Cực Hạn

Lượt đọc: 2947 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 51
bạch đế thành

❊ ❊ ❊

Âm thanh từ hai bên bờ sông không ngừng vọng tới. Con thuyền nhẹ nhàng trôi qua ngàn ngọn núi.

Diệp Hiểu Hạ còn nghĩ là cả đời này không bao giờ nhìn thấy phong cảnh tuyệt mỹ như vậy, không ngờ, ở trong cực hạn, cô lại có thể thaya được phongcảnh này.

Đứng ở đầu thuyền nhìn lên, chỉ thấy dãy núi hai bên bờ sông giống như mọc ra từ dưới nước. Trên núi mọc đầy loại cây lạ côkhông biết tên, hoặc cứng cáp, hoặc mềm mại, mọc chi chít xen lẫn nhau,làm người ta không nhìn rõ.

Mà ở trên đỉnh núi đó, luôn nghe thấy tiếng khỉ kêu, chúng nó nhẹ nhàng mà bay qua, dùng chân bâm lấy sợi dây mảnh, ở trong khung cảnh thanh sơn bích thủy này, đẹp như chỗ thần tiên ở, không nhiễm chút nhân khí.

Cúi đầu nhìn xuống, nước sông trong suốt, mặt sông tuy bằng phẳng, nhưng tốc độ chảy không chậm, thường có cá nhảy lên.

Diệp Hiểu Hạ không khỏi ngây ngốc nhìn, cô đã hiểu vì sao Cực Hạn có thểthịnh hành toàn cầu rồi, vô luận là loại người gì, ở đây cũng đều có thể tìm thấy thứ mình theo đuổi.

Người chèo thuyền đang hát một cakhúc mà Diệp Hiểu Hạ chưa nghe bao giờ, giọng hát khàn khàn mà vang vọng ở giữa khung xảnh thần tiên càng tăng thêm vài phần ý nhị không nói lên lời.

Xa xa có một âm thanh uyển chuyển mang phong cách cổ xưacủa đàn cổ truyền đến hợp cùng tiếng hát của người chèo thuyền, DiệpHiểu Hạ lập tức nhìn sang, chỉ thấy xa xa có một con thuyền đi ngượcdòng đi tới, ở đầu thuyền có một nữ tử tóc đen mặc thanh y, trên đầu gối là cây đàn cô, mười ngón tay thon thon, cao thấp lên xuống, điệu nhạcnhư một dòng nước chảy ra từ tay nàng.

Hai chiếc thuyền đi ngang qua, nữ tử kia ngẩng đầu, khẽ gật đầu với cô, mặt mày như họa.

Diệp Hiểu Hạ nhịn không được nghĩ, nhân sinh bởi vì gặp qua kinh diễm, thì cả lữ trình mới viên mãn.

Cho đến khi tiếng đàn kia không còn nghe thấy nữa, cô mới lưu luyến khôngrời mà quay đầu. Không mất nhiều thời gian, người chèo thuyền đã chothuyền vào bờ.

Đứng trên bến tàu, không ai bắt cô phải đi bằngphương tiện nào nữa, Diệp Hiểu Hạ xác định, cô đã đến nơi. Cũng chính là thành phố ngẫu nhiên mà cô chọn.

Chỉ là, tòa thành kia đâu?

Đứng ở bến tàu, nhìn lên, chỉ thấy thềm đá vừa dài vừa cao ở bên cạnh bếntàu. Đây là một tòa thành được xây ở bên bờ sông, tòa thành đó ở trêncùng của bậc thang. Trước chưa nói đến việc thành này có phồn hoa haykhông, chỉ nói đến dãy bậc đá trước mặt, Diệp Hiểu Hạ đã muốn khóc.

Đời này cô sợ nhất là đi bậc thang.

Ngồi ở bến tàu ăn vài cái bánh bao đem sức chịu đựng tăng đầy, Diệp Hiểu Hạhít sâu một hơi, chuẩn bị leo bậc thang. Bậc thang ở bến tàu làm bằngván gỗ rất nặng lại ẩm ướt, có chỗ còn bị mục, dẫm lên có âm thanh xèoxèo, cạc cạc. Mà ở bến tàu có rất nhiều NPC, bọn họ mặc quần áo TrungQuốc cổ, hoặc đang gánh đồ, hoặc đang ngồi một bên, tăng thêm một cỗkhông khí náo nhiệt cho bến tàu.

Nhìn đồ bọn họ mặc, Diệp Hiểu Hạ bỗng cảm thấy bộ áo choàng phương tây này của cô rất không thích hợp.

