Cực Hạn

Lượt đọc: 2921 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 45
gặp nạn (thượng)

❊ ❊ ❊

Quay đầu lại, DiệpHiểu Hạ nhìn thấy ở chỗ ghế chờ phía sau cô có một nam tử trẻ tuổi. Hắnmặc T-shirt xanh đen, ở viền áo có những đường chỉ hồng tinh tế, nếukhông nhìn cẩn thận sẽ không phát hiện ra, một quần jeans đậm màu, làmcho hai chân hắn có vẻ rất dài, chân đi một đôi giày màu đen, vốn chỉtùy ý phối hợp, lại làm cho người khác cảm thấy kinh diễm.

Tóccủa hắn có chút hỗn độn, che phủ lỗ tai và cổ, đôi lông mày cứng cáp màvẫn thanh tú sắc bén giống như kiếm. Cái mũi thẳng tắp giống như do nhàđiêu khắc nổi tiếng nhất tạo thành, môi mím thành một đường, màu môinhạt mà sáng bóng. Ánh mắt hắn lẳng lặng nhìn chăm chú vào phía trước,nhưng ánh mắt đó không biết dừng ở chỗ nào, đạm mạc mà cao ngạo. Điểmđặc biệt của gương mặt khiến người ta đã gặp qua là không thể quên đượchẳn là mi tâm của hắn: ở giữa đó là một khỏa chu sa, nho nhỏ, lại đỏtươi chói mắt.(nốt ruồi đỏ)

Nhìn khỏa chu sa kia, Diệp Hiểu Hạbỗng nhớ tới, ở trong sách nói giữa hai lông mày có nốt ruồi, là mộtngười đẹp đến mức phải dùng từ ngữ —— nhị long diễn châu - để hình dung.

Đây thật sự là một nam nhân cực kì đẹp mắt.

Có lẽ dùng từ đẹp mắt để miêu tả nam nhân không phải một việc thỏa đáng,nhưng, đối mặt với một nam tử như vậy, tựa hồ dùng từ anh tuấn, đẹptrai, xinh đẹp, đều có chút tục khí. Hắn khiến cho người khác cảm giác,có thể sử dụng từ ngữ để miêu tả chỉ còn lại từ đẹp mắt.

Bỗngnhiên, ánh mắt của hắn vòng lại, thẳng tắp nhìn Diệp Hiểu Hạ. Cặp mắtlạnh như băng, không chút biểu cảm làm cô kinh ngạc, rồi lập tức thu hồi ánh mắt của mình, quay đầu đi, nói với nhân viên trong quầy: "Cảm ứngkhí có được không?" Có lẽ ngay cả cô cũng không phát hiện được, giọngnói của cô vì khẩn trương mà có chút khô ráp.

Nhân viên ngân hàng này rõ ràng là người mới, đối với nghiệp vụ của chính mình cũng khôngrõ ràng lắm, cô ấy quay đầu hỏi người ở bên trong, sau đó mới gật đầuvới Diệp Hiểu Hạ: "Cảm ứng khí của《 Cực Hạn OL》 có thể, cô mang cảm ứngkhí đến, ở đây chúng tôi có lấy dụng cụ xác nhận số liệu thân phận, chỉcần xác nhận là cô sử dụng, là có thể cho cô tiến hành lập tài khoản."

Nghe đến đó, Diệp Hiểu Hạ cực kỳ cao hứng, cô liên tục cảm ơn cô nhân viênkia, tính về nhà lấy cảm ứng khí. Đứng lên, quay đầu lại, không thấyngười thanh niên kia đâu. Diệp Hiểu Hạ nhìn quanh đại sảnh một chút,trước mọi ô đều không có bóng dáng người kia, hắn giống như biến mấthoàn toàn. Diệp Hiểu Hạ không khỏi có chút uể oải, nhưng sau đó cô lạinhịn không được cười nhạo bản thân, cho dù tìm được thì như thế nào chứ?

Ra khỏi ngân hàng, Diệp Hiểu Hạ móc túi tiền, chỉ còn lại có một đồng, nếu ngồi xe bus cô ngay cả một phân tiền cũng không còn. Nhìn nhìn đồngtiền kia, Diệp Hiểu Hạ cuối cùng bỏ nó vào trong túi, đi bộ về hướngtiểu khu cô ở.

Để tiết kiệm thời gian, Diệp Hiểu Hạ bỏ qua đườnglớn, định đi qua một đoạn hẻm nhỏ, từ cửa sau tiểu khu đi vào. Đoạn hẻmnhỏ này còn không chưa cải tạo xong, tuy ở bên cạnh đều là nhà cao tầng, nhưng hoàn cảnh ở trong này không tốt lắm, ngư long hỗn tạp.

Điqua địa phương như vậy, Diệp Hiểu Hạ bỗng nhiên cảm thấy quyết định nàycủa mình thật sự không tốt, nếu ở trong này gặp phải người không nên gặp thì thật là không hay ho.

