Cực Hạn

Lượt đọc: 2942 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 17
túi mới, vũ khí mới

❊ ❊ ❊

Gió đêm man mát nhẹ nhàng lướt qua đồng cỏ xanh mướt, đem cả đồng cỏ trởthành những cuộn sóng mềm mại, phập phồng lên xuống, đẹp vô cùng.

Áo choàng của Diệp Hiểu Hạ bị thổi bay lên, tóc cũng bị thổi tung lên,dưới ánh trăng yên tĩnh này, mọi thứ trong trời đất đều bị thổi tung. Cô vươn tay, đem sợi tóc bay tán loạn trên mặt cài ra sau tai, sau đó mớichậm rãi đi tới chỗ đàn trâu đang thản nhiên gặm cỏ.

Đến phạm vi công kích xa nhất, cô dừng chân, lấy pháp trượng gỗ thô từ sau lưngxuống, chọn một con trâu, học theo các pháp sư khác, chậm rãi niệm HỏaCầu Thuật. Động tác này cô đã nhìn rất nhiều lần, vô số lần tưởng tượngngười niệm pháp thuật kia là mình.

Cho đến khi, quả cầu lửanho nhỏ bay ra từ tay cô, khiến cô cảm giác khẩn trương không nói nênlời. Quả cầu lửa bay ra, âm thanh ‘’đồm độp’’ giống như đang thiêu đốttâm trí cô, có một sự hưng phấn kỳ quái. Quả cầu lửa vẽ lên một đườngcong hoàn mỹ giữa ban đêm, rốt cục "Bùm" một tiếng đập vào trên ngườicon trâu mà Diệp Hiểu Hạ chọn.

"-103" Giá trị thương tổn lậptức xuất hiện trên người con trâu, mà thanh máu xuất hiện khi bị côngkích ở trên đầu con trâu cũng lập tức giảm ba phần tư. Nhìn giá trịthương tổn này, Diệp Hiểu Hạ hơi ngây người, cái này cao hơn rất nhiềulần so với lúc cô dùng cành cây...

Con trâu kia lập tức quay đầu, hai mắt đỏ như lửa, trong lỗ mũi thổi phì phì phẫn nộ, chạy nhưđiên tới chỗ Diệp Hiểu Hạ. Cô không chút hoang mang lại niệm Hỏa CầuThuật, con trâu kia ngã xuống đất. Diệp Hiểu Hạ vội vàng chạy tới, nhặtrác, thuận tiện lột da.

Một bên đánh quái, một bên lột da,thỉnh thoảng còn xuất hiện thảo dược và khoáng thạch, túi Diệp Hiểu Hạchỉ có hai mươi ô... Không, chính xác thì chỉ có mười sáu ô, túi rấtnhanh lại đầy. Nó khiến cô rất bất đắc dĩ, kinh nghiệm chưa tăng được15%, cô lại phải về thôn, bán rác trên người, lại đem da, khoáng thạch,còn có dược thảo gửi ở kho hàng, sau đó lại trở về khu luyện cấp.

Mấy vòng như vậy, Diệp Hiểu Hạ thật sự là không chịu nổi, cô ôm một đống da thô tìm thợ may. Thợ may thấy cô lại ôm một đống da đến, vui vẻ ra mặt: "Hiểu Hạ muốn làm cái gì? Có phải muốn làm vài bộ trang bị nữa để tìmtrang bị cực phẩm hay không?"

Đầu Diệp Hiểu Hạ ong ong, cô bị ép buộc cả đêm (thời gian trò chơi), cuối cùng lấy được mười tổ da, côcũng không muốn mang toàn bộ làm trang bị. Tuy làm trang bị có thể lậptức đổi thành kim tệ, nhưng là, nếu có thể đổi thành vài cái túi thì rất tốt. Như vậy chẳng những có thể tiết kiệm thời gian, có khi giá của cái túi này cũng rất khả quan. Tục ngữ nói, mài đao không uổng công đốncủi, có đôi khi ham món lợi nhỏ lại bị thiệt thòi lớn.

"Đại thẩm, có thể làm vài cái túi hay không?" Diệp Hiểu Hạ đếm chỗ để túi trên người còn để được 5 túi: "Tôi muốn năm cái."

"Làm túi?" Lão thợ may hơi hơi sửng sốt: "Có thể, có thể, bất quá làm túithật lãng phí da." Bà cúi đầu đếm số da Diệp Hiểu Hạ đưa, sau đó mớinói: "Số da này của cô, cũng chỉ có thể làm 5 cái."

