Dược Hương Trùng Sinh

Lượt đọc: 12178 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 3
vận mệnh

❊ ❊ ❊

Tuy rất kinh ngạc, nhưng khi thấy Mười Tám Nương kiên trì, Tào thị đành nhượng bộ để nàng thu dọn chén đũa.

Lưu Cố Hải ở nhà bồi nàng, Tào thị vội vàng ra khỏi cửa.

Thời điểm khi thấy Tào thị cẩn thận dè dặt đem chén nước trộn lẫn tro rơm rạ đặt trước mặt nàng, Cố Mười Tám Nương nhịn không được kích động.

Nàng một lần nữa thấy sự việc đã xảy ra đang tái hiện lại mà kích động, nàng thật sự xác nhận nàng thực sống lại.

Từng ký ức như thần kỳ hiện lên rõ ràng trước mặt nàng, lần bị thương này là nàng cùng ca ca lên rừng chặt củi, lấy củi, không hiểu sao lại ngãxuống khe suối, đầu bị thương dẫn tới hôn mê.Nhà nàng thỉnh không biếtbao danh y, mất nhiều tiền bạc, Tào thị yêu nàng lo lắng sợ nàng hồn bay mất, đặc biệt xin nước phép về cho nàng uống.Khi uống xong, nửa đêmnàng bắt đầu thổ tả bệnh càng thêm nặng, vì chữa bệnh cho nàng mà Tàothị đem tài sản duy nhất còn lại đi bán đó là căn nhà họ đang sống.

Cũng chính bởi bán căn nhà, mẫu thân mới không thể không mang huynh muộinàng đến nương tựa họ tộc, tất cả hết thẩy chính là từ nơi này bắt đầu.

"Nương, ta hiện tại có chút choáng váng, lát nữa nữ nhi uống" Cố Mười Tám Nương ngẩng đầu, thấp giọng nói.

Tào thị giật mình, vội để bát nước xuống, xoa trán nàng, lại đỡ nàng nằm xuống giường.

"Ngươi nằm, có việc gì gọi nương, nương giúp ngươi uống ..." Tào thị dặn dòmột câu, ngồi trước giường, tay cầm đôi giày đang thêu dở.

Nhìnmẫu thân an tĩnh ngồi bên cạnh, nghe dặn dò lại thi thoảng nhìn nàng một lần, Cố Mười Tám Nương không khống chế được tình cảm, nước mắt lại trào lên, nàng khép mắt lại.

"Mười Tám Nương!" Tào thị nhìn nàng một lúc, nhỏ giọng gọi.

Cố Mười Tám Nương sợ mở mắt ra lệ sẽ rơi xuống, liền giả ngủ.Tào thị đemchăn mỏng đắp cho nàng, lưu luyến sờ mặt nàng, tay cầm giày thêu, mũigiày thêu hình một con chuồn chuồn, từng mũi từng mũi kim dần thay đổithêm sinh động như thật.

"Cố tẩu tử, Cố tẩu tử..."

Ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói to, Tào thị giật mình, nhanh chóng đeo giày, đi nhanh ra.

"Đến...Lưu đại nương, bà đừng lớn tiếng" Tào thị vừa nói vừa mở cửa " Mười Tám Nương mới ngủ".

Cố Mười Tám Nương tự nhiên là không ngủ, nàng mở to mắt,xoa xoa, lắng nghe cuộc nói chuyện bên ngoài.

Nàng đem bát nước đổ vào cái bình cắm hoa Đào, nhìn xuyên qua cửa sổ hướng ra ngoài.

Nhìn thấy một phụ nhân béo thân mặc hồng y chiết eo đang nói nhiệt tình, tuy Tào thị đã nhắc nhở nàng nhỏ giọng nhưng vẫn có vài câu truyền vàotrong tai Cố Mười Tám Nương.

"..Trương lão gia đã ra giá rồi.."

" Ta bảo này, Cố tẩu tử, căn nhà này có thể bán được 500 lượng bạc trắng đó"

"...Ngươi nhà này không sát mặt đường lại ở tuốt trong hẻm...phải..phải...ta biết đây là sản nghiệp của tổ tiên...chính là nó cũng cũ nát quá rồi..."

Cố Mười Tám Nương nghe được, tim khó ức chế mà đập rộn lên, mẫu thân muốn bán nhà.

Trong sân, tiếng nói chuyện rất nhanh thì kết thúc, Tào thị tự mình đưa Lưu đại nương ra cửa.

"..Ta nói Cố nương tử, ngươi quyết định nhanh lên..." Lưu đại nương ra ngoài vẫn không quên dăn dò lần nữa.

Tào thị gật gật đầu" Ta hiểu, đa tạ đại nương quan tâm.."

"Cũng không phải xa lạ...Làng xóm láng giềng với nhau...Xem các ngươi cô nhiquả phụ sống gian nan, ta không quan tâm sao được!..." Lưu đị nương nóirồi mò mò nước mắt.

Tào thị bị nói trúng chỗ thương tâm, cũng lau nước mắt.

Cố Mười Tám Nương đứng bên cửa sổ, bờ môi hiện một tia cười nhạo, nàng bây giờ không còn là hài tử 13 nữa, trải qua 10 năm kinh nghiệm, 10 năm này nàng gặp không biết bao nhiêu âm mưa quỷ kế.Lưu đạị nương là kẻ tiểunhân sao trốn được mắt nàng.

Lưu đại nương này sợ là tốt quá mức, bọn họ cần mua được căn nhà...

Cố Mười Tám Nương ánh mắt xuyên qua cửa sổ nhìn chung quanh tiểu viện, căn nhà là gia gia cho nhà nàng, tuy nhỏ, bố cục rất hài hòa, bây giờ phụthân qua đời, số người ngấp nghé muốn nhà này không ít....

