Cực Hạn

Lượt đọc: 3140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 73
mỗi người đều có lần đầu tiên

❊ ❊ ❊

Xã hội mới bây giờ chính là tốt, Trung Quốc mới chính là tốt.

Nếu đặt ở xã hội cũ, bị gọi đến bên trong cục công an, không chết cũng lột da.

Lúc này Diệp Hiểu Hạ ngồi trong một gian phòng họp sửa thành phòng thẩmvấn, ánh sáng đầy đủ, không giống trên TV chiếu cái loại chỉ có một ngọn đèn, cũng không có song sắt gì đó. Một nam một nữ hai người ngôi đốidiện cô, thái độ tương đối tốt, ít nhất tốt hơn tên ngậm tăm. Mà trêntường sau lưng bọn họ viết mấy chữ to, khiến cô nhìn thế nào cũng thấykỳ quái.

Kháng cự thì nghiêm, bộc trực thì lượng.

Rõ rang cô không làm gì, vì sao vừa ngồi xuống cô liền cảm thấy cô giống như một người tội ác tày trời vậy?

Về phần toàn bộ quá trình, Diệp Hiểu Hạ cảm thấy như lọt vào sương mù.

Tra tấn bức cung? Không có.

Vu oan giá hoạ? Càng không có.

Diệp Hiểu Hạ nhìn cốc giấy trước mặt, sương khói lượn lờ thuyết minh này chén nước mới rót không lâu.

Nữ cảnh sát nhân dân xoay xoay bút, nhìn cô: "Ngươi xác nhận là còn tiền? Không có việc."

Diệp Hiểu Hạ sắp khóc rồi, cô đã nói vô số lần, sao vẫn còn hỏi vậy ? "Đúngvậy, bạn cùng phòng trước đây của tôi thiếu tiền bọn họ, giờ hắn đi rồi, tôi giúp hắn trả số còn lại."

Thực ra cô nghĩ nói cô là bị épbuộc hơn nữa đó là bọn cho vay nặng lãi, nhưng nếu nói như vậy ... Mạngnhỏ của cô có có giữ được không? Tính cục công an này an toàn, nhưng côcũng không thể trong ở cục cảnh sát cả đời.

"Được rồi, cô đi đi,nếu có chuyện gì chúng tôi sẽ gọi cô." Nữ cảnh để cô đóng dấu tay lênlời khai, sau đó đóng lại, ý bảo nam cảnh sát bên cạnh mang Diệp Hiểu Hạ ra ngoài.

Con tôm? Cái này cũng chưa tính xong ? Còn tùy thờigọi đến ! Có lầm không vậy! Cô là trên trời xuống đất tuyệt vô cận hữumột người lương dân, giờ lại vào sổ đen của cục công an! Diệp Hiểu Hạthật muốn trực tiếp tìm khối đậu hủ đâm chết đi, cô phải đối mặt vớiliệt tổ liệt tông thế nào đây ? ( yên hoa: ngươi có liệt tổ liệt tôngmị... )

Ra khỏi phòng thẩm vấn, Diệp Hiểu Hạ thấy tam gia vừa vặn cũng đi ra từ một gian khác: đi ra từ trong phòng thẩm vấn, mà tên ngậm tăm lập tức nghênh đón, cúi đầu khom lưng nịnh nọt. Cảnh sát đi theotam gia kia vốn vẻ mặt tươi cười nói chuyện với tam gia, vừa quay đầuthấy tên ngậm tăm cái dạng này không khỏi nhăn mày lại, tức giận đẩy hắn một chút, sau đó nói với người phía sau: "Hai người đi ký tên, cầm đồvề."

Ép buộc như vậy đã là hơn bốn giờ chiều , Diệp Hiểu Hạ mớinhớ tới còn chưa ăn cơm trưa, đói đến nỗi ngực dán vào lưng. Ba ngườiđứng ở cửa cục công an, người lui tới thường thường nhìn ba người, ánhmắt kia, biểu cảm kia khiến Diệp Hiểu Hạ lập tức nhấc chân muốn rời đi,cũng không nghĩ bị tên ngậm tăm kéo lại: "Ai cho cô đi !"

"Buôngra, còn bộ dáng gì nữa." Tam gia nhìn bộ dáng tên ngậm tăm cau mày trách cứ một tiếng. Tên ngậm tăm vội vàng buông Diệp Hiểu Hạ ra, mang theochút lấy lòng lui ra phía sau tam gia, cầm gói tiền, không ở nói chuyện.

Diệp Hiểu Hạ sửa sang lại quần áo, có chút kinh hồn chưa định, đối với những người này cô luôn nhớ tới chuyện ngày đó.

Tam gia lại nhìn Diệp Hiểu Hạ một cái, sau đó nói: "Tháng sau, chuẩn bịtiền cho tốt." Nói xong cũng không đợi Diệp Hiểu Hạ trả lời, xoay ngườibước đi , tên ngậm tăm thấy tam gia xoay người đi, cũng đi theo, nhưng,trước khi đi còn bĩu môi trừng mắt uy hiếp Diệp Hiểu Hạ một phen.

