Công Chúa Thành Vương Phi

Lượt đọc: 5850 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »
Chương 74
nâng cốc nói chuyện phiếm

❊ ❊ ❊

Bùi Nguyên Tu dẫn Lung Nguyệt tới trước thư các, đơn giản nói lại cách sắp xếp, bài trí các loại sách, sau đó vội vàng quay lại bên cạnh Thái tử Lý Long Hựu.

Thứ nhất là vì kiêng kị, hắn sợ nếu hắn lưu luyến ở cùng một chỗ sẽ khiến hai người yêu muội muội thành si kia nảy sinh nghi ngờ.

Thứ hai là vì hắn mới chỉ đứng gần Cửu Nhi trong giây lát mà mùi hương nữ nhi trên người nàng đã tràn ngập mũi hắn. Theo trí nhớ kiếp trước, Bùi Nguyên Tu hiểu được Cửu Nhi không có thói quen sử dụng son phấn bột nước có mùi nồng nặc, nếu lượng sử dụng quá nhiều, ngửi lâu sẽ cảm thấy bực bội. Trên người nàng là mùi thơm tự nhiên của nữ nhi, mùi thơm thoang thoảng nhẹ nhàng. Mùi hương quen thuộc này khiến lỗ chân lông trên người hắn trong nháy mắt mở rộng ra. Nếu không nhanh chóng cách xa một ít thì Bùi Nguyên Tu không dám cam đoan hắn có kìm lòng không đậu ôm nàng vào lòng hay không.

Lúc này Cửu Nhi mới là đứa nhỏ chưa đầy mười hai tuổi vậy mà với hắn lại có thể có sức mê hoặc đòi mạng như thế.

Có sách để đọc, thì hơi thở của Lung Nguyệt liền giống như hoàn toàn biến mất, nếu không cố ý nhìn nàng thì gần như không có cảm giác sự tồn tại của nàng.

Ba người Bùi Nguyên Tu, Lý Long Hựu cùng tán gẫu một lát thì có Bùi Tiểu tiến lên đáp lời: "Tiểu nhân bái kiến Thái tử, bái kiến Anh vương, bái kiến Minh Nhị gia, bái kiến..." Bùi Tiểu đang muốn thi lễ với Lung Nguyệt thì lại phát hiện vị này giống như tiểu tiên nữ đang ôm quyển sách, không để ý đến mọi vật xung quanh, trong lúc nhất thời Bùi Tiểu ở nơi đó mắc kẹt khẽ cúi gập người, không biết là nên bái hay không nên bái.

Lý Long Hựu nâng tay: "Miễn lễ! Nói chuyện với gia của ngươi đi!"

Bùi Tiểu tạ ân, trả lời: "Đã tới trưa, tiểu nhân đến để báo cho gia, khi nào thì dùng cơm trưa?"

Bùi Nguyên Tu nhìn đồng hồ báo giờ, cũng đã tới trưa rồi. Quay đầu dùng ánh mắt hỏi ý kiến nhìn Lý Long Hựu.

Lý Long Hựu cười nói: "Chủ nhà quyết định đi! Ta chờ làm khách tùy chủ tiện!"

"Chuẩn bị xong rồi?" Bùi Nguyên Tu hỏi.

"Vâng! Đều đã chuẩn bị xong rồi!" Bùi Tiểu đáp.

"Vậy thì dùng bữa đi!" Bùi Nguyên Tu lại nói.

"Không biết nên bày ở nơi nào ạ?"

"Bày ở chính sảnh...." Bùi Nguyên Tu còn chưa nói xong, Lung Nguyệt ở bên cạnh chẳng biết đã đặt quyển sách trong tay xuống lúc nào: "Có thể bày ở trong sân không, ta thấy dưới giàn nho là chỗ vô cùng tốt."

Bùi Nguyên Tu lại nhìn trưng cầu ý kiến của ba người khác.

"Ừ, ta cũng thích giàn nho này!" Lý Long Tá nói: "Không bằng bày ở nơi đó đi!"

Lý Long Hựu cùng Minh Thức gật đầu.

Bùi Nguyên Tu xua tay lệnh cho Bùi Tiểu đi xuống chuẩn bị.

