Cực Hạn

Lượt đọc: 3142 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 80
chiến đấu (hạ)

❊ ❊ ❊

Hình như trên ngườingười này mang theo một loại ma lực kỳ quái, dù bề ngoài thoạt nhìn lạnh nhạt, nhưng vẫn mang lại cho người ta cảm giác an toàn.

Giốngnhư lúc này, anh chỉ nói hai chữ như vậy, thậm chí giọng nói của anhcũng không lớn, nhưng khiến trái tim đang chìm trong hoảng loạn mạnh mẽcủa Diệp Hiểu Hạ chậm rãi bình tĩnh lại. Hít sâu mấy hơi, rồi cấp Tốctheo sau anh đi về trước.

Nếu chỉ nói về khoản diệt quái, thật sự không có gì khó khăn, tuy phấn hồng phố cũng coi như phó bản khá lớn,chỉ mới hơn một giờ, ba người đã đi ngang qua toàn nhà đánh dấu trungtâm của phấn hồng phố —— Miên Vân Lâu . Khi đi ngang qua Miên Vân Lâu,Thiết Đầu dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên trên, Diệp Hiểu Hạ cũng dừngbước, ngẩng đầu nhìn theo nó.

Quả nhiên, trên tầng cao nhất củatòa lâu kia có một nữ tử tuổi trẻ đang đứng, cô ta mặc quần áo hoa lệ,lẳng lặng đứng ở nơi đó, nhìn xa xa, xinh đẹp không gì sánh nổi.

"Nơi này hẳn là trung tâm của phó bản phấn hồng phố này." Vi Lam Tháng Sáutinh tế lắng nghe xong động tĩnh xong quanh, sau đó chỉ hướng Đông Bắcnói: "Bọn họ còn chưa tới, chúng ta tiềm hành mà đi."

"Bọn họ cóthích khách đoản đao, hẳn là ở gần chúng ta, cẩn thận một chút." DiệpHiểu Hạ nhìn ngã tư đường cách đó không xa có ánh sáng kỹ năng thoảngqua, nhíu mày.

"Đi." Tố không có vẻ gì là lo lắng cả, quay đầucấp tốc phóng đi ngã tư đường có một mảnh kỹ năng thoảng qua kia, Vi Lam Tháng Sáu và Diệp Hiểu Hạ theo sát sau anh.

Trong phó bản nàytràn đầy mùi son phấn nhàn nhạt, phảng phất đang xác minh cái tên phóbản này vậy. Mà trong mùi son phấn nhàn nhạt này, giờ này khắc này đãtrà trộn vào mùi máu tươi dày đặc, vù vù dán trên da người.

DiệpHiểu Hạ hít một hơi, trái tim bình tĩnh của cô hình như cũng trộn vàonhư vậy hương vị này, trong lòng phảng phất cháy một ngọn lửa, ngọn lửanày tên là giết hại, thậm chí ngay cả thân thể của cô cũng kịch liệt run run lên.

Cuối cùng, binh khí kia và tiếng binh khí va chạm, kỹnăng kia và tiếng kỹ năng phát ra cũng phát ra, Diệp Hiểu Hạ phảng phấtngừng thở, cô ngưng một hơi đi theo bóng dáng như gió của Tố, cấp tốcbôn chạy .

Cô là chức nghiệp pháp hệ, vốn không có tốc độ nhanhnhư vậy, nhưng không biết là do cô tinh thần hiện tại tập trung cao độhoặc là do Tố cố ý chờ đợi, cô vậy mà luôn luôn đi theo phía sau anh,xuyên qua phố hẻm cũng không bị bỏ lại.

"Chú ý, chuẩn bị khốngchế!" Bước chân Tố bỗng nhiên nhanh hơn, anh chỉ nói một câu như vậy, cả người phảng phất hóa thành một thanh kiếm sắc bén cấp tốc nhảy lên từtrên đất, đâm tới đám người chơi đối địch vẫn còn đang diệt quái kia!

Diệp Hiểu Hạ cũng vọt lên theo, hai tay khẽ vỗ, hai lòng bàn tay di chuyểntheo một hình Âm Dương Bát Quái lớn, ngay tức khắc cô thả ra một mảnh"Băng sương đầy trời" về phía mấy người chơi đó, nhất thời mấy ngườichơi kia đều bị đông cứng thành băng, ngay lúc này Tố từ trên trời giáng xuống, mang theo vô số lợi kiếm phóng vào giữa đám người chơi đó, nhanh chóng lướt qua, thủ vệ giả giá trị sinh mệnh không cao cơ bản đều bịđánh ngã, mà mấy người chơi kia vẫn còn trong băng.

Bỗng nhiêntrong lúc đó, trong áo Diệp Hiểu Hạ đau xót, giá trị sinh mệnh đã hạxuống hơn phân nửa, cô kinh hãi, vội vàng chạy qua mảnh đất trống bêntrái. Khi đang di chuyển không quên quăng ra một mảnh băng với nơi mìnhvừa đứng, nhưng lại thấy có một hàng dấu chân trên băng cấp Tốc di độngvề phía mình.

