Cực Hạn

Lượt đọc: 2967 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 41
đội thái đao là con mẹ kế

❊ ❊ ❊

Sơn động này thật sựxa xôi, hơn nữa dọc đường đi chỉ có mấy cái bóng cây, người chơi tươngđối thưa thớt, quái lại tương đối nhiều, mấy người vừa đi vừa đánh quái, đi mất một tiếng mới thấy được một ngọn núi cao nguy nga ở rất xa.

Hiển nhiên, sơn động phải ở chỗ có núi. Mà núi cao xa xa kia chính là chỗ của sơn động ẩn nấp.

Đi lâu như vậy, cuối cùng cũng tới, tại sao lần trước tôi không cảm thấymất nhiều thời gian như vậy nhỉ?" Điền Gia Nhị Thiếu Gia nhìn thấy ngọnnúi kia, người cũng thoải mái hơn, ngồi trên một cái cọc gỗ, lấy một cái bánh bao trong túi ra ăn.

"Nghỉ ngơi một chút đã, đường phía trước sẽ không dễ như vừa rồi nữa, mọi người khôi phục thể lực mộtchút." Trúc Nhận Ngàn Trần cũng ngồi xuống, hắn cực kì quen thuộc vớicánh rừng này, trên đường đi nghiễm nhiên trở thành đội trưởng.

Nghe hắn phân phó như vậy, mọi người cũng ngồi xuống nghỉ ngơi, đều tự mangđồ ăn ra ăn. Diệp Hiểu Hạ lấy ra vài cái bánh bao đưa cho Túy Trong Khêu Đèn đang uống rượu, Túy Trong Khêu Đèn cũng không khách khí, lại đưacho cô 1 bầu rượu, sau đó hai người cùng uống rượu, ăn bánh bao.

Điền Gia Nhị Thiếu Gia lấy một ánh mắt sâu sắc gắt gao nhìn chằm chằm haingười, một hồi lâu mới nói: "Tôi cảm thấy chuyện vì người yêu trùng quan giận dữ vì hồng nhan là sự thật a. Hiểu Hạ, cô gạt tôi, hai người ăn ýnhư vậy, làm sao có thể là mới quen biết không lâu?"

DiệpHiểu Hạ thật sự không biết nên nói thế nào, đành phải cười gượng vàicái. Nhưng Túy Trong Khêu Đèn đang uống rượu một bên nhẹ nhàng bâng quơ: "Cũng không có cái gì để truy hỏi?"

Điền Gia Nhị Thiếu Gia hơi hơi sửng sốt, không biết trả lời thế nào, liền cứng người ở đó không nói gì.

Được rồi, đi thôi, đường còn xa lắm." Máng Xối Hoa Lưu thấy không khí cóchút cương, vội vàng giảng hòa, hắn đứng lên, vỗ vỗ vụn cỏ trên người,sau đó cười với Trúc Nhận Ngàn Trần: "Đội trưởng, dẫn đường, dẫn đường,muốn đi chết cũng là cậu đi trước."

Trúc Nhận Ngàn Trần khóemôi lộ ra vẻ tươi cười, cũng đứng lên, hướng về phía mấy người nói:"Phía trước quái tương đối nhiều, chắc cũng không có người chơi khácđâu, mọi người cẩn thận."

Quả nhiên là không sai.

Tiếp tục đi về phía trước, không biết là do quá xa xôi hay do chưa từng cóngười chơi nào đi đến. Nơi này cỏ dại rậm rạp, ngay cả đường đi cũngkhông có, mấy người chỉ dựa vào cảm giác mà từng bước từng bước đi tiếp, còn phải thời thời khắc khắc cảnh giác quái bỗng dưng xuất hiện.

Núi và nước phục nghi không đường, hi vọng lại nhất thôn. (không hiểu gì cả = =!)

Đúng lúc DHH cảm thấy mình đi trong đám cỏ như thế này là đi tìm chết, bỗngnhiên trước mặt xuất hiện một cửa động. Trúc Nhận Ngàn Trần đứng ở bêncạnh cửa nói: "Đi theo tôi, cái khe hở này rất nhỏ, cẩn thận, đừng để bị thương."

Mấy người đi theo thứ tự vào khe nhỏ kia, chỉ thấytrước mắt sáng chói, một mảnh đất trống trong rừng. Một cây cổ thụ chetrời từ mặt đất mọc lên, cây cối được trang trí bởi rất nhiều sợi rêuxanh, gió thổi qua, giống như bộ râu của ông già. Mà trong rừng, lại córất nhiều dã thú, chúng nó hoặc đứng hoặc nằm, hoặc cùng nhau tranh đồăn, một màn thế giới động vật rõ ràng.

Mấy người ngồi xổm sau đám cỏ dại, cẩn thận gạt cỏ ra, Trúc Nhận Ngàn Trần chỉ vào hang độngcách đó không xa, nói: "Chúng ta muốn đi đến đó."

"Bên trong có cái gì?" Diệp Hiểu Hạ nhìn cái cửa động không lớn kia, có chút tò mò.

"Không biết, nơi này thời gian quái xuất hiện rất nhanh, chúng tôi thử mấy lần đều không có cách nào đến gần cửa động kia. Xem hôm nay có thể như ýnguyện hay không." Trúc Nhận Ngàn Trần lắc đầu, lại nói với Diệp HiểuHạ: "Nơi này để luyện cấp thật là tốt, đem những dã thú này giết hết một lần là có thể thăng nửa cấp."

Tuy rằng đây là sự thật, nhưngluyện cấp cũng không phải chuyện thoải mái. Bốn người dẫn quái, DiệpHiểu Hạ dùng hỏa diễm thuật đốt, tuy kinh nghiệm tăng nhanh, nhưng thậtsự rất mệt, hơn nữa nơi này quái mới xuất hiện thật sự quá nhanh, khôngđược bao lâu, Diệp Hiểu Hạ đã đề cập tới một vấn đề nghiêm trọng: "Tôikhông còn lam, phải về mua dược."

"Tôi cũng không còn đỏ,kiểu này đánh mệt quá." Điền Gia Nhị Thiếu Gia thối lui ra khoảng đấttrống bên cạnh, kiểm tra đồ trên người, sau đó nói: "Nhặt mấy thứ nàycòn không đủ tiền mua dược, quá thiệt."

Túy Trong Khêu Đèntheo thói quen lấy ra bầu rượu, đổ một ngụm vào miệng: "Đội Thái Đaochính là đội ngũ thương thân thương tài, tuy là bạo lực, nhưng mà tiêutiền như nước."

Trúc Nhận Ngàn Trần hơi hơi trầm ngâm mộtchút, quay đầu nhìn sơn động kia, cuối cùng quyết tâm:"Chúng ta về thôntrước, mua dược, thuận tiện tìm một nhũ mẫu*, sau đó lại đi."

(*nhũ mẫu: vú em – chức nghiệp thêm máu cho cả đội, thuộc loại chức nghiệp ma pháp phụ trợ)

Lời này thật dễ nghe. Diệp Hiểu Hạ bây giờ cũng muốn về thôn, túi cô đã đầy rồi, thi thể dã thú trên đất cô cũng không lột da được nữa, có thể trởvề làm túi trống không rồi đi tiếp, đây là chuyện cô thích nghe nhất.

Trở về thôn, mấy người đều tự đi bán rác, mua dược phẩm, chỉ có Trúc Nhận Ngàn Trần một mình đứng ở cửa hàng bánh bao tìm người.

Đến khi mọi người tập hợp, cũng chỉ thấy một mình Trúc Nhận Ngàn Trần, cũng không thấy người chơi chức nghiệp ma pháp phụ trợ mà bọn họ chờ mong.

"Ngàn Trần, cậu cũng không cần quá soi mói, chúng ta cũng mang theo dược,không cần yêu cầu nhũ mẫu có thao tác tốt, không có trở ngại là được."Máng Xối Hoa Lưu vỗ vỗ vai Trúc Nhận Ngàn Trần."Cậu xem nhóm chúng tanày, có năng lực kháng, có năng lực đánh, chỉ cần tùy tiện tìm một người vào lúc chúng ta không kịp uống dược thì cấp một ngụm sữa là được, tiêu chuẩn này đối với nhũ mẫu ở Tân Thủ Thôn muốn tìm thì tìm được một bóto, cậu phải hạ xuống, phải hạ xuống."

"Cậu cho là tôi soimói như vậy?" Trúc Nhận Ngàn Trần lông mày run lên, xem ra việc tìmngười này đã làm hắn nổi nóng: "Đã hỏi vài nhũ mẫu, nhưng vừa nghe làĐội Thái Đao, người ta đều quay đầu bước đi, tôi còn chọn cái gì?"

"Đội Thái Đao là cái gì?" Cái từ này Diệp Hiểu Hạ nghe nhiều lần rồi, nhưngđều không hiểu là cái gì, vì thế thấp giọng hỏi Túy Trong Khêu Đèn.

"Chính là đội toàn người chơi chức nghiệp vật lý công kích, chức nghiệp này hạ huyết nhiều, lại nhanh, nhũ mẫu không đồng ý đi cùng, vì vừa mệt lạiphí lam." Túy Trong Khêu Đèn đơn giản giải thích cho Diệp Hiểu Hạ mộtchút.

Diệp Hiểu Hạ gật gật đầu, tỏ vẻ lý giải. Nguyên lai Đội Thái Đao đều là con mẹ kế.

Ngay tại lúc mọi người phiền não vì không tìm được người, lại nghe thấy mộtgiọng nói từ cửa hàng bánh bao truyền tới: "Các người muốn tìm ngườithêm máu sao?"

Mấy người cũng không biết người nói chuyện là ai, trăm miệng một lời nói: “Đúng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của na thì yên hoa