Sau khi rượu và thức ăn được bày xong, mấy người ngồi xuống.

Vì việc lúc trước ở trong thư phòng, Bùi Nguyên Tu sợ tiếp tục phát sinh nghi ngờ nên chỉ phân phó nhà bếp làm hai món Lung Nguyệt thích ăn.

Lung Nguyệt ở bên cạnh yên tĩnh ăn đồ ăn, thỉnh thoảng nhấp một ngụm nước hoa hồng, nhìn các ca ca trước mặt nâng ly cạn chén.

Sau đó lại nghe Lý Long Tá nói: "Như thế này khiến ta có cảm giác vô cùng thoải mái, nâng cốc nói chúc mừng! Ừ, chỉ tiếc thiếu vườn rau."

Lại nghe Minh Thức cười nói: "Ở đây thật sự có vườn rau! Ở hậu viện, bên cạnh nơi luyện tập võ nghệ của Nhận Chi! Ngày ấy ta thấy rồi, mọc rất tốt!"

"Không thể tưởng tượng nổi, Nhận Chi còn hiểu rõ việc nhà nông?" Lý Long Tá nâng chén với Bùi Nguyên Tu: "Ta mời huynh một ly! Huynh không biết đâu, cốc vũ (1) hàng năm, lúc đi theo phụ hoàng trồng trọt cho nông dân là việc khiến ta buồn rầu nhất đấy."

(1) một trong 24 tiết trong một năm, vào khoảng 19, 20 hay 21 tháng tư.

Bùi Nguyên Tu cười nói nâng chén uống cạn, lại tiếp tục mời: "Ta làm gì có bản lĩnh này, chỉ là trong nhà có một lão bộc thuở nhỏ đi theo tiên phụ thích mân mê việc này, nên ta liền tìm một nơi cho ông ấy, để tùy ông ấy lăn qua lăn lại thôi!"

"Thì ra là thế, nhưng như vậy ta lại không có duyên nhìn thấy dáng vẻ sát thần trên chiến trường cầm cuốc đào xới rồi." Lý Long Tá cười, nâng một chén cạn sạch.

Chợt lại nghe Minh Thức nói: "Nhận Chi, sao nhà chính của huynh còn chưa có tấm biển viết chữ vậy?"

"Ta là người thô thiển, bảo múa đao lộng thương còn có thể chứ những việc như viết 'văn' như thế này ta lại không thông thấu cho lắm". Bùi Nguyên Tu đứng đậy, ngom người vái chào Thái tử Lý Long Hựu ngồi ở vị trí chủ thượng, nói: "Bây giờ đúng lúc, có thể cầu Thái tử gia thưởng cho vi thần một bản vẽ không?"

Lý Long Hựu trừng mắt, giống như cả giận nói: "Như thế nào? Gia tới đây không thể ăn của ngươi mà không trả tiền đúng không?"

"Đúng vậy!" Bùi Nguyên Tu không kiêu ngạo, không siểm nịnh, cười nói.

Lý Long Hựu khẽ lắc đầu: "Vậy huynh tìm nhầm người rồi, nếu nói tấm biển trang nghiêm ở cửa phủ, chính đường, đại điện thì ta còn có thể miễn cưỡng thử một lần. Nhưng biệt viện thú vị này của Nhận Chi lại làm khó cho ta rồi." Dứt lời, liền nâng tay chỉ: "Huynh nhờ muội ấy đi! Nói về việc ấy, muội ấy làm rất tốt!"

Lung Nguyệt vừa định khép tay áo nâng chén, uống một ngụm nước hoa hồng thì lại phát hiện mọi người đều nâng mắt nhìn nàng, cho nên đành phải buông chén, chớp chớp mắt. Vừa rồi nàng đang suy nghĩ tin đồn thú vị trong sách, không biết các vị ca ca đang nói chuyện gì.

Bùi Nguyên Tu thấy đôi mắt ướt sũng mờ mịt của Lung Nguyệt, vô cùng giống nai con hiếu kỳ, trong lòng nhéo mạnh một cái, thiếu chút nữa ôm nàng vào lòng nhẹ nhàng vỗ về an ủi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »