Cực Hạn

Lượt đọc: 3015 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 14
hóa ra buôn bán trong trò chơi là như thế này (thượng)

❊ ❊ ❊

Ánh trăng giống quả cầu bạc treo ở giữa trời, đem sự cô tịch gieo vào Tân Thủ thôn chật chội náo nhiệt.

Các gia đình trong thôn đều đã sáng đèn, ánh sáng ấm áp mờ nhạt chiếu lênngười, chiếu vào lòng người. Giống như cảm giác của một người bôn batrên một cuộc hành trình dài, khi đến điểm cuối nhìn thấy ánh sáng bấtdiệt của ngọn đuốc, làm cho người ta kiên định mà cảm động.

Diệp Hiểu Hạ đắm chìm trong sự ấm áp của ngọn đèn, cảm thấy tâm trạng thậttốt. Cô tinh tế sửa sang lại quần áo mới, vô cùng yêu thích. Đem mái tóc quá dài kia tết thành một cái đuôi sam dài, ngón tay trắng nõn vuốt qua mái tóc đen láy, dưới ánh sáng của ngọn đuốc, cô cũng cảm thấy mình cóphần đẹp hơn.

Cô dù sao cũng là con gái, cũng có khát vọng giống hoa sen, nở rộ xinh đẹp.

Nhìn chính mình trong gương, Diệp Hiểu Hạ bỗng nhiên ngượng ngùng, cô giốngnhư đã trang điểm. Ngượng ngùng nhìn người trong gương bởi vì hưng phấnmà hai gò má hồng hồng, nổi bật lên giữa mái tóc đen dài.

Trên quầy lại có thêm vài kiện trang bị, Diệp Hiểu Hạ cảm thấy kỳ quái, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc com lê da thô: "A? Tôi chỉ đặt làm một bộthôi mà, sao lại nhiều vậy?"

Nghe thấy Diệp Hiểu Hạ hỏi nhưvậy, người thợ may già ngồi ở sau quầy đang uống nước bỗng nhiên thấyngượng ngùng. Ngón tay cầm cốc của bà có chút co quắp: "Chúng tôi làmnghề này, hàng năm đều phải trải qua cuộc thi, nếu ba năm vẫn không thểthăng cấp thì sẽ bị giáng cấp, mà ba năm này tôi không làm được mấy mónđồ, không có tư cách tham gia khảo sát, cho nên hôm nay thấy có nhiềutài liệu, liền nhịn không được làm nhiều một chút..."

Nói đến đây, bà càng ngượng ngùng, cúi đầu, giả bộ như tiếp tục uống nước, trên thực tế lại dè dặt cẩn trọng đánh giá biểu cảm của Diệp Hiểu Hạ.

Diệp Hiểu Hạ thấy bà nói như vậy tất nhiên sẽ không so đo, cô xua tay cườicười: "Không có việc gì. Không có việc gì. Làm nhiều thì tôi liền đembán đi là được…" Nói đến đây, trong đầu cô bỗng lóe sáng .

Bán đi? Đúng, chính là bán đi.

Trong thôn nhiều người mặc trang bị mới như vậy, còn có nhiều người mặc trang bị mua trong tiệm may như vậy, nhưng là chưa có ai mặc trang bị như thế này. Nếu đem mấy thứ này bán đi, bán cho mấy người đó, có phải... Cóphải có thể kiếm tiền không?

Nghĩ đến đây, khuôn mặt DiệpHiểu Hạ bởi vì hưng phấn mà hồng hồng bây giờ lại càng hồng hơn, cô cười cười với người thợ may kia: "Nói không chừng tôi muốn hảo hảo cám ơn bà đi." Nói xong cô cúi đầu xem đống trang bị kia, muốn đổi một cái quần.

Nhưng mà, thật sự đáng tiếc, ngoài một cái quần có phòng ngự 6 là trang bịmàu trắng ra, thì không có trang bị màu lục nào. Mà áo choàng, giày, bao cổ tay cũng không có tốt hơn trang bị trên người cô, nhiều nhất làgiống nhau, cô liền thay cái quần phòng ngự 6 kia. Sau đó liền mang đống trang bị này rời khỏi tiệm may .

