Cực Hạn

Lượt đọc: 2938 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 22
lục sắc rừng rậm

❊ ❊ ❊

Cực Hạn giống như một cái động không đáy, tân thủ cuồn cuộn không ngừng đi vào thôn từ điểmsinh ra, lại là buổi sáng sớm (trò chơi thời gian), nhưng vẫn không códấu hiệu dừng lại. Không chỉ như thế, tựa hồ còn càng nhiều lên.

Lại nói tiếp, cái vòng ánh sáng (điểm sinh ra ý) kia thật sự rất thần kỳ.Luôn luôn tản ra ánh sáng sâu kín màu xanh ngọc, cho dù ở ban ngày, ánhmặt trời tươi đẹp cũng không có che được màu sắc độc đáo của nó, ngượclại càng thêm hấp dẫn người khác. Diệp Hiểu Hạ đem quầy hàng đặt ở đốidiện vòng sáng đó, không biết vì sao, nhìn vòng sáng kia cô luôn có mộtcảm giác tang thương. Kỳ thực, cô mới vào trò chơi mười mấy giờ thôi(hiện thực thời gian), nhưng là, trong mười mấy giờ này đã trải quanhiều sự việc làm cô cảm thấy kinh tâm động phách.

Có lẽ nhữngviệc này cũng không đáng là gì, nhưng đối với Diệp Hiểu Hạ từ nhỏ đếnlớn đều sống một cuộc sống bình thường như một đường thẳng, trừ món nợmột trăm sáu mốt vạn tám ngàn đồng (chính xác là 1,648,000 nhân dân tệ)bất ngờ kia, mười mấy giờ này thật khó quên.

Lần đầu tiên chơitrò chơi, lần đầu tiên quen biết người xa lạ, lần đầu tiên thăng cấp,lần đầu tiên làm nhiệm vụ ẩn, lần đầu tiên sử dụng kỹ năng, lần đầu tiên buôn bán, lần đầu tiên bị người mắng chửi, lần đầu tiên kiếm tiền...Bao nhiêu cái lần đầu tiên làm cô cảm thấy tinh thần phấn chấn, không hề buồn ngủ.

Chẳng sợ Trúc Nhận Ngàn Trần, Máng Xối Hoa Lưu và Điền Gia Nhị Thiếu Gia đều logout đi ngủ, nhưng Diệp Hiểu Hạ vẫn phấn chấnnhư lúc mới vào trò chơi. Giống như có người luôn luôn thúc giục cô ngựa không dừng vó, luôn tiến về phía trước.

Tuy tốc độ luyện cấpchậm làm người ta nghiến răng nghiến lợi, nhưng trải qua sự nỗ lực không ngừng, cấp bậc của Diệp Hiểu Hạ rốt cuộc cũng cáo biệt một chữ số, đivào hằng ngũ hai chữ số. Thay trọn vẹn một bộ trang bị cấp 10 xong, bộtrang bị cấp 5 kia lại không dùng đến nữa.

Đây cũng là lý do cô đang mở quán ở đây.

Bộ comle kia thuộc tính không tồi, mà ở Cực Hạn tỉ lệ rơi trang bị lạithấp vô cùng, tuy là trang bị cấp 5 nhưng cũng làm cho nhiều nguwoifđiên đảo tranh mua, chẳng mấy chốc lại hết sạch.

Cô đếm số tiềnthu được, lại một ngàn một trăm kim rơi vào túi. Tính ra từ khi cô vàotrò chơi đến giờ mới có mười mấy giờ, mà đã kiếm được bốn ngàn bảy trămkim. Bình thường cô ra ngoài làm việc, vì bằng cấp thấp, lại không cókinh nghiệm gì, chỉ có thể làm lao công cho tiệm Fastfood, một tháng vất vả không có ngày nghỉ cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, mà bây giờ mớidùng có mấy tiếng lại kiếm được nhiều như vậy. Đây chính là thiên soađịa viễn, khác nhau một trời một vực.

Có kho báu to như vậy, Diệp Hiểu Hạ càng quyết tâm, chẳng những muốn đem trò chơi này trở thành một lạc thú vĩ đại mà còn phải trở thành người chơi chuyên buôn bán. Món nợ khổng lồ kia không thể một sớm một chiều có thể trả được, nhưng cô tintưởng chỉ cần cô nghiêm túc chơi trò chơi này, làm tốt phần "công tác"này, cô sớm hay muộn đều cũng sẽ trả hết.

