Công Chúa Thành Vương Phi

Lượt đọc: 5777 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »
Chương 5
có vú (ở đây chỉ nãi ma ma) sinh phong ba

❊ ❊ ❊

Editor: Búnn.

Lã Duyệt bị ôm vào phòng phía sau, đang muốn đánh giá xung quanh thì bị một ngọn núi trắng như tuyết đẫy đà che tầm mắt.

Này...Lã Duyệt cuống quýt, tuy bề ngoài nàng là trẻ sơ sinh trắng nõn nà, nhưng bên trong lại là một người trưởng thành hai tư, hai lăm tuổi rồi, mặc dù cơ thể nhỏ bé này thật sự đói bụng rồi, nhưng làm sao nàng có thể hạ miệng được đây? Ngay lập tức, miệng nhỏ nhếch lên, quay đầu sang hướng khác.

Nhạn Dung ma ma ở bên cạnh thấy thì cười, thầm nghĩ: Tiểu công chúa còn có thể chọn người sao? Sau đó nói: "Đổi người khác..."

Đổi liên tiếp ba người, đến người cuối cùng, trong lòng Lã Duyệt càng thêm khó chịu, nghĩ thầm: Tại sao mấy người không dùng bát dùng thìa cho ta ăn chứ! Mệt chết ta rồi. Nếu Lã Duyệt không thoải mái, trong lòng vị nãi ma ma cuối cùng này càng thêm lo lắng, hối lộ từ trên xuống dưới, khó khăn lắm mới có cơ hội làm nãi ma ma cho tiểu công chúa. Nhớ lại, tiểu công chúa là nữ nhi của Hoàng Thượng và Hoàng hậu, thân phận này thật sự không tầm thường, nếu nàng ta có thể làm nãi ma ma thì ngày tháng sau này ở trong cung cũng có thể thoải mái hơn một chút.

Bây giờ nhìn lại, nếu Tiểu công chúa không uống sữa của nàng ta thì phải làm như thế nào cho phải, nàng ta cảm thấy việc này vô cùng cấp bách, đặt tay lên đầu Lã Duyệt, cứng rắn ấn vào ngực mình. Đương nhiên Lã Duyệt không vừa ý. Cứ đẩy qua đẩy lại một lúc, Lã Duyệt cảm thấy cổ 'rắc' một tiếng, vô cùng đau đớn giống như bị trật khớp, cảm thấy uất ức, lập tức bắt đầu gào khóc.

Mặc dù tiếng khóc của trẻ sơ sinh không lớn, nhưng lại trong trẻo có lực xuyên thấu. Có thể là mẫu tử liền tâm, Cẩn Hoàng hậu đang mê man trong Sản các giống như nghe được tiếng trẻ sơ sinh khóc nỉ non, mắt phương khẽ mở ra.

"Anh Ngọc, là tiếng khóc của Tiểu công chúa sao?" Giọng nói sau khi sinh vẫn còn hơi khàn khàn.

"Nô tỳ không nghe thấy." Thấy Cẩn Hoàng hậu tỉnh lại, Anh Ngọc nhanh chóng dùng khăn lông tẩm nước ấm, sau khi vắt hơi khô thì đưa đến trước mặt Cẩn Hoàng hậu, nói: "Nương nương, người vừa mới sinh xong, nhất định trên người không thoải mái, để nô tỳ hầu hạ người lau một chút."

Cẩn Hoàng hậu khẽ gật đầu, Anh Ngọc dùng khăn ấm nhẹ nhàng lau mồ hôi trán, hai gò má, thái dương, cổ....

Cẩn Hoàng hậu bỗng nhiên cau mày nói: "Không đúng, ta nghe thấy tiếng khóc của Tiểu công chúa, Anh Ngọc, ngươi qua bên kia nhìn một chút xem."

"Nương nương, người cứ an tâm, bên kia còn có Hoàng thượng, Thái hậu nương nương trông nom, còn có ai dám bắt nạt Tiểu công chúa sao?" Anh Ngọc cười nói: "Để nô tỳ hầu hạ người lau chùi xong đã."

"Để Lưu Ly lau giúp ta, bây giờ ngươi đi đi, mau mau đi đi.!" Nghe được tiếng khóc, Cẩn Hoàng hậu nôn nóng, đưa tay nhận khăn bông.

"Vâng! Vâng! Nô tỳ lập tức đi ngay, người đừng nên tức giận." Nói xong, nhanh chóng gọi Lưu Ly lại gần hầu hạ, vòng qua hai tấm bình phong ngăn cách bằng gỗ tử đàn đi qua màn thêu mai lan trúc cúc, đi về phía Đông Noãn các.