Tuyệtđối không cho phép bán, Cố Mười Tám Nương tay nắm chặt thành quả đấm,quyết không cho phép ăn nhờ ở đậu tái hiện, nhưng nàng phải làm như thếnào?

Tào thị đứng trong sân nhìn sân viện, u u than thở, nhẹ nhàng mở cửa đi vào, lại gặp nữ nhi đứng bên cửa sổ, lông mày cau lại.

"Đánh thức ngươi sao?" Tào thị cười nói, ánh mắt dừng lại bát nước không "Đã uống?"

Cố Mười Tám Nương gật gật đầu, Tào thị không nghi ngờ vui mừng thở phào một cái.

"Ca ca đâu? Đi học đường sao? " Cố Mười Tám Nương tùy miệng hỏi, tầm mắt nhìn chung quanh.

Trên mặt Tào thị hiện tia hổ thẹn tự trách " Ca ca ngươi.. hắn lên rừng chặt củi, lấy củi.."

Cố Hải giống Cố phụ là thành phần tri thức, đọc sách cầu quan tước, trướcđây cùng Cố phụ đọc sách, sau Cố phụ nhiều năm thi không đậu, tuy càngchiến càng bại, tâm lý biết mình thiên phú không cao sợ chậm trễ chuyệnthi cử cửa hắn, nên dạy hắn học, đốc thúc hắn đọc sách, lại cho đến họcquán, trong học quán có vị danh sĩ chữ nho rất nổi danh.

Cố phụqua đời, tình hình trong nhà lại càng gian nan, Cố Hải càng lúc càngkhông quan tâm tới việc đọc sách, thi thoảng tan học mới đi chặt củi,lấy củi bán lấy tiền trợ giúp gia đình, sau cố định ba buổi học trốn một buổi, bởi vì thành tích chuyên cần không đạt nên kéo điểm học xuống rất nhiều, lại bị nhóm đệ tử trong học quán đùa cợt gây nên Cố Hải chánghét đọc sách, buông tha cho việc cầu tiến.

Nhưng thân là hàn môn đệ tử, trừ đọc sách thi cử, thì biết làm gì khác.

Cố Mười Tám Nương cắn cắn môi.

"Ta đã trở về" Thanh âm Cố hải vang lên ngoài cửa "Nương, mau mở cửa.."

Tào thị vội chạy ra mở cửa, Cố Hải địu một bó củi đầu đầy mồ hôi đi vào, áo đuôi ngắn bằng vải đay bị hắn khoác trên đống củi, chỉ mặc một chiếc áo sơmi.

"Ca ca uống nước" Cố Mười Tám Nương bưng bát nước đi đến cạnh hắn.

Đây là lần đầu tiên hắn uống nước do muội muội bưng tới, Cố Hải nhếch mépcười, vội tiếp uống một mạch hết sạch, hắn hiển nhiên rất khát.Tào thị ở một bên nhìn, tâm đau, quay mặt lau nước mắt.

"Nương, hôm qua bán được 10 quan tiền!" Cố Hải không chú ý động tác của mẫu thân, hưng phấn lấy tiền đưa.

Tào thị vội tiếp, khen ngợi hắn.

"..Ngày mai ta đi bán vài thứ, ngươi không thể bỏ học nữa.." Tào thị tâm lý hivọng nhi tử đọc sách, không quên dặn dò "...Tiên sinh sợ là sẽ giận.."

Đây là tiền hắn tối đa một lần bán củi, vì tiền sinh hoạt trong nhà chiếmtất cả tâm tư hắn.Nghe mẫu thân nói thế, Cố Hải lập tức thờ ơ " Khôngcần, mấy buổi này là giảng Luận ngữ học mà, phụ thân đã sớm dạy ta, nghe đi nghe lại cảm thấy dong dài hết sức..."

"Ca ca.." Cố Mười TámNương đột nhiên xen vào nói " Tử viết học nhiều chẳng thừa, phụ thân dạy ngươi, tiên sinh nay dạy lại, không phải càng cao hứng sao?"

CốHải bị nghẹn, nhìn muội muội mắt sáng long lanh, không được tự nhiên gãi gãi đầu " Không phải, không phải...ta không phải ý tứ này, tất nhiênlà muốn đi..."

Gặp nữ nhi một câu nói khuyên được nhi tử, Tào thị khe khẽ mỉm cười, đồng thời cũng kinh ngạc, kinh ngạc không phải nữ nhi biết Luận ngữ, trượng phu lúc còn sống cũng có dạy nữ nhi đọc sách, hơn nữa thân thể yếu đuối, cũng không học nữ công, thời gian rảnh rỗi không có việc gì làm, nàng kinh ngạc là hành động của nữ nhi.

Cố MườiTám Nương tính tình nhu thuận, người khác nói gì nàng làm cái đó, trướcgiờ không có chủ động biểu đạt ý kiến chính mình, bây giờ thế nhưngkhuyên nhủ ca ca đọc sách.Phải nói, trải qua cực khổ mới dần trở thànhnhân tài, nhi tử biết chặt củi, lấy củi trợ giúp gia đình, nữ nhi lạibiết quan tâm ca ca...Tào thị lặng lẽ lau nước mắt, gia cảnh khó khăncàng lúc đi xuống, Cố Hải sớm muộn cũng chịu không nổi, vẫn là nên nhờcậy thân tộc, nhờ gia tộc che chở, tương lai hai hài tử cũng có tiền đồ.

"Hải ca nhi, Mười Tám Nương, chúng ta hồi Kiến Khang thôi" Tào thị đặt tay lên vai nhi tử, đem nữ nhi áp sát ở bên người nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của hi hành