Cực Hạn

Lượt đọc: 2946 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 47
thời điểm vất vả hãy mỉm cười

❊ ❊ ❊

Cả đường đi về, DiệpHiểu Hạ thậm chí còn quên cô trở về nhà như thế. Khi cô phục hồi lạitinh thần, thì cô đã tựa vào cửa nhà mình, thở hổn hển từng ngụm. Đầu óc trống rỗng dần dần thay thế bằng căn phòng quen thuộc trước mắt, giờphút này cô mới có một chút cảm giác tồn tại.

Hai chân không cókhí lực, thân thể cô trượt dần xuống theo cánh cửa, cuối cùng cả ngườingồi ở cửa. Cô ôm chặt hai tay, cái áo xa lạ mềm mại bao lấy thân thểcô, cô cúi đầu, đem mặt chôn ở cái áo có chút quá to đối với cô, hít sâu một hơi, một mùi thơm ngát từ quần áo sạch sẽ chui vào mũi cô, như mộtcái búa vĩ đại hung hăng gõ vào đầu cô, làm nước mắt cô rốt cuộc khôngnhịn được mà chảy ra.

Cô không bị áp chế, không bị câu thúc, giống một đứa trẻ mà gào khóc.

Lần khóc giống như không có điểm dừng. Cô đứng dậy - khóc, cô đi tắm - cũng khóc, tắm rửa xong giặt quần áo - vẫn khóc như trước. Cho đến khi sứccùng lực kiệt, cô mới ngủ mất ở bên cái giường cũ và máy trò chơi trongphòng ngủ.

Cũng không biết ngủ được bao lâu, Diệp Hiểu Hạ mớinặng nề tỉnh lại. Đầu đau như búa bổ, có lẽ là do khóc quá nhiều, cũngcó lẽ là do bị cảm lạnh, cô cảm thấy toàn thân đều mềm nhũn, vô cùngkhông thoải mái. Cô nằm ở đó, cố gắng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trời, tối đen, giống như toàn bộ bầu trời đều bị một tấm vải đen vĩ đại baotrùm, giống như mọi tia sáng đều bị màu đen cắn nuốt mất. Cả thế giớiđều trầm mặc, mất đi tiếng động lớn thường lui tới. Diệp Hiểu Hạ nằmtrên mặt đất, nhịn không được nghĩ, nếu cô cứ như vậy chết đi, vài ngàysau sẽ có người phát hiện cô thi thể chăng? Nếu cô cứ như vậy chết đi,có phải là tất cả đều yên tĩnh không, không món nợ vô lý kia, không cóngười xa lạ đến làm phiền, có phải cô sẽ triệt để yên tĩnh không?

Nghĩ như vậy, cô cảm thấy rất có dụ hoặc, chỉ là, trong đầu lại có một ýniệm toát ra, nếu cô chết, nếu cô ra đi, Vương viện trưởng sẽ thế nào?Bọn người này nhất định sẽ mang giấy nợ đi tìm Vương viện trưởng, nhấtđịnh sẽ đi. Như vậy...

Cô không dám nghĩ tiếp, thậm chí bắt đầunhịn không được mắng bản thân, làm sao có thể có suy nghĩ không chịutrách nhiệm như vậy? Cho dù là vì Vương viện trưởng, cho dù là vì kiabọn trẻ ở cô nhi viện, dù thế nào, cũng không được chết.

Giãy dụa đứng lên, cô lung lay đi tới phòng bếp, lấy hai bát gạo, một ít nước,nấu một nồi cháo loãng. Không biết có phải vì trong lòng bùng lên khátvọng sống hay không, cô cảm thấy đói lả, giương mắt nhìn cái gương vỡtrên tường, cô mới phát hiện bản thân thảm hại như thế nào.

Ánhmắt sưng giống như quả đào, sắc mặt trắng bệch, miệng vết thương trênkhóe miệng đã kết vảy, dưới ánh đèn mờ nhạt ảm đạm, cô với quỷ khôngkhác gì nhau.

Nhìn trong gương, cô bỗng nhiên nhớ tới một việchồi nhỏ. Khi ấy Vương viện trưởng còn trẻ, mỗi ngày chăm sóc bọn trẻ rất vất vả, mùa đông còn giúp bọn nhỏ giặt quần áo, khi cô vuốt tay rạn nứt của Vương viện trưởng, cô khổ sở nói: "Viện trưởng, ngài thật vất vả."

Nhưng lúc đó viện trưởng nói thế nào?

Cô cho rằng cô đã quên. Trên thực tế, cô thật sự quên. Hiện tại nhớ tới,mới cảm thấy bản thân thật sự yếu đuối đến mức làm cho người ta phỉ nhổ.

