Cực Hạn

Lượt đọc: 2945 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 25
thần lực bí mật trời sinh

❊ ❊ ❊

Trên thế giới có rất nhiều loại hương.

Ví dụ như, hương hoa và hương cỏ không giống nhau, hương cỏ và hương thịtkhông giống nhau, mà hương thịt và hương người cũng không giống nhau.

Diệp Hiểu Hạ cảm thấy có một mùi hương kỳ quái lượn lờ ở mũi, mí mắt cô rấtnặng, tưởng chừng như không mở ra được, nhưng khứu giác của cô lại rấtnhạy bén, mà mùi hương kỳ quái kia giống như con sâu nhỏ tiến vào sâutrong mũi cô, vào trong máu cô, vào trong xương cô.

Cô nhăn nhăn mũi, giống ông Vương dưới lầu, ngửi ngửi, lại nghe thấy tiếng cười đè thấp, xuy xuy chui vào trong tai.

Ai vậy a? Quấy rầy giấc ngủ người khác. Bị đánh thức như vậy, Diệp Hiểu Hạ rất không thoải mái, cô nhíu mày, cố sức mở mắt, vẫn còn buồn ngủ. Đang mê mang, cô nhìn thấy ở đối diện có một ông lão gầy, trong tay cầm mộtcái quạt hương bồ tử nửa mới nửa cũ, đang quạt trước một cái bình nhỏ,làm một mùi hương trong cái bình đó phun lên mặt cô.

Đối với việc này, ông lão kia rất chuyên tâm, chuyên tâm đến mức không phát hiệnDiệp Hiểu Hạ đã hơi hơi mở mắt, đang đem hai ánh mắt mở thành khe hởchăm chú nhìn vào hành động mạc danh kỳ diệu kia. Nhìn ông lão kia mộthồi, Diệp Hiểu Hạ thật sự không biết ông lão này đang làm cái gì, vì thế phát ra thanh âm: "Uy, ông đang làm gì vậy?"

Câu nói không lớnkhông nhỏ này, hiển nhiên đã dọa ông lão, ông ta nha một tiếng, tay runlên, cái bình "Ba" một tiếng rơi trên mặt đất, vỡ nát, mùi hương kỳ lạđó lập tức tràn ngập phòng.

Phòng? Không sai, chính là phòng.

Diệp Hiểu Hạ chớp chớp mắt, cô nhớ được bản thân đang ở trong Lục sắc rừng rậm, sao đã trở lại trong phòng rồi?

"Ai nha. Rượu hai mươi năm của ta a." Lúc Diệp Hiểu Hạ vẫn còn nghĩ thầmđây là đâu thì ông lão kia cũng đã ngồi trên đất gào khóc.

"Uy,ông không cần giống đàn bà như vậy được không? Khóc cái gì a? Tại saobình thường tôi gặp ông không phải đang uống rượu lại là khóc thế? Ôngkhông có việc gì làm sao?" Một giọng nói quen thuộc từ bên ngoài truyềnđến, hắn vừa vào cửa, liền thấy Diệp Hiểu Hạ ngồi ở bên bàn với vẻ mặtmờ mịt: "Cô tỉnh?"

Tỉnh? Khi nào thì cô ngủ? Diệp Hiểu Hạ nhìn Túy Trong Khêu Đèn đứng ở cửa: "Đây là đâu a?"

"Tân Thủ Thôn." Túy Trong Khêu Đèn thấy Diệp Hiểu Hạ tỉnh, cũng đi vào,không chút khách khí đạp ông lão ngồi dưới đất gào khóc một cước, ngồi ở cái ghế bên cạnh cô cười. Thuận tiện nói với ông lão kia: "Uy, tôi bảoông, đừng khóc nữa. Một đại nam nhân khóc như vậy rất khó xem."

"Hắn là...?" Diệp Hiểu Hạ nhìn ông lão bị Túy Trong Khêu Đèn dùng chân chà đạp, thập phần nghi hoặc.

"NPC Tân Thủ Thôn." Túy Trong Khêu Đèn nói xong lại nhỏ giọng cười: "Một cái đại sư nấu rượu không có tiếng tăm gì."

Diệp Hiểu Hạ lại nhìn thoáng qua ông lão kia, miễn cưỡng gật gật đầu, tuy cô biết một người mang tuyệt kỹ thường thường đều là tướng mạo xấu xí,nhưng là, ông lão đang khóc như một đứa trẻ thế này, cô thật sự khôngnhìn ra đó là "Đại sư" .

"Tôi về Tân Thủ Thôn kiểu gì?"

