Dược Hương Trùng Sinh

Lượt đọc: 12390 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 35
hợp tác

❊ ❊ ❊

“Là ta không đúng, Thập Bát Nương** ss Gà **…” Hắn chắp tay nói.

Cố Thập Bát Nương diễn đàn Lê Quý Đôn vốn chuẩn bị lớn tiếng mắng hắn,không nghĩ tới hắn lại thống khoái thừa nhận, như vậy xem ra, sự tình so với nàng nghĩ càng phải nên xử lý tốt a, liền thản nhiên nói:”Bànhchưởng quầy tính ngươi cũng thẳng thắn.”

“Thập Bát Nương, đây làmười lạng bạc, vốn muốn đưa cho ngươi…Lão Bành ta không có lời nào đểnói, tiền này, ngươi cầm đi.” Bành Nhất Châm từ trong lồng ngực lấy ramột túi tiền, đưa cho Thập Bát Nương.Chỉ đăng tại diễn đàn Lê Quý Đônbất cứ truyện đăng ở web hay word đều là sao chép không được sự đồng ýcủa editor.

“Đây là bồi thường cho ta sao?” Cố Thập Bát Nương nhìn túi tiền, không có duỗi tay.

Thần sắc Bành Nhất Châm có chút lúng túng, không có mở miệng nói chuyện.

“Nếu như ta đoán không sai, Bành tiên sinh sớm biết Chu chưởng quầy chuẩn bị dược giả cho ta?” Cố Thấp Bát Nương vấn đạo.

Bành Nhất Châm không có phủ nhận.** ss Gà **

“Bành tiên sinh cũng biết Chu chưởng quầy muốn ta mua dược giả, sau đó bàochế bán cho ngươi? Kế tiếp hắn thừa cơ đi báo quan phủ, đến lúc đó mộtcông đôi việc?” Cố Thập Bát Nương lại hỏi.

Bành Nhất Châm trênmặt hiện tia tức giận, khẽ gật đầu,”Không sai, ta chẳng qua vốn cùng hắn có chút khúc mắc, hắn dám xuống tay làm như thế, tên cẩu này quả thậtlà kẻ tiểu nhân tâm ngoan vô sỉ…”

Cố Thập Bát Nương mắt nhìnđánh gãy lời hắn nói “Bành tiên sinh tự nhiên là xuôi dòng đẩy thuyềnnhận lấy, ta bán cho ngươi dược giả, sau đó, ngươi nghĩ biện pháp đưacho Chu chưởng quầy, dùng kế gậy ông đập lưng ông? Chỉ là không biếtBành tiên sinh định đưa cho hắn như thế nào?”

Phản ứng tiểu cônương này thật thẳng thắn! Bành Nhất Châm không khỏi hiếu kỳ, cũng không trả lời vấn đề nàng hỏi, mà hỏi ngược lại:”Ngươi thế nào mà biết? Chẳng lẽ ngươi ngay từ đầu là biết ta…”LQD

Trên mặt hắn tràn đầy kinh ngạc cùng với không tin tưởng.

“Chuyện này không có gì kỳ quái cả…” Cố Thập Bát Nương nói,”Kỳ thật rất đơngiản, ta chỉ cảm thấy trên đời này không có người vô duyên vô cớ đốingươi tốt mà thôi.”

Bành Nhất Châm im lặng, cái đạo lý thô thiểnnày, phàm là tưởng tượng sự thật đúng là như vậy, chỉ là, rất nhiều khi, người quên cái đạo lý này, hắn gật gật đầu, lại tự giễu,”Nguyên lạitiểu nương tử ngay từ đầu đã phòng bị ta, ta vốn tưởng rằng…”

Hắn hắc hắc cười, còn lại không nói.

Cố Thập Bát Nương cũng cười,”Cho rằng cái gì? Cho rằng ta là tiểu hài tử, dễ bị dụ?”

Bành Nhất Châm ánh mắt cam chịu, đồng thời lại không thể tưởng tượng nổi màđánh giá tiểu cô nương này, ủ rũ nói,”Ta nói tiểu cô nương thực ghê gớm, thấy rõ mọ chuyện, còn nói gì…”

Hắn nói đến lời này thì ngừngkhông có nói gì thêm nữa, thanh âm trầm thấp, sắc mặt suy sụp, lần nữađem túi tiền to đưa qua,”Lần này là lão Bành ta không đúng, ngươi cầmlấy, ta cũng không dám nói ngươi tha thứ cho ta…”

“Ngươi đích xác không nên nói tha thứ…” Cố Thập Bát Nương thần sắc nghiêm nghị, đôi tay sát bên người gắt gao nắm lại, “Ngươi có hay không từng nghĩ, chuyệnhôm nay nếu ngươi thành công, chính ta có kết cục gì?”

