Dược Hương Trùng Sinh

Lượt đọc: 11674 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 64
trợ giúp

❊ ❊ ❊

Van cầu các đại thúc đại nương, các lão gia các phu nhân. . ."

"Van cầu cấp chút ít tiền. . ."

"Van cầu cứu ca ca ta ."

"Van cầu cứu ca ca ta. . ."

Cố Thập Bát Nương nhắm mắt lại, trên mặt không rõ là nước mắt hay là tuyết thủy.

"Thập Bát Nương?" Cố Hải nhảy xuống xe theo nàng, lo lắng nhìn nàng.

Trên đường người đi đường vội vàng, không ai tại đây dừng lại một khắc vì tiểu cô nương đang khóc lóc cầu xin này, nhiều nhất là thoáng qua quăng đi ánh mắt thương hại.

Cái nam hài tử kia trên người đầy thương tích, hiển nhiên là chọc vào cái gì phiền toái, này thói đời, phương Bắc ngọn lửa chiến tranh lúc ẩn lúc hiện, trong kinh thành hoàng đế luôn luôn đau ốm, triều đình không xong, lòng người bất an, ai dám nhàn sự đi trông nom chuyện ngừi khác.

"Tiểu cô nương, ngươi làm sao vậy?" Cố Hải cắn răng một cái, cất bước tiến lên hỏi.

Tiểu cô nương kia nghe vậy, giống như bắt lấy nguồn sống của rơm rạ, hướng về phía cố Hải dập đầu phịch phịch.

"Thiếu gia, thiếu gia, ngài đại đại từ đại bi cứu ca ca ta. . ." Nàng khóc nói.

Cố Hải được nàng dập đầu có chút hoảng hốt, có chút xấu hổ quay đầu nhìn Cố Thập Bát Nương, đành phải kiên quyết từ trong tay áo lấy ra vài đồng tiền, đưa cho tiểu cô nương kia.

"Cấp. . Cấp cho. . . Ngươi" hắn có chút cà lăm nói.

Đây là tiểu cô nương này lần đầu cầu được tiền, nước mắt nàng chảy bốn phía, vươn đôi bàn tay nhỏ bé đông lạnh đỏ ửng tiếp nhận mấy đồng tiền kia.

"Cám ơn thiếu gia cám ơn thiếu gia." Nàng khóc ròng nói.

Cố Hải thở phào nhẹ nhõm, làm như vậy trong lòng muội muội có điểm dễ chịu đi? Hắn quay đầu lại nhìn, đã thấy Cố thập Bát Nương bước đi tới.

Nhìn đến tang phục của thiếu niên thiếu nữ làm một hành động cầu xin rồi dừng lại , người qua đường đều tò mò nhìn qua, có bĩu môi trào phúng có điểm cảm động.

"Ca ca ngươi làm sao vậy?"

Tiểu cô nương bị nước mắt làm lờ mờ hai mắt, chợt nghe đỉnh đầu có giọng nữ ôn nhu hỏi, nàng run rẩy dùng tay xoa xoa nước mắt muốn xem khuôn mặt của người thiện tâm nay.

Một đôi tay đã đưa qua đến, nhẹ nhàng đẩy nàng ra rồi phủ một cái áo choàng ngắn lên miệng vết thương phòng ngừa bị giá rét làm tổn thương.

Dấu tay, dấu quyền, sưng đỏ màu đỏ màu tím một mảnh, đã muốn nhìn không ra bộ dáng gì, chạm vao lãnh như băng, không biết còn có hay không sinh cơ.

"Cũng là bị người đánh đập a. . . . ." Cố Thập Bát Nương lẩm bẩm nói.

Có nước mắt từ trên mặt thiếu nniên kia rơi xuống, rất nhanh cùng tuyết xen lẫn vào nhau, không ai chú ý, mắt thiếu niên kia đã muốn giật giật thũng thành một cái khe hở.

"Đây là chút bạc, nhanh đi tìm đại phu đi." Cố Thập Bát Nương đứng lên, đem hết thảy tiền ở trên người đều đem ra, đưa cho tiểu cô nương kia.

Bạc vụn chồng chất một chỗ, tính toán sơ lược ít nhất cõng năm năm.

Tiểu cô nương không dám tin vào con mắt của mình, liền mở lớn mắt há to mồm sửng sờ ở tại chỗ, ngay cả dập đầu nói lời cảm tạ cũng đều quên.

