đi lên đây”.

Cố Thập Bát Nương cười nhẹ, nói được rồi lên xe ngựa.

Mấy tiếng sấm vang ở phía chân trời xa xa, trời càng lúc càng âm u.

Đại hội dược thảo kỳ thật cũng chỉ là hội làng, chẳng qua có chút khác so với hội làng, đại hội dược ưu tiên dược liệu hơn.

Xe ngựa Chu Lệ Nương tiến vào cửa thành, còn chưa tới đến chợ bên cạnh liền dừng lại không đi tiếp được nữa.

“Tiểu thư, nơi này không vào được, các vị chịu khó đi bộ vào trong”. Tiểu ca đánh xe ngựa dừng lại nói.

Cố Thập Bát Nương đang muốn xuống xe, ngồi trong xe nàng đã sớm buồn chán đến cực độ.

“Được rồi”. Chu Lệ Nương bước xuống xe, nhìn trời, dặn đánh xe ngựa nếu trời mưa liền trực tiếp đánh xe tới đón các nàng.

Đánh xe ngựa tuy miệng liên tục đáp ứng, nhưng trong lòng nói thầm nếu đổ mưa xe ngựa càng không vào được phố.

So với trước kia, bố cục phân chia chợ, lúc này dược liệu đã tràn đầy mọingóc ngách, liếc mắt không thể nhìn hết được các thứ đã bày ra, đámngười nhốn nháo, tiếng thét liên tiếp được hô to.

Chu Lệ Nương vén rèm lên, nhìn bên ngoài có quá nhiều người qua lại, nhìn không thấy đường, không khỏi nhíu mày.

"Thế này thì sao đi được đây…” Nàng hậm hực nói.

Trong dòng người, nổi bật lên là những người ăn vận bất phàm sặc mùi tiền,hướng tới chỗ nào cũng là chưởng quầy nhiệt tình đi ra tiếp đón, phầnđông theo phía sau bọn họ chính là người bán dược, có người lưng cõnggiỏ dược liệu, cũng có người dựng thẳng lỗ tai đơn thuần chỉ nhìn bọn họ nói chuyện.

Cố Thập Bát Nương nhìn những người này nói chuyện với nhau, trên mặt hiện tia kinh ngạc.

“Những người này đều là đại thương nhân buôn dược…” Chu Lệ Nương thấy vẻ mặtnàng, vội làm ra bộ dạng người trong nghề giới thiệu, một mặt lấy tayche mặt cầm quạt nhỏ chỉ: “Đây chính là nơi tới…” Nàng có lòng nói ravài người đến từ nơi nào, nhưng đáng tiếc chính là nàng không nhận biết, chẳng qua may mắn nàng còn nhớ rõ Chu chưởng quầy hằng ngày có nói quavài cái tên, nghĩ rằng Cố Thập Bát Nương không biết, liền chỉ lung tung.

“Trông kìa, đó là đại chưởng quỹ An Vạn Bảo Đường. Vạn Bảo Đường ngươi khôngbiết nha? Là dược hành lớn nhất kinh thành đó, là nơi chuyên cung cấpdược liệu cho Thái Y viện” Chu Lệ Nương vẻ mặt hâm mộ nói.

“Làm nghề này cũng thật thực tế, con cháu trong nhà coi như một nửa làm quan, lại kiếm được nhiều tiền…”

Nàng nói xong, chợt thấy Cố Thập Bát Nương ở một bên phì cười, từ lúc cácnàng quen biết tới nay, lần đầu tiên cô nương này cười ra tiếng, điềunày làm cho Chu Lệ Nương có chút mất hứng.

Đây là đang cười nhạo nàng sao?

“Cô cười cái gì? Người ta tuy rằng không phải người đọc sách, nhưng có thểra làm quan, trên đời này không phải chỉ có người đọc sách mới có thểlàm quan” Nàng nói, thanh âm không áp chế được châm biếm.

Cố Thập Bát Nương hé miệng cười, lắc đầu nói: “Ta không phải cười cái này”

“Vậy cô cười cái gì?” Chu Lệ Nương không vui hỏi.

Cố Thập Bát Nương cười không nói, ánh mắt nhìn về phía đội ngũ rầm rộ kia, ở trong này nàng cũng nhận ra vài người, chẳng qua, những người này sovới ấn tượng của mình trẻ hơn rất nhiều.

Vạn Bảo Đường nàng đương nhiên biết, Thuận Hòa đường sau này thành danh, mọi người hợp tác nhiều lần, chẳng qua, Chu Lệ Nương chỉ không phải là chưởng quầy Vạn BảoĐường, mà là ông chủ lớn của Kiến Khang Bảo cùng thôn trang trồng dược.Thật không nghĩ tới dược hội tại thị trấn nho nhỏ này, nhân vật có tiếng đến không ít.

Chu Lệ Nương nhìn bộ dáng Cố Thập bát Nương, trong lòng hừ lạnh, còn cười, thời điểm ngươi khóc sắp đến rồi.

“Chúng ta cũng đến xem xem”. Nàng không quan tâm nói chuyện phiếm, lôi kéo CốThập Bát Nương đi dọc các quầy hàng: “Thập Bát Nương, cô

nếu bàochế dược liệu, tại sao phải chính mình tự đi tìm, ở trong này mua về bào chế tốt hơn so với cô tự đi hái không phải sao”.

Lời của nàng chưa nói xong, Cố Thập Bát Nương cũng hiểu được ý của nàng liền gật đầu: “Ừ, ta cũng có ý này!”

Chu Lệ Nương nháy mắt bỗng ngây người, miệng định tiếp tục khuyên bảo liền nuốt lại.

"Cô, cô… cô đã sớm nghĩ tới rồi à...” Nàng chỉ đành cười cười, xong chuyển đề tài.

Cố Thập Bát Nương nhìn nàng, che lấp ý cười trong mắt.

Đều muốn khuyên bảo mình bán dược liệu, như vậy, Chu chưởng quầy cùng BànhNhất Châm là trùng hợp hay là cố ý đây? Hay chính mình đoán nhầm rồi,Bành Nhất Châm không phải cùng Chu chưởng quầy có khúc mắc, mà hai người liên hợp với nhau?.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của hi hành