Tài liệu trên ngườicàng ngày càng nhiều, cái kho hàng 30 ô hệ thống tặng cũng không chứađủ, Diệp Hiểu Hạ hận không thể có nhiều kho hàng hơn để chứa tài liệu.Cô nhìn cửa sổ kho hàng có một loạt ô màu xám, nghiên cứu một lúc mớibiết đây ô trống cần kim tệ để mở. Tính một chút có 9 ô.

Theo thứ tự, giá của 9 ô trống lần lượt là: 1 kim, 10 kim, 50 kim, 100 kim, 500kim, 1000 kim, 3000 kim, 5000 kim, 10000 kim. Tuy đây là giá cố định hệthống đặt ra, nhưng Diệp Hiểu Hạ vẫn không hiểu, đều là ô trong khohàng, vì sao giá của ô thứ nhất và ô cuối cùng lại khác nhau nhiều nhưvậy.

Thời gian chơi trò chơi càng dài, những ô trống đó sẽ đượcmở ra, Diệp Hiểu Hạ nghĩ đến việc dùng 1 vạn kim để mở một ô trống, nhịn không được đau lòng. 1 vạn nhân dân tệ a.

Cô do dự một hồi cuốicùng quyết định mở một ít trước, mở toàn bộ 9 ô thì cô không có nhiềutiền, nhưng nếu không mở, tài liệu làm giàu của cô cũng không thể vứtđi. Số tiền trên tay cô đủ để mở 7 ô, nhưng cô do dự một lúc cuối cùngmở 6 ô, để lại hơn 3000 kim làm phí cơ động, chẳng may có chuyện gì, côlại không có một xu, thế thật là kêu trời trời không biết, kêu đất đấtchẳng hay.

Hạ quyết tâm vài lần, Diệp Hiểu Hạ mới nhịn đau đớntrong lòng xuống, nhanh chóng mở 6 ô trong kho hàng, lại đem 6 bao dathô đặt vào 6 ô đó, bỗng chốc kho hàng của cô lại có thêm 48 ô túi, giảm bớt nỗi lo về tài liệu của cô.

Xử lý xong nỗi lo đó, Diệp Hiểu Hạ rốt cục cất bước đi Lục sắc rừng rậm ( rừng rậm xanh).

Khu rừng rậm rạp dưới ánh mặt trời rực rỡ có chút chói mắt, một trận gióthổi qua, có thể nghe thấy âm thanh lả tả rộn ràng của lá cây. Nó luônlẳng lặng đứng sừng sững bên cạnh khu luyện cấp 6 - 10, như một sự mêhoặc vĩ đại, không ngừng hấp dẫn những người chơi dũng cảm, kiên cường.

Có đôi khi, nó dẫn dắt người biết thưởng thức lạc vào cảnh giới kì lạ.Không khí cũng có vẻ khác biệt so với trên đồng cỏ, không khí trong Lụcsắc rừng rậm mang theo mùi tanh của bùn đất, ám vào người, giống như một làn da mới. Trong rừng không có đường, chỉ có những vệt nhợt nhạt, dodấu chân của những người đi trước tạo thành.

Dọc theo những dấuchân đó đi vào trong rừng sâu, tính tính thời gian, mặc dù ở hiện thựcbây giờ đã là đêm khuya yên tĩnh, nhưng ở trong rừng rậm vẫn nhiều người đang liều mạng luyện cấp. Ở trong rừng rậm, nơi nơi đều có thể ngheđược âm thanh của mọi loại kỹ năng, những âm thanh này làm rừng rậm yêntĩnh ban đầu trở nên náo nhiệt hơn.

Trong rừng rậm nhiều ngườinhưng còn nhiều quái hơn, cho nên không có hiện tượng tranh quái, mỗingười ở một khu vực, luôn có quái đánh không hết. Diệp Hiểu Hạ thấy xaxa có một con sói nhỏ đang nhàn nhã đi dạo, cô lập tức dừng chân, nhẹnhàng điều chỉnh phạm vi công kích, quăng một viên hỏa cầu lên con sói.Quả cầu lửa kia nện vào con sói, trừ mùi khét do da thịt cháy ra, còn có giá trị thương tổn bạo kích màu vàng.

"-378."

Giá trịthương tổn này đủ cao, làm con sói kia không kịp nhìn xem hung thủ giếtmình là ai, thì đã gục xuống đất. Diệp Hiểu Hạ vội vàng chạy tới lột da, vừa lột da vừa thở dài: đổi trang bị mới quả nhiên khác biệt, giá trịthương tổn khi mặc trang bị cấp 5 quả thực không thể đánh đồng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của na thì yên hoa