Cố Hải cũng ngây dại, nhìn về phía muội muội trong mắt khó nén kinh ngạc, hảo. . . . . thật hào phóng.

Hiện giờ mua tiểu nha đầu này cũng bất quá ba bốn lượng bạc là đủ rồi.

Cố mười tám nương đã muốn xoay người lên xe , nhìn Cố Hải còn đứng bất động dương tay kêu hắn.

"Muội muội. . . Rất có tiền a. ." Ngồi trên xe, Cố Hải ý vị thâm trường tấm tắc nói, một mặt chìa tay, ra vẻ bộ dáng đáng thương, "Đáng thương trên người ca ca một đồng tiền cũng không có, muội muội thưởng chút ít đi. . ."

Bởi vì trước mắt đồng cảnh ngộ từng bị giống Cố Thập Bát Nương, nghe vậy xì một tiếng nở nụ cười, chỉ còn lại đôi mắt hơi đỏ lên.

"Chúng ta tương lai còn có thể có thêm tiền." Nàng mang theo vài phần hờn dỗi vài phần kiên định nói, "Muội muội nhất định phải làm cho ca ca ngươi áo cơm không lo, nếu không sẽ lại. . . ."

"Sẽ không như thế?" Cố hải cười nói chỉ tay ra bên ngoài, "Sẽ không giống như vậy. . ."

"Sẽ không" Cố Thập Bát Nương cất cao thanh âm nói.

Cố Hải bất quá là hay nói giỡn, muốn bị xua tan bi thương của muội muội, không dự đoán được phản ứng của nàng lại lớn như vậy, hoảng sợ, vội theo lời của nàng gật đầu, luôn miệng xưng là, không có.

Tuyệt đối sẽ không còn như vậy, quỳ rạp xuống ven đường cầu xin cứu trợ, tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn ca ca chết đi, Cố Thập Bát Nương cắn chặt môi dưới.

"Cám ơn, cám ơn ân nhân. ." Bên ngoài truyền đến tiếng khóc lóc kể lễ của tiểu cô nương, xe ngựa đi càng lúc càng xa.

Cố Thập Bát Nương nhìn xuyên qua cửa xổ xe, tuyết rơi bay tán loạn trong không trung, bóng dáng tiểu cô nương kia quỳ xuống dập đầu rất nhanh đã không thấy tăm hơi.

Nếu như là một đời kia, có người cũng vươn tay viện trợ mình một chút, ca ca lâm nguy nhanh như vậy không thể chết đi? Vận mệnh của hắn nhất định phải khác một lần cảnh tượng đó đi?

Không ai trợ giúp chính mình, vậy chính mình đến trợ giúp chính mình.

Đến gần tối, Tào thị mới trở về.

"Nương, Đại bá mẫu tìm ngươi làm cái gì? Ngươi vừa ăn cơm xong ?" Cố Hải từ trong phòng đi ra, nhịn không được để sách trong tay xuống, vội hỏi.

Tào thị trên mặt hiện lên vài phần xấu hổ, nàng mạnh mẽ nặng ra một tia cười, "Nếm qua ."

Nhưng không có trả lời câu hỏi của Cố Hải, lại hỏi vài câu bọn họ ăn chưa, ăn cái gì, tâm thần có chút hoảng hốt vào phòng.

Cố Hải có chút nghi hoặc nhìn phòng ở Tào thị, quay đầu gặp đối diện Cố Thập Bát Nương đứng ở cửa, trong tay còn cầm thư.

"Nương đã trở lại?" Nàng hỏi, một mặt cất bước muốn lại đây.

"Thập Bát Nương. . ." Cố Hải hướng nàng làm động tác chớ lên tiếng, "Nương mệt mỏi, để cho nàng nghỉ ngơi sớm một chút đi. . . ."

Là sợ nàng hỏi chuyện ngày hôm nay đi? Xem ra đáp án đều viết ở trên mặt nương. . . .

Cố Thập Bát Nương cười cười, dừng chân.

Cố Hải thở phào nhẹ nhõm, không biết sao, hắn cảm thấy hiện giờ muội muội tuy rằng như trước không thể nào yêu nói chuyện, nhưng có đôi khi nói ra trong lời nói thực khí thế bức người.

Hắn cũng đoán được, hôm nay Đại bá mẫu kêu mẫu thân đi, khẳng định nói chuyện liên quan đến nhà ở cùng cửa hàng của bọn họ, hơn nữa xem ra kết quả vô cùng không như ý người.