Nói rồi mắt buồn rầu nhìn hắn,”Ngươi nói mười lượng bạc này có thể bồi thường?”** ss Gà **

Một lần dược giả này, chẳng quản là Chu chưởng quầy đắc thủ vẫn là BànhNhất Châm thắng, mà dược giả đầu tiên qua tay Cố Thập Bát Nương hơn nữacòn bào chế đem bán đi khó lòng chạy thoát tội, nhẹ thì bị quan lão giakhiển trách, nặng thì gánh tai ương phải ngồi tù, nhưng chẳng quản lànhẹ hay nặng,về sau Cố Thập Bát Nương đừng nghĩ tới việc tiếp tục hànhnghề này.LQĐ

Bành Nhất Châm thần sắc ngượng ngùng, ánh mắt trốntránh, cúi đầu nói,”Kỳ thật…Một tiểu cô nương, lại là thiên kim tiểu thư xuất thân thư gia…Nghề dược này không làm cũng thế…”

“Không làm?” Đột nhiên Cố Thập Bát Nương đề cao thanh âm, thần sắc kích động, đôi mắt nàng đỏ lên.** ss Gà **

Ai biết bọn hắn cô nhi quả mẫu thời điểm này trải qua từng ngày gian khổ ra sao?

Ai biết chờ đợi bọn hắn là vận mệnh đáng sợ như thế nào?

Dược liệu, là thứ duy nhất trước mắt nàng dùng để cứu cái mệnh rơm rạ này.

“Các ngươi làm như vậy là muốn đoạt đường sống của ta…” Cố Thập Bát Nương lẩm bẩm nói.

Ai nghĩ muốn đoạn đường sống của ta, ta liền đoạt đường sống của hắn.

“..Tóm lại, là ta không đúng, Cố tiểu nương tử, ngươi…Ai…” Thần sắc Bành NhấtChâm ảm đạm, đem tiền trong tay dúi đưa cho nàng,”..May là ngươi khôngmua…Về sau không ảnh hưởng đến ngươi..”

“Bành tiên sinh cùng Chu chưởng quầy có thù?” Cố Thập Bát Nương đột nhiên vấn đạo.

Bành Nhất Châm nghe vậy, thần sắc suy sút bỗng xúc động phẫn nộ, tay hắn nắm chặt thành quả đấm, nghiến răng nghiến lợi phun ra mấy chữ, ”.. Tên cẩu đó không bằng cầm thú..”

Nhưng là nói được mấy chữ, hắn liền dừng lại câu đầu ,khoát tay áo bỏ đi.

Cố Thập Bát Nương nhìn bóng lưng đại tráng kiện của Bành Nhất Châm cúixuống, trong phút chốc như bị rút đi khí lực, hắn là thế nào mà có thâmcừu đại hận?** ss Gà **

“Bành tiên sinh..” Nàng đi mấy bước đuổi theo hắn, đem tiền quơ quơ, ”Chừng này tiền nhưng không đủ.”

Bành Nhất Châm lặng im, chợt nở nụ cười hiển nhiên,hắn là quên, tiểu cônương này chính là không dễ dàng bị thiệt thòi, hắn duỗi tay mò ở trênngười.

“Ngươi mang bao nhiêu tiền?” Cố Thập Bát Nương hỏi.

Tiểu nương tử này hỏi cũng thật …

Bành Nhất Châm ước lượng bạc trong tay, cười khổ một tiếng, nói “Chỉ cónhiêu đây…Thật sự nếu không đủ thì ta về nhà lại cầm thêm…”

“Không cần, từng nay đủ rồi, chỉ là làm bộ …” Cố Thập Bát Nương cười nói, đembạc trong tay ném lại cho Bành Nhất Châm, ngoắc đầu “Đi thôi”

Bành Nhất Châm sửng sốt, “Đi đâu?”diễn đàn Lê Quý Đôn

“Mua dược a.” Cố Thập Bát Nương cười nói, chẳng qua nàng lúc này cười nhưng không tính là xinh đẹp.

“Mua dược?” Bành Nhất Châm ngơ ngẩn hỏi, “Mua dược gì?”

“Dược giả.” Cố Thập Bát Nương quay đầu nhìn.

Bành Nhất Châm lấy lại tinh thần, thần tình rất là cổ quái, nhấc chân mấybước đuổi theo Thập Bát Nương, nghiêm nét mặt nói “Cố tiểu nương tửngươi không cần vì ta…”

“Vì ngươi?” Cố Thập Bát Nương bật cười, xem tâm tư Bành Nhất Châm như thế nào so với hài tử còn đơn giản hơn a.

Bành Nhất Châm cảm thấy lời mình nói tới có chút không hợp với lẽ thường,nhưng lại không thể lý giải ý nghĩa hành động này của nàng, cứng họngkhông nói lên lời.

“Ngươi vì ngươi, ta vì ta…” Cố Thập Bát Nương ý vị thâm trường cười nói, “Cho nên, chúng ta hợp tác đi.”** ss Gà **

“Hợp tác thế nào?” Hiện tại, Bành Nhất Châm suy nghĩ hoàn toàn đình trệ chỉ có thể nghe một câu hỏi một câu.

“Cái này..” Cố Thập Bát Nương đem miếng Tần Bì trong tay ném cho hắn,

Bành Nhất Châm tiếp nhận xem qua, không hiểu nhìn nàng.

“Nhận ra không?” Cố Thập Bát Nương hỏi.

“Nhận được a.” Bành Nhất Châm gật gật đầu, ở trong tay lăn qua lộn lại xem “Là Tần Bì.”

“Tốt, hiện tại chúng ta coi như quên chuyện trước đó, Viễn Chí này, chúng tavẫn muốn mua, nhưng, phải nghĩ biện pháp khiến Chu chưởng quầy mua cáinày..” Cố Thập Bát Nương chỉ chỉ Tần Bì trong tay hắn, “Muốn hắn phảimua cái này, tất nhiên, mua ít hay mua nhiều đều được…”

Bành Nhất Châm đờ đẫn nhìn nàng, hắn không phải người ngu, rất nhanh liền phản ứng kịp, vẻ mặt chấn kinh không dám tin tưởng.

“Cái…Cái này..Là giả?” Hắn cúi đầu, hận không thể đem miếng Tàn Bì nhìn thấu.

Không sai nha, màu sắc, ngoài đen trong vàng, vị thì…

Hắn bỏ vào trong miệng cắn, vị đắng.

“Giả!” Cố Thập Bát Nương chỉ nói đến đó,cũng không có giải thích.

Nghĩ đến tiểu nương tử có thể xem ra Viễn Chí là giả, Bành Nhất Châm lựachọn tin tưởng lời nàng nói, nói tới nếu hắn không sớm biết, Viễn Chíkia hắn cũng không nhìn ra là giả.

“Cố tiểu nương tử, ngươi quảthực không có bái sư?” Hắn khó hiểu hỏi nàng, phân biệt dược liệu khôngphải dễ dàng, không có sư phó bào chế kinh nghiệm nhất định là tuyệt đối nhận không ra.

“Không có, ta đi nơi nào bái sư?” Cố Thập Bát Nương cười nói.

Vậy cũng đúng, nàng chính là cái không ra cửa trước không bước cổng sau làthành phần tiểu thư nhà tri thức, Bành Nhất Châm gật gật đầu, nhưng vẫncảm thấy khó hiểu.

“Trời xanh bảo hộ, ta may mắn nhận được ra được cái này.”Cố Thập Bát Nương lẩm bẩm nói.

Lời nói này Bành Nhất Châm tự nhiên là không tin, trên đời nào có chuyệntrùng hợp như vậy, nhưng xem nàng rõ ràng không nguyện nói nhiều, sư môn quy củ cổ quái, cũng biết điều ngậm miệng.

“Đi thôi.” Cố Thập Bát Nương nói, “Ngươi nhớ, nhất định khiến hắn mua Tần Bì.”

“Không vấn đề…Chèn ép lão tiểu tử không có người nào so với ta càng chắcchắn..Chẳng qua…” Bành Nhất Châm đuổi kịp nàng, thấp giọng hỏi, “Này,cẩu vật có hay không biết vật này cũng là giả? Hắn thế nào mua?”

“Không sao, hắn không mua, chúng ta cũng không mua…” Cố Thập Bát Nương nhẹnhàng nói, nhìn hắn rồi nói “Hiện tại, hắn ở ngoài sáng, chúng ta trongtối, hết thảy do chúng ta làm chủ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 90 Chương 91 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 93 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 95-4 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 104 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 176 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 209 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 217 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của hi hành