Có lẽ người nói về việc không tốt thìtương đối chuẩn, Diệp Hiểu Hạ mới nghĩ đến đó, liền thấy quán nhỏ venđường có ba người đang ngồi ăn vằn thắn, mấy người không phải ai khác,chính mấy tên đàn em đi đòi nợ hôm đó. Rõ ràng là bọn họ cũng nhận raDiệp Hiểu Hạ, mấy người liếc nhau một cái, cười xấu xa đứng dậy.

Diệp Hiểu Hạ vô cùng sợ hãi, vội vàng cúi đầu, giả bộ như không phát hiện ra bọn họ, bước chân nhanh hơn. Nhưng, mấy tên đàn em kia cũng không địnhthả Diệp Hiểu Hạ đi, bọn họ đi theo sau lưng cô, không chút hoang mang.

Mắt thấy sắp ra khỏi con hẻm này, ba người bọn họ nhìn nhau, thừa dịp không có người chú ý, giữ Diệp Hiểu Hạ đang đi như chạy lại, che miệng cô,kéo cô vào một ngõ nhỏ.

"Diệp Hiểu Hạ, mày vẫn còn rất nhàn nhãtự tại a, không đi kiếm tiền, lại ở trong này đi dạo, chẳng lẽ mày đãchuẩn bị tiền xong rồi?" Ba tên đó nhìn Diệp Hiểu Hạ rồi lộ ra một nụcười xấu xa, làm cô lạnh toát sống lưng.

"Tôi, tôi sẽ chuẩn bịtốt." Diệp Hiểu Hạ gắt gao dán ở trên tường, cô thật sự hận trên tườngkhông mọc ra một cái động, để cô chui vào.

"Tao nói cho mày biết, mày mà không trả tiền thì..." Một tên trong đó cho tay lên má Diệp Hiểu Hạ, đem mùi hôi miệng phun lên mặt cô."Thì sẽ bị... Mày biết không."Hắn quay đầu nhìn hai tên khác đang lộ ra tiếng cười cực kì dâm đãng.

Diệp Hiểu Hạ sợ tới mức liều mạng rụt cổ, nhịn không được kêu lên: "Tôi đãbiết, tôi đã biết! Đừng đụng vào tôi! Ông đừng đụng vào tôi!"

"Thiết, mày cho mày là ai? Dám ghét bỏ ông mày, nếu tháng sau mày còn không trả tiền..." Tên đàn em đó nghe thấy Diệp Hiểu Hạ kêu như vậy, thì hung tợn uy hiếp.

Diệp Hiểu Hạ một bên lùi lại, một bên liều mạng rút tay từ trong tay hắn về, nhưng làm vậy, ngược lại lại khơi dậy tức giận của mấy tên đó. Một tên bên cạnh túm tóc Diệp Hiểu Hạ nói: "Mày đúng làkhông biết tốt xấu, ông đây nói chuyện tử tế với mày, mày coi bọn tao là cái gì?" Hắn dùng sức bóp má Diệp Hiểu Hạ, khiến cô nhăn mày:"Ông xemông là cái gì, thì ông chính là cái đó!"

"Ai nha, sao mày lạikhông có một chút thương hương tiếc ngọc gì cả?" Tên còn lại luôn khôngnói gì, vẫn bảo trì tư thái xem náo nhiệt bỗng nhiên mở miệng, hắn kéotay tên kia ra, sau đó cười: "Mày thật sự là người thô lỗ, mày xem mặttiểu cô nương người ta đều bị mày bóp đỏ." Nói xong tay hắn nhẹ nhàng sờ mặt Diệp Hiểu Hạ, nở nụ cười: "Ai nha, Diệp Hiểu Hạ, đau không? Khôngđau, đến, để anh xoa cho em, sau đó sẽ không đau."

Nói xong, miệng liền tiến lên muốn hôn lên mặt Diệp Hiểu Hạ.

Diệp Hiểu Hạ hoảng hốt, sợ tới mức vội vàng giãy dụa, nâng tay ôm đầu,pp kêu to: "Không cần a! Cứu mạng a! Cứu mạng a!"

"Đừng kêu, kêu nữa cổ họng sẽ đau, anh sẽ đau lòng." Tên đó kéo Diệp Hiểu Hạvào trong lòng, miệng hôn loạn trên mặt cô. "Bây giờ dùng hết khí lựcrồi, lát nữa chơi sẽ không vui nga."

Hai tên bên cạnh thấy thế, vẻ mặt tràn đầy dâm tà, bọn họ vươn tay, giữ chặt Diệp Hiểu Hạ trên tường, để cho tên kia giở trò.

Diệp Hiểu Hạ liều mạng giãy dụa, lại không thể động đậy nửa phần, cô ngẩngđầu, ở trong khe hở của hẻm nhỏ nhìn bầu trời xanh làm cô có một loạicảm giác tuyệt vọng lạnh như băng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của na thì yên hoa

Truyện bạn đang đọc dở dang