Không ai nguyện ý ăn nhờ ở đậu sống qua ngày, nương cũng không ngoại lệ, kết quả này trong lòng nương nhất định rất khó chịu, nếu lúc này muội muội lại đi hỏi, hơn nữa muội muội chờ đợi như vậy để có thể có phòng ốc của mình, kết quả kia là thất vọng rồi. . . . .

Cố Hải thở dài, đồng thời lại rất nhanh nắm tay, nhất định phải trở nên vượt trội. . . . . .

"Ca ca, ngươi cũng đi ngủ sớm một chút, mấy ngày nữa sẽ đến trường đấy. " Cố Thập Bát Nương nói, đứng ở trong ánh đèn điềm tĩnh cười.

"Được, ca đã biết, muội muội cũng đi ngủ sớm đi, đừng đọc sách lâu như vậy."Cố hải cười nói, khoát tay vào nhà tử đi.

Bóng đêm nặng nề, ba ngọn lửa nho nhỏ thật lâu chưa tắc.

Đầu mùa đông, đám sương mù sáng sớm còn chưa có tiêu tán, quản gia mang theo nón dẫn mẹ con Tào thị đi vào gia môn của tộc trưởng.

Tào thị lại một lần nữa quay đầu lại giám sát chặt chẽ nhi nữ đang theo sát mình, bất đắc dĩ thở dài.

"Thập Bát Nương, con trở về đi, con đi theo thế này, còn ra bộ dáng gì nữa." Nàng lại một lần nữa khuyên.

"Không." Cố Thập Bát Nương kiên định lắc đầu, nhìn Tào thị nhợt nhạt cười, "Nương, hôm nay nhiều người, ngươi đừng sợ, con làm bạn người đây."

Tào thị thở dài, chính là con theo ta làm bạn ta mới cảm thấy được sợ hãi. . . .

Hôm nay sáng sớm, nàng đã cảm thấy tâm thần bất định, hơn nữa ngày hôm qua nghe được ám chỉ kia, trong lòng liền càng thêm nặng trịch.

Tộc trưởng cấp cho các nàng phòng ở tuy rằng vị trí hẻo lánh, nhưng tuyệt đối là một chỗ địa phương tốt, kết cấu lịch sự tao nhã, địa phương không lớn không nhỏ, địa phương như vậy, có người luyến tiếc cứ như vậy uổng phí ở trong tay các nàng.

Tào thị không phải cái phụ nhân vụng về, tâm tư một nhà Cố Nhạc Sơn nàng xem đều hiểu được .

Quách thị ở trên xe liên tục nói cho nàng trong nhà có nhiều hài tử, lão gia lại muốn sinh thêm, không phải nhàn rỗi tốn hơi thừa lời.

Nàng biết tuy rằng không có chính thức nói chuyện phòng ở kia, chỉ sợ đã muốn không có duyên theo chân bọn họ .

Bọn nhỏ đỏ mắt ngóng trông, kết quả cũng là. . . . . .

Nàng nên như thế nào nói cho bọn nhỏ, đôi mắt Tào thị nhịn không được đỏ lên, cúi đầu che dấu.

Nhi nữ thông minh như vậy, chắc hẳn đã đoán được cái gì, bằng không cũng sẽ không thấy quản gia truyền lời tộc trưởng thỉnh nàng đi, không nên đi theo.

Nghĩ đến đây nàng cảm thấy có tất yếu dặn một chút nhi nữ, nhi nữ hiện giờ chính là nàng càng ngày càng nhìn không thấu .

"Thập Bát Nương, đến lúc đó con chớ nói lung tung. Nghe nương, nghe tộc trưởng. . . ." Nàng hít sâu mấy hơi thở, cắn cắn môi dưới, "Thập Bát Nương, người đang dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Lui từng bước trời cao biển rộng, có một số việc đừng quá chấp niệm."

Không thể, cũng không có thể trở mặt một nhà Đại bá phụ.

Không có gia tộc chống đỡ, con đường tương lai của nhi tử sẽ rất khó đi, nàng sở dĩ ẩn nhẫn như vậy là vì lợi ích toàn cục từng bước thoái nhượng, còn không phải là vì không chọc giận người trong tộc, cầu cánh dực hạ một tia che chở nơi đây.

Đạo lý này Cố Thập Bát Nương đương nhiên biết, hơn nữa đã từng luôn luôn thờ phụng, nhưng nếu như nàng biết rõ lui từng bức là vực sâu vạn trượng thì sao đây???

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của hi hành