Cư nhiên đông lại thất bại, Diệp Hiểu Hạ cắn môi,nghĩ cũng không nghĩ, quăng ra biển lửa và bang xung quanh bản thân,cũng không ngừng lấy bản thân làm tâm, phóng pháp thuật thương hại diệntích lớn ra xung quanh. Nhưng dù như vậy, cô vẫn bị đâm thêm một đaonữa, mắt thấy chỉ còn lại chút huyết da, cô hẳn phải chết không thể nghi ngờ, cũng không nghĩ tới trước mặt xuất hiện một nhân vật choáng váng.

Giương mắt nhìn lại, chỉ thấy Vi Lam Tháng Sáu đứng giữa mình và Tố vung songhoàn, đánh choáng váng toàn bộ người chơi đã thức tỉnh.

"Đánh nhanh chút! Tôi chỉ có thể choáng váng mười lăm giây!" Cô nói làm Diệp Hiểu Hạ hồi phục tinh thần.

Diệp Hiểu Hạ lập tức phóng pháp thuật thương hại đơn thể tới trên người mộtđoản đao thích khách bên cạnh, một bên cấp tốc di động về bên người Tố.

Mười lăm giây đi qua cực nhanh, sau khi đoản đao thích khách tỉnh lại, ViLam Tháng Sáu vội vàng bổ thêm một cái choáng váng nữa, nhưng vận khíkhông tốt lắm, cư nhiên bị né tránh, cô nhịn không được thầm mắng mộttiếng, cấp tốc thối lui về bên người Tố. Loại kéo bè kéo lũ đánh nhaunày người chết thứ nhất chính là vú em, nhưng, cô cũng không dễ chết như vậy.

Kỹ năng quần thể của Tố thương hại vô cùng rộng, nhưng mỗimột người lại bị thương không nhiều lắm, nhưng, bông tuyết kia giống như kiếm quang phất qua, thương hại tích lũy thật là kinh người. Ngay khihai người mới vừa chạy đến bên người anh, năm người chơi căn bản khôngcó lực phản kích ngã xuống toàn bộ, mà anh lại nâng tay quăng ra một kỹnăng công kích đơn thể đối với đoản đao thích khách kia đang đuổi theoDiệp Hiểu Hạ, tiểu đội sáu người ngã xuống toàn bộ.

"Đánh chếtngười chơi đối địch thành công, danh vọng thành thị trong Bạch đế thành+1", một người tử vong, thì nghe hệ thống thông báo một tiếng. Cũngkhông kịp nhìn, bọn họ tiếp tục phóng đi đại bản doanh của đối phương.Vi Lam Tháng Sáu cảm thấy Thiết Đầu chạy quá chậm, dứt khoát cõng đứatrẻ này lên lưng, ba người chút không dám ở lại lâu : "Đầu mục của bọnhọ hẳn là sẽ không động ."

"Tử vong trong chiến trường có rớt cấp không?" Diệp Hiểu Hạ thấy sáu người trong thời gian mấy phút đã bị Tốgiết chết toàn bộ, không khỏi có chút lo lắng, chết như vậy lập tức rớtcấp, có phải quá mệt không.

"Không, sẽ rớt kéo dài." Vi Lam Tháng Sáu cắn chặt răng, "Hơn phân nửa bọn họ sẽ sống lại ở điểm phục sinh,lập tức tiến lên lần nữa, Hiểu Hạ cô cẩn thận một chút, da cô quá mỏng."

Quả nhiên, chưa qua được mấy con phố, đã thấy một thương khách và một đao khách nghênh diện mà đến.

"Khống chế!"

Ngay khi Tố kêu lên, băng sương đầy trời của Diệp Hiểu Hạ đã xuất thủ, conđường trước mặt họ bị một mảnh băng bao trùm, mà Vi Lam Tháng Sáu phíasau quăng ra kỹ năng choáng váng tập thể. Vô luận là người chơi hay làquái, chỉ cần bị khống chế, là giống như cọc gỗ không có lực đánh trả,khi thời gian choáng váng mười lăm giây còn chưa hết, đao khách vàthương khách đã ngã xuống. Bốn người theo sau mà đến tuy không nghênhdiện tiến lên, nhưng khi đối mặt Tố, không một người nào thoát được.

Trận chiến này nếu chỉ là như vậy, thật sự thắng quá dễ, ngay lúc Diệp HiểuHạ và Vi Lam Tháng Sáu cho rằng lần này tất thắng, chỉ thấy từ trên trời giáng xuống một hỏa cầu vĩ đại, bay về phía hai người!

Vi LamTháng Sáu là người thường xuyên PK, gặp tình huống như vậy không chútchần chờ, kéo Thiết Đầu lập tức vọt vào trong ngõ nhỏ né tránh, mà DiệpHiểu Hạ nhìn hỏa cầu vĩ đại kia, trong lúc nhất thời không phản ứng kịp, chỉ biết ngây ngốc đứng ở nơi đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của na thì yên hoa