"Cô uống say." Túy Trong Khêu Đèn đem chuyện vừa rồi miêu tả đơn giản: "Dùsao trang bị của tôi cũng hỏng, túi cũng đầy, nên trở về sửa lại, nhưngtôi không thể tùy tiện để cô vào thôn, cho nên đem cô đến nơi này." Hắncười ha ha, chỉ vào cái ông lão kia nói: "Cái ông lão này bản sự kháckhông có, nhưng nấu rượu, uống rượu đúng là đệ nhất, tôi cũng học hắn ít nhiều, mới có khả năng mang một thân trang bị rác đối phó với một đámsói."

Nghe Túy Trong Khêu Đèn nói như vậy, Diệp Hiểu Hạ mới nhớtới, một thân trang bị của Túy Trong Khêu Đèn kia thật sự là không còngì cả, nhưng công kích lại cao thái quá, có đôi khi công kích còn caohơn cô, lúc đầu tưởng thần lực trời sinh, lại không ngờ đến là bí mật mà cô không biết.

Người đều có tính hiếu kỳ, đặc biệt là thấy người khác nói vân đạm phong khinh, liền muốn biết. Diệp Hiểu Hạ cũng làngười thường, cho nên, cô cũng sẽ tò mò. Nghe thấy Túy Trong Khêu Đènnói như vậy, cô dừng lại một hồi, cuối cùng vẫn nhịn không được hỏi:"Hắn làm cái gì?"

"Kỳ thực, cũng không có cái gì, chẳng qua làdạy tôi uống rượu thôi." Túy Trong Khêu Đèn là người hào khí, tới bâygiờ cũng không định giấu Diệp Hiểu Hạ, liền nói ra.

Nhưng, DiệpHiểu Hạ nghe xong đều cảm thấy có chút bất khả tư nghị."Uống rượu? Họcuống rượu có thể mang một thân trang bị rác đối phó một đám sói? Tôicũng muốn học uống rượu."

Túy Trong Khêu Đèn cười ha ha, hắn cũng không giải, chỉ nói Diệp Hiểu Hạ: "Cô là con gái học uống rượu làm gì?"

"Giống anh thì thật tốt, một người đánh nhiều quái như vậy mà không chết, nếuđể một mình tôi, hai con sói cũng có thể cắn chết tôi." Diệp Hiểu Hạ thở dài một hơi, cô đối với tư thế oai hùng của Túy Trong Khêu Đèn mặc mộtthân rách nát vọt vào giữa bầy sói đã khắc sâu ấn tượng.

"Cô hiểu lầm rồi." Túy Trong Khêu Đèn khép miệng lại, bất quá, ánh mắt hắn vẫncong cong, giống như vầng trăng khuyết treo trên bầu trời. Vì vậy làmđường cong cứng rắn của hắn có vẻ nhu hòa một ít: "Tôi cũng không phảilà uống say rồi vọt vào giữa đám quái luyện cấp. Cô cũng uống say rồi,hẳn là biết khi uống say công kích tăng 50%, nhưng phòng ngự giảm 50%.Thân trang bị này của tôi, cấp bậc của tôi, vọt vào bầy sói kia khôngphải là chịu chết sao?"

Diệp Hiểu Hạ hơi hơi nhếch môi, ánh mắtcũng mở lớn. Nghĩ như vậy cũng không sai, nhưng nếu như vậy, thì cái làm cho Túy Trong Khêu Đèn anh dũng thần võ bí mật như thế là cái gì? "Cáinày cũng không phải, cái kia cũng không phải. Đừng nói với tôi, anh thật sự có thần lực trời cho nhé."

Túy Trong Khêu Đèn ngây ngẩn cảngười, nhưng hắn rất nhanh liền cười ha ha. Đó là tiếng cười sang sảng,không kềm chế, không coi ai ra gì. Hắn đã bao nhiêu lâu không cười nhưvậy nữa? Trời biết.

Tình huống vừa rồi ở lục sắc trong rừng rậmlại đổi chỗ, nam nhân này càng cười đơn thuần thẳng tính, cười sang sảng vô hại, Diệp Hiểu Hạ càng chột dạ. Chẳng lẽ cô lại hỏi cái gì thật tiểu bạch, thật tân thủ sao?

"Cô là người mới đi." Túy Trong Khêu Đèn ngừng cười, câu nói đầu tiên liền phá hủy vọng tưởng bảo trì xấu hổ của Diệp Hiểu Hạ.

Xem đi, xem đi. Diệp Hiểu Hạ thở dài một hơi, gật gật đầu, chỉ hy vọng TúyTrong Khêu Đèn không cần giống đại bộ phận người chơi khinh bỉ người mới là tốt rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của na thì yên hoa