Nói về phần bên trong Đông Noãn các.

Thuận Khải Đế và Thái hậu vừa nghe thấy tiếng khóc của Lã Duyệt, lại đứng ngồi không yên.

"Nhạn Dung, các ngươi ở trong đó làm gì vậy? Tại sao có sữa mà đứa nhỏ vẫn khóc?" Thái hậu vốn đang ngồi trên nhuyễn tháp, trầm giọng hỏi.

Nhạn Dung ma ma vội vàng ôm Lã Duyệt ra ngoài, nói rõ nguyên nhân.

"Hừ!" Thái hậu nghe xong, trầm giọng hừ một tiếng: "Tiểu công chúa không uống sữa của các ngươi cũng phải lỗi của các ngươi, ai gia cũng không trách tội các ngươi, ba người các ngươi lui xuống đi."

Rồi sau đó quét mắt về phía người đang ở trên mặt đất, khiến nãi ma ma làm Lã Duyệt khóc run rẩy cả người, rồi lại nói: "Còn ngươi, Tiểu công chúa không uống sữa của ngươi, ngươi có thể đè đầu giống trâu bò không uống nước sao? Làm Tiểu phúc tinh của ai gia bị thương, ngươi đáng tội gì!"

"Hoàng thượng thứ tội, Thái hậu nương nương thứ tội, nô tỳ...nô tỳ thấy Tiểu công chúa không chịu uống sữa, sợ ngài ấy đói bụng, nhất thời nóng vội nên mới...mới..." Nãi ma ma run rẩy nói, dập đầu như giã tỏi.

"Hừ!" Thuận Khải Đế ở bên cạnh đặt mạnh cốc trà xuống tháp kỷ, nói: "Người tới, lôi nàng ta xuống, giao cho bộ hình xử trí, sau đó báo lại cho ta."

"Hoàng thượng tha mạng, Thái hậu nương nương tha mạng, nô tỳ...."

Lã Duyệt nhìn vị nãi ma ma bị lôi ra ngoài, thầm nghĩ: Người ta thường nói, gần vua như gần cọp quả không sai, sau này làm chuyện gì mình nhất định phải cẩn thận hơn một chút, nếu không thì, không biết một ngày nào đó lại không giữ được cái mạng nhỏ này. Rồi lại suy nghĩ, thân phận bây giờ của mình rất tôn quý, nói chuyện làm việc càng phải chú ý, nếu không không biết ai là người tiếp theo phải theo lũ ăn dưa, mặc dù không biết danh tính của vị nãi ma ma này, nhưng hôm nay bởi vì muốn nắm bắt cơ hội mà mất đi tính mạng, trong lòng thật sự là không đành lòng, dù sao nàng cũng là người từ tương lai đến đây, cho nên không thể tiếp thu được chuyện sống chết và tôn ti này được.

Nhóm cung nhân vừa đưa vị nãi ma ma kia ra ngoài, thì Anh Ngọc cô cô cũng đến nơi.

"Nô tỳ khấu kiến Hoàng thượng, Thái hậu nương nương." Anh Ngọc lên gần phúc thân hành lễ, lén nhìn đứa trẻ sơ sinh trong tã lót.

Lúc này Lã Duyệt đang được Thái Hậu ôm trong lòng, nhẹ giọng dỗ dành. Đầu mũi nho nhỏ hơi phiếm hồng, còn có chút nức nở rầu rĩ sau khi khóc.

"Tại sao ngươi lại qua đây? Hoàng Hậu đã tốt hơn chưa?" Thái Hậu vỗ nhẹ Lã Duyệt, hỏi.

"Bẩm Thái hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương vừa mới tỉnh, phân phó nô tỳ qua đây nhìn một chút, chớ để Tiểu công chúa làm người và Hoàng Thượng mệt."

"Nhìn ngươi biết ăn biết nói, thảo nào Hoàng hậu lại thương ngươi nhất." Thái hậu cười nói: "Nhất định là Hoàng hậu vừa thức dậy, nhớ Tiểu công chúa đây mà, ta hiểu, cũng là người làm mẹ, làm sao không hiểu đây, ngươi mau ôm đứa nhỏ đến cho nàng nhìn một cái. Ta sẽ không để người khác bắt nạt Tiểu công chúa đâu."

Nói xong, còn không nỡ vỗ nhẹ hai cái, sau đó đưa Lã Duyệt vào lòng Anh Ngọc.

Anh Ngọc phúc thân hành lễ rồi rời khỏi Đông Noãn các.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »