Công Chúa Thành Vương Phi

Lượt đọc: 5938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »
Chương 13
nữ nhi hồng

❊ ❊ ❊

Editor: Búnn.

Lung Nguyệt đang định 'a! a!' hai tiếng để thông báo cho phụ hoàng và mẫu hậu rằng mình đã tỉnh lại rồi. Thì nghe thấy tiếng bước chân từ xa đi về phía này.

"Phụ hoàng, mẫu hậu, nhi thần và hoàng huynh sai người mang rượu đến đây." Giọng nói có chút trẻ con vang lên.

Lung Nguyệt biết giọng nói này, là Ngũ hoàng tử, tiểu ca của nàng. Chỉ là cần rượu đến làm gì?

Mượn ánh ánh trăng, dưới bóng trúc loang lổ, vài cung nhân lục đục vận chuyển vò rượu được bọc bằng gấm vàng màu sáng niêm phong đỏ về phía này.

"Phụ hoàng, từng này rượu đã đủ chưa? Nếu không đủ thì nhi thần và Ngũ hoàng đệ sẽ sai người mang thêm?" Trong giọng nói của Thái tử Lý Long Hựu mang theo nét trầm ổn mà thiếu niên mười hai, mười ba tuổi không nên có.

"Ừm..." Thuận Khải Đế đảo mắt qua mấy vò rượu. "Đủ rồi!"

"Vậy nhi thần giúp phụ hoàng chôn rượu!" Ngũ hoàng tử Lý Long Tá hưng phấn, giống như đây là một trò chơi vô cùng thú vị.

Rõ ràng Thuận Khải Đế không muốn người khác động tay vào. Sau đó lại cầm lấy một vò rượu, nhẹ tay đặt vào hố đã được đào xong từ trước, hình dung giống như đang làm chuyện gì đó vô cùng to lớn.

Có thể là do trên vai không mang trọng trách của người kế thừa, cho nên tính tình của Lý Long Tá không trầm ổn như huynh trưởng Lý Long Hựu, mà tương đối linh hoạt, có điều như vậy mới đúng là dáng vẻ mà một người mười mấy tuổi nên có. Hắn đứng ở bên cạnh, chưa từng nhàn rỗi, đưa tay nhẹ nhàng nhấc một góc áo lông chồn đang bọc lấy Lung Nguyệt, lộ ra khuôn mặt trắng nõn nà của nàng.

Mặc dù đã vào tháng tư, nhưng vẫn hơi se lạnh, lúc này lại là buổi tối, cho nên Lung Nguyệt bị bọc kín. Lúc trước chỉ có thể đánh giá qua khe hở, bây giờ đã không còn vật gì che trước mắt nữa, nên nàng có thể thoải mái đánh giá.

Chỉ thấy trong rừng trúc có chừng mười mấy hố không lớn, từng cái hố đang được Thuận Khải Đế tự tay đặt vò rượu vào, lúc này ông đang dùng xẻng xúc đất vào, rồi sau đó giẫm chân lên đó.

"Muội muội dậy rồi!" Lý Long Tá vui vẻ reo lên, đưa đầu lại gần mặt Lung Nguyệt, lè lưỡi, nhăn mặt.

Lung Nguyệt lại cười, chỉ thấy lợi không thấy mắt.

Cẩn Hoàng hậu nâng nàng lên gần mặt, hôn một cái vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, giọng nói dịu dàng ấm áp như gió mùa xuân: "Cửu Nhi dậy rồi sao? Phụ hoàng con đang chôn 'Nữ Nhi Hồng' vì con đấy..."

Nữ Nhi Hồng?

Theo như hiểu biết của Lung Nguyệt, thời xưa ở vùng Thiệu Hưng có một phong tục là: Trong nhà có chuyện vui như sinh con gái, thì sau khi sinh nữ nhi, sẽ chôn vài hũ rượu vàng dưới tàng cây trong nhà, đợi đến lúc nữ nhi xuất giá sẽ đào lên lấy ra để đãi tân khách. Khi đó vì được chôn dưới đất trong thời gian dài nên rượt sẽ có mùi thơm ngào ngạt, mê hoặc lòng người.

Chẳng lẽ Đại Chiêu quốc chưa từng xuất hiện trong lịch sử cũng có tập tục này?

Lung Nguyệt không biết, mấy ngày trước Thuận Khải Đế cải trang đi vi hành, nghỉ chân tại một gia đình nông thông, đúng lúc nhà người ta mới sinh nữ nhi, đang chôn rượu dưới tàng cây trong viện nhà mình. Lúc ấy Thuận Khải Đế động tâm, cảm thấy vô cùng thú vị. Hôm nay là tiệc đầy tháng của tiểu nữ nhi, lại nhớ tới chuyện hôm đó nên dẫn Cẩn Hoàng hậu và hai nhi tử đến đây....

Nghĩ tới mười mấy năm sau, lúc Cửu Nhi xuất giá, mang chỗ rượu này ra sử dụng trong đại yến đãi quần thần. Nhưng khi nghĩ đến hai từ 'Xuất giá' mặt lại đen lại.

Cẩn Hoàng hậu, Lý Long Hựu và Lý Long Tá kinh ngạc, vừa rồi Thuận Khải Đế vẫn vui vẻ, tươi cười như mùa xuân mà sao bây giờ đã chuyển sang âm u của ngày mưa rồi.

Đúng lúc đó lại nghe được Thuận Khải Đế nhỏ giọng quở trách: "Tương lai không biết tên tiểu tử vô liêm sỉ nào có phúc khí lấy được Tiểu Cửu Nhi của trẫm đây!"

Thái tử Lý Long Hựu nhanh chóng che mặt lại, nín cười.

Khóe miệng của Ngũ hoàng tử cũng cong lên, mãi mới ép nó xuống được, còn trái tim đang không ngừng run rẩy thì không có cách nào dừng lại được.

Đôi mắt đẹp tựa làn nước mùa thu của Cẩn Hoàng hậu cười như không cười, nhìn chằm chằm vào Thuận Khải Đế, giống như muốn nhận thức ông lại một lần nữa.

Từ lúc Cửu Nhi sinh ra, dường như Hoàng thượng càng có nhiều điểm không còn giống như trước kia nữa.

Chỉ có Lung Nguyệt không cần kiêng nể làm tổn thương thể diện của Thuận Khải Đế, dù sao phụ hoàng cũng sẽ không cho rằng nàng đang cười ông. Cho nên nàng lại bắt đầu cười rộ lên, vẫn nụ cười thấy lợi không thấy mắt ấy, không biết trong lòng đã co rút bao nhiêu lần rồi.

Có điều, nói chung tất cả phụ thân trong thiên hạ này đều yêu thương nữ nhi, đều coi nữ tế như cừu địch!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 81 Chương 81 Chương 82 Chương 82 Chương 83 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 88 Chương 89 Chương 89 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 92 Chương 92 Chương 93 Chương 93 Chương 94 Chương 94 Chương 95 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 104 Chương 105 Chương 105 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 153 Chương 154 Chương 154 Chương 154 Chương 155 Chương 155 Chương 155 Chương 156 Chương 156 Chương 157 Chương 157 Chương 158 Chương 158 Chương 159 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 161 Chương 162 Chương 162 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 163 Chương 164 Chương 164 Chương 164 Chương 164
Tiến »