Tháng sau... Diệp Hiểu Hạ dùng sức nắm tóc, trời ạ ! Thế nào tiền còn càngngày càng nhiều, có còn muốn cho cô sống không! Rối rắm một hồi cô thởdài một hơi không thèm nghĩ nữa, dù sao loại chuyện này cũng sẽ khôngthể chuyển tốt, không nghĩ thì sẽ không đồi bại, cứ như vậy đi, quản hắn làm gì.

Giờ cô có một loại có rận không sợ ngứa, thật là bất đắc dĩ. Giờ cô chỉ hy vọng nhanh chóng có tin tức Bạch Thiên Minh, quăng bỏ cục nợ này mới được.

Lắc lư một trận trên đường cái, ăn một chén mỳ thịt bò như khao thưởng bản thân, Diệp Hiểu Hạ chậm rì rì đi thongthả khoan thai đi về nhà.

Trở về nhà, cũng không biết có phải sau khi ăn no về sau đặc biệt dễ dàng mệt rã rời, cô vậy mà lại nặng nềngủ, vừa ngủ dậy thì trời đã tối rồi. Cô vội vã rửa mặt một phen, đi vào máy trò chơi, vừa mới login, cô liền thấy một đại kỳ tạo hình rất khácbiệt bay tới chỗ của cô, nàng giật mình một cái vội vàng nhảy qua mộtbên, không nghĩ đụng ngã một tường thịt mềm nhũn.

"Thực xin lỗi,thực xin lỗi!" Diệp Hiểu Hạ vội vàng cúi đầu xin lỗi, thật là, sao lầnnào cô cũng không tìm nơi kín đáo logout, lại logout ở nơi náo nhiệtnhư cửa Trà Hương lâu này, không phải tìm phiền toái cho mình sao sao?

"Không sao." Cổ tỉnh không dao động thanh âm bình tĩnh truyền đến từ đỉnh đầu, tóc gáy Diệp Hiểu Hạ dựng thẳng lên, sẽ không là hắn chứ. Cô đã logout24 giờ , người này không có khả năng còn ở nơi này, không thể nào...

Cô chậm rãi ngẩng đầu nhìn... Biểu cảm trên mặt cương rớt. Quả nhiên Tốđứng ở bên cạnh cô, hai tay ôm trước ngực, lẳng lặng tựa vào tường, ánhmắt hơi lạnh xẹt qua mặt cô. Sau đó lại nhìn về phía trước.

"Chạm vào", lại là một tiếng giòn vang, một lá cờ từ trên trời rơi xuốngtrước mặt Diệp Hiểu Hạ, cô trừng lớn mắt nhìn cột cờ trước mặt. Ngoanngoãn, cách mũi cô không quá 5cm, nếu lại lên chút nữa, sẽ rơi trênngười cô.

"Không thể tưởng được cao thủ đầu bảng tiếng tăm lừnglẫy, cũng chỉ là một kẻ không dám ứng chiến rùa đen rút đầu!" Một tiếngkhinh thường cười khẽ vang lên cách đó không xa, giờ phút này Diệp HiểuHạ chuyển ánh mắt qua.

Chỉ thấy, xem cô như trung tâm... Không,phải nói, lấy Tố làm trung có một vòng người chi chít vây quan, có người thậm chí còn đi lên mái hiên của lầu hai Trà Hương lâu, đồ sộ hơn cảvây xem Phượng tỷ. Mà trước mặt cô có không ít cờ khiêu chiến, nóichuyện đúng là người vừa mới quăng cờ bên chân cô.

"Giờ có rảnhkhông ?" Người này rõ ràng nói chuyện với Tố, nhưng Tố lại giống nhưkhông có nghe thấy, hơi nghiêng mặt nhìn Diệp Hiểu Hạ.

Diệp HiểuHạ vẫn còn cảm thán đại quân một mảnh lá cờ này thật đồ sộ, lại nghethấy câu hỏi của Tố, trong lúc nhất thời cô phản ứng không kịp, "A ? Cái gì ? Cái gì rảnh ?"

"Xin hỏi, tôi có thể phỏng vấn cô một chútkhông?" Tố bên kia còn chưa trả lời, cánh tay Diệp Hiểu Hạ lại bị ngườitúm một chút, cô không thể không dời lực chú ý từ trên người Tố tớingười đang kéo cô.

Đây là một cái cô gái diện mạo vui vẻ, ánh mắt thật tròn, miệng thật tròn, khuôn mặt cũng thật tròn, khi cười rộ lênhai gò má lộ lúm đồng tiền càng tròn. Cô mặc một thân đồ tân thủ, phânkhông rõ chức nghiệp, đang cười tủm tỉm nhìn Diệp Hiểu Hạ.

"Phỏng vấn cái gì?" Diệp Hiểu Hạ cảm thấy không hiểu gì cả, đến cùng là phátsinh chuyện gì, cô login chưa dươc một phút đồng hồ, sao thấy giống nhưchỉ số thông minh giảm xuống không ít.

"Tôi là phóng viên vươngbài của《 cực hạn OL》 Yến tử lâu thủ tịch Vi Lam Tháng Sáu." Vi Lam Tháng Sáu báo tên của mình rõ ràng mang theo một chút kiêu ngạo, lộ ra haicái răng khểnh, rất là đáng yêu: "Xin hỏi một chút, vị cao thủ đầubảng Tố này ngây người ở đây hai mươi mấy giờ có phải đang đợi cô không?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của na thì yên hoa