Ra khỏi tiệm may, đứng ởTân thủ thôn đông nghịt người, Diệp Hiểu Hạ bỗng nhiên có chút ngạingùng. Cô lớn như vậy còn chưa từng mở quán bán cái gì cả, muốn mở miệng thế nào? Đây thật sự là vấn đề khó khăn, cô nhớ tới mấy người chơi bàyhàng bán trong thôn buổi chiều, vì thế cũng học bộ dáng bọn họ, đemtrang bị trong túi ra đặt ở trên đất.

Hệ thống nhảy ra: "Bạn đang ở khu vực an toàn, bạn muốn làm gì với vật phẩm trong tay: vứt bỏ? Mở quán?"

Hóa ra là có chức năng mở quán, thật là tốt. Diệp Hiểu Hạ cảm thán trò chơi thật là cường đại, cái gì cũng nghĩ đến, đối với người không biết gìnhư cô thật sự là quá tốt. Lựa chọn mở quán xong, trước mặt Diệp Hiểu Hạ lập tức xuất hiện một mảnh vải trắng, nhìn theo góc độ của cô thì tấmvải này có 30 ô trống để đặt vật phẩm.

Cô dè dặt cẩn trọnglấy trang bị trong túi ra, đặt trên mảnh vải, nghĩ cách để rao hàng,nhưng cô còn chưa nghĩ ra, liền thấy có người hỏi: "Cô còn trang bị khác không?"

Diệp Hiểu Hạ ngẩng đầu lên, chỉ thấy một cô gái dáng người cao gầy đang đứng trước quầy hàng của cô, cô ta có một mái tócđen dài, được búi gọn gàng trên đầu, làn da trắng noãn, trên gương mặtcó vài nốt tàn nhang thưa thớt, trên người mặc trang bị tân thủ, trênlưng là mộc thô pháp trượng giống của Diệp Hiểu Hạ. Mà người nói làchàng trai đứng bên cạnh cô ta, trang bị của chàng trai kia cũng giốngcô gái này.

"Có, tôi còn chưa bày xong." Diệp Hiểu Hạ tươi cười, sauđó lại lấy trang bị trong túi ra, xong xuôi cô mới hướng về phía haingười chơi giống nhười yêu này gật gật đầu: "Xong rồi, hai người muốnlấy gì?"

Hai người nhìn nhìn thuộc tính trang bị xong, khôngchút do dự liền chỉ vào một kiện pháp bào da thô (áo choàng) hỏi: "Cáinày bao nhiêu tiền?"

Cái áo choàng này tuy không phải làtrang bị có thuộc tính tốt nhất trong số trang bị kia, nhưng nó là cáiáo choàng có thuộc tính tốt nhất, giống cái trên người Diệp Hiểu Hạ.Chính là, nên bán bao nhiêu tiền? Cô chưa từng buôn bán bao giờ, trongtrò chơi thì càng không biết, vì thế sững sờ ở đó.

Áo choàngtrong tiệm may bán 80 bạc, vậy cô bán cái này 90 bạc chắc không quá đắtđi. Quyết định xong, Diệp Hiểu Hạ chậm rãi mỉm cười: "Chín..."

"Tôi trả hai mươi kim." Không ngờ cô định nói thì lại có người cắt ngang lời cô.

Nhìn theo giọng nói đó, Diệp Hiểu Hạ bây giờ mới phát hiện, quán nhỏ của côđã bị người chơi vây quanh , tuy rằng ít người, nhưng là càng ngày càngnhiều. Nhưng việc này cũng không làm cô chú ý, bởi vì cô đã bị lời nóicủa người kia hấp dẫn.

Cái gì? Hắn nói bao nhiêu? 20 kim đi. 20 kim a.

Chẳng lẽ là cô nghe lầm, một kiện trang bị cư nhiên trị giá 20 kim. Diệp Hiểu Hạ trừng mắt nhìn người ra giá, mái tóc dài của hắn đã đem nửa khuônmặt tái nhọt che đi, bất quá, vẫn có thể cảm nhận được sự cao ngạo tựcao tự đại trên người hắn.

Sao hắn lại có nhiều tiền như vậy? Diệp Hiểu Hạ quả thực bất khả tư nghị. Đều là người chơi, đều là tânthủ, vì sao hiện tại trên người cô 10 bạc cũng không có, mà người nàytùy tiện mở miệng là có thể bỏ ra 20 kim?

Chẳng lẽ hắn cướp ngân hàng sao? Nghĩ mãi không ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của na thì yên hoa