Này cũngquá phí da đi. Diệp Hiểu Hạ nghe thấy lão thợ may nói như vậy, khôngkhỏi âm thầm líu lưỡi. Bất quá, cô vẫn kiên trì : "Tuy có chút lãng phí, nhưng là, tôi vẫn muốn làm túi, có thể không?"

Lão thợ maygật gật đầu, cười: "Đây là tất nhiên, cô chờ một chút." Nói xong liền xe chỉ luồn kim, lại kéo lại thước, không mất bao lâu, 5 cái túi đã xuấthiện trước mặt Diệp Hiểu Hạ.

Nhìn cái túi kia cô không khỏivui mừng, cầm lên bỏ vào người cũng không xem thuộc tính, lúc này mớiphát hiện, một túi chỉ có 8 ô, so với 20 ô trong tưởng tượng của cô làkém xa. Cô không khỏi có chút thất vọng, lão thợ may nhìn ra biểu tìnhthất vọng của cô, vì thế giải thích: " Da thô nhiều nhất cũng chỉ có thể làm túi 8 ô, làm túi tốt hơn thì cần da cao cấp, hơn nữa cần kỹ thuậtcắt may cao cấp. Tôi thật sự là không làm được. Nếu sau này cô đến thành phố lớn, hoặc là chính mình học cắt may, nói không chừng có thể làm túi tốt hơn."

Nghe thấy lão thợ may giải thích như vậy, tronglòng Diệp Hiểu Hạ cũng bình thường trở lại, cô vội vã hướng bà nói cảmơn. Dù sao có thêm 5 cái túi này, cô đã có 40 ô dự trữ, cũng đã đáng giá cao hứng, làm người vui vẻ mới là quan trọng nhất.

Ra khỏi tiệm may, cô lại đi đến tiệm rèn, không biết chỗ quạng đồng trên tay có đủ để làm một cây pháp trượng mới không.

Có vẻ như NPC trong thôn thấy Diệp Hiểu Hạ mang tài liệu đến làm trang bị, vũ khí là điều tất nhiên, cho nên khi cô đứng ở tiệm rèn còn chưa kịpnói ý đồ cả mình, thợ rèn kia cũng đã cười hề hề mở miệng: "Cô tính làmmột căn pháp trượng đúng không?"

Cái này cũng biết sao? DiệpHiểu Hạ giơ giơ lông mày, NPC chẳng lẽ đều có thuật đọc tâm sao? Cưnhiên cô còn không mở miệng đã có thể biết cô muốn làm cái gì. Cô cũngkhông phủ nhận, gật gật đầu, lấy 6 tổ quặng đồng trong túi ra, đặt ởtrên đất: "Tôi muốn làm một căn pháp trượng, nhưng lại không biết cầnbao nhiêu quặng đồng, vì thế đem tất cả quặng đồng mang đến."

Thợ rèn nhìn quặng đồng dưới đất, ánh mắt tỏa sáng. Hắn ngồi xuống, trên cơ bắp đầy mồ hôi. Hắn ngẩng đầu nhìn Diệp Hiểu Hạ, cười vui vẻ: "Làm pháp trượng không cần nhiều khoáng thạch lắm, ngũ khối là đủ rồi."

"Thế làm trường thương cùng trường kiếm?" Diệp Hiểu Hạ suy nghĩ một hồi, mới lại hỏi. Máng Xối Hoa Lưu dùng trường thương, mà trường kiếm là vũ khícủa Trúc Nhận Ngàn Trần. Từ khi quen bọn họ, bọn họ đã giúp cô rấtnhiều, Diệp Hiểu Hạ luôn cảm thấy mình cấp hai người kia không ít phiềntoái, luôn luôn muốn cám ơn bọn họ, lại không biết nên làm thế nào. Hiện tại cô muốn đổi vũ khí, vậy đưa bọn họ một căn vũ khí mới là được.

"Trường thương và trường kiếm?" Thợ rèn tò mò đánh giá Diệp Hiểu Hạ một chút,xác nhận đây là một pháp sư, thật sự không rõ cô muốn làm vũ khí vật lýcông kích làm gì."Vũ khí cấp bao nhiêu?."

Máng Xối Hoa Lưu và Trúc Nhận Ngàn Trần cấp bao nhiêu? Cái này thật là làm khó Diệp HiểuHạ, trong danh sách hảo hữu không có hiện cấp bậc, cô làm sao biết haingười kia bao nhiêu cấp. Bất quá, bọn họ đã đi lục sắc rừng rậm thậtlâu, đại khái đã qua cấp 15 đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của na thì yên hoa