Lúc đó, Vương viện trưởng kéo cô đến trước gương, cười tủm tỉm nói: "Conxem, trên mặt mỗi người đều viết một từ khổ, mỗi người sinh ra đến phảitrải qua vất vả. Nhưng không sao cả, chỉ có vất vả, con mới biết cái gìlà hạnh phúc." Cô chỉ vào gương mặt đang cười của mình trong gương tỉnhtỉnh mê mê nói: "Khi gặp vất vả, hãy mỉm cười."

Diệp Hiểu Hạ vươn tay, nhẹ nhàng vuốt mặt mình, nơi này là một nét ngang, nơi này là hainét thẳng, nơi này là một chữ thập, cuối cùng nơi này là chữ khẩu. Cônhìn mặt mình trong gương, khóe miệng cong lên, độ cong kia làm vếtthương trên môi cô đau nhức, nhưng là, cô vẫn ra sức cười như trước.

Khi cảm thấy vất vả, hãy mỉm cười.

Cười như vậy, làm cả người đều thoải mái hơn. Cô cầm lược, đem tóc chải ngay ngắn lại, nhìn lại vẻ mặt khó coi của mình trong gương, cô không cảmthấy khổ sở như trước. Thậm chí cô còn làm một việc thật ngu ngốc. Hướng về phía mình trong gương hô to : "Diệp Hiểu Hạ, cố lên! Diệp Hiểu Hạ,uy vũ!"

Cô thực ngu ngốc! Nhưng, cô lại cảm thấy tất cả đều thoải mái hơn.

Hít sâu một hơi, tay chân mềm nhũn của cô tựa hồ lại có khí lực, cô còn cóchuyện chưa làm xong! Cô mới hai mươi hai tuổi, chết cái gì! Cô muốnsống tiếp! Cô muốn sống tốt!

Mùi cháo trắng tràn ngập trongphòng, thơm đến mức Diệp Hiểu Hạ muốn rơi nước mắt. Trên thế giới saolại có mùi thơm như vậy? Cháo vừa chín, cô khẩn cấp múc một bát, bê bátcháo lên, cô cũng không chú ý xem có nóng không, uống một ngụm. Tuy rằng cháo nóng làm cô nhịn không được giơ chân, nhưng khi cháo kia theo thực quản chảy xuống bụng, cô mới cảm nhận được sinh mệnh.

Ép buộcmột ngày, cơm ăn lúc trưa cũng không biết đã tiêu hóa đến chỗ nào, côđói đến nỗi ngực dán vào lưng rồi. Lúc này bát cháo này thật sự làm côcảm thấy còn sống thực hạnh phúc. Cô không biết bản thân ăn kiểu gì, một nồi cháo trắng không nhỏ, cư nhiên đã bị cô ăn hết toàn bộ.

Chođến lúc rửa bát, Diệp Hiểu Hạ còn đang suy nghĩ, cô nếu luôn ăn nhiềunhư vậy, đoán chừng bao gạo to kia không đủ để cô ăn mấy bữa. Cô có phải nên ăn uống điều độ không? Dù sao hiện tại cũng không lưu hành kiểu gầy trơ xương mới đẹp nữa.

Rửa bát xong, Diệp Hiểu Hạ thu thập phòng bếp, lại một thân mồ hôi. Nguyên lai việc đau đầu nhức óc, cả người bủn rủn không thoải mái cũng không còn nữa( chị đói ý mà, ốm gì), cô mộtbên nhặt thức ăn cho thú cưng quá thời hạn trên đất, một bên nhìn cái áo trên ban công.

Tuy hắn cũng không nghe thấy, tuy hắn có vẻ cũngkhông muốn nghe, nhưng Diệp Hiểu Hạ vẫn muốn thật chân thành nói cảm ơnngười thanh niên không biết tên kia. Đương nhiên, sau việc xảy ra trongcái hẻm nhỏ kia, cô thề, về sau cả đời cũng không đi vào hẻm nhỏ.

Nếu, nếu có cơ hội gặp lại hắn, cô sẽ thật nghiêm cẩn cảm ơn người trong lúc cô tuyệt vọng mang đến ánh sáng duy nhất.

Nhìn cái áo kia, Diệp Hiểu Hạ lộ ra nụ cười, cô tắt đèn bếp, xoay người đitới máy trò chơi trong phòng ngủ. Cô phải nhanh chóng kiếm nhiều tiềnmới được, cũng không thể tiếp tục trì hoãn thời gian nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của na thì yên hoa