Dọc theo bậc thang, Diệp Hiểu Hạ một hơi hộc hộc hộc đi lên, còn chưa điđược một nửa, cô đã mệt muốn chết, mông ngồi trên phiếp đá, mặt trắngnhư mặt quỷ.

Một NPC tuổi khoảng 50, gánh một cái đòn gánh, haibên đòn gánh chứa đầy đồ nặng, mặt không đỏ, khí không suyễn đi qua,nhìn cô mệt thành bộ dạng như vậy, lắc đầu, dùng một loại khẩu khí chỉtiếc rèn sắt không thành thép, thở dài:"Người trẻ tuổi bây giờ a..."

Diệp Hiểu Hạ bị nói đến mức không ngẩng đầu lên được, ăn mấy cái bánh bao,lại đứng lên đi tiếp. Cho dù mệt chết cô cũng không muốn ngồi đây bị NPC dùng ánh mắt như vậy nhìn, thật sự là ngại chết người a...

Mấtchín trâu hai hổ, Diệp Hiểu Hạ đã đến được cửa thành trước khi đi gặpThượng Đế. Cô không kịp thở, nhìn cái cửa thành vĩ đại kia, cùng với vệbinh đông đúc, quả nhiên là thành lớn, lớn hơn nhiều so với Tân thủthôn.

Tiếp tục nhìn lên trên, Diệp Hiểu Hạ rốt cuộc thấy được ba chữ to trên cửa thành.

"Bạch Đế Thành"

A? Bạch Đế Thành?

Không phải Kim Lăng, Cô Tô. Dương Châu sao? Sao lại là Bạch Đế Thành? Rối rắm một lúc, Diệp Hiểu Hạ quyết định không thèm suy nghĩ vấn đề mà cô không tìm ra đáp án này nữa. Bạch Đế Thành thì Bạch Đế Thành, dù sao cũngkhông có gì không tốt, quyết định xong, cô hướng cửa thành đi tới.

Cửa chính khép chặt, chỉ có cửa hông là có thể đi vào, Diệp Hiểu Hạ liền đi theo NPC và một số ít người chơi vào thành.

Không thể không nói hệ thống chỉ đường cho tân thủ của > rất tốt, Diệp Hiểu Hạ vừa vào thành, đã nghe thấy âm thanhquen thuộc của hệ thống:" Diệp Hiểu Hạ thân mến, hoan nghênh bạn lựachọn Bạch Đế Thành làm địa điểm đầu tiên thám hiểm trong viễn cổ đạilục, xin hỏi bạn có cần người dẫn đường không?" Giữa hai sự lựa chọn"cần" và "không cần", cô không chút do dự lựa chọn "cần".

Bỗngnhiên trước mặt cô xuất hiện một nữ tử cầm quạt tròn. Tóc nàng như mây,trên búi tóc chỉ cắm một cây ngân trâm. Khuôn mặt mỉm cười, chào DiệpHiểu Hạ:"Khách nhân từ xa đến, hoan nghênh ngài đến Bạch Đế Thành, mờitheo tiểu Thúy du lãm tòa thành cổ ngàn năm này." Nói xong mỉm cười xoay người, hướng ngã tư đi đến.

Vừa đi, nàng vừa giới thiệu cho Diệp Hiểu Hạ lai lịch của Bạch Đế Thành, lúc đầu Diệp Hiểu Hạ còn cẩn thậnnghe, sau đó thì bị cảnh sắc phồn hoa hấp dẫn, nếu không phải tiểu Thúydừng lại chờ cô, cô có lẽ đã đi lạc mất.

Trên đường đi, Diệp Hiểu Hạ còn phát hiện, có rất nhiều người chơi cũng đi sau NPC dẫn đường,chỉ là NPC này không giống nhau. Có người là nữ tử lả lướt giống cô, cóngười là ông già tóc trắng xóa, có người là nam nhân vạm vỡ, cũng cóngười là trẻ con, thiếu niên.

Hai người đi qua một con phố lớn,đến một căn nhà chiếm diện tích rất lớn. Tiểu Thúy đứng ở cửa nói vớiDiệp Hiểu Hạ:" Đây là Diễn võ đường. Khách nhân muốn hành tẩu trên đạilục nhất định phải học được một thân bản sự." Nói xong liền mang DiệpHiểu Hạ vào, giới thiệu từng chức nghiệp cho cô. Đây kì thực chính lànơi chuyển chức của tân thủ, mỗi chức nghiệp khác nhau có sư phụ khácnhau. Mỗi người chơi một khi đã chuyển chức thì không thể thay đổi, chonên tân thủ cần phải thận